Tuyết Lành Báo Hiệu Năm Được Mùa - Chương 3: Chiến Tranh Lạnh Và Những Cơn Giận
Cập nhật lúc: 2025-11-26 13:20:49
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện yêu sớm, Nghiêm Đông ép nhắm mắt làm ngơ, đợi xem kết quả thi cử thế nào . Nếu thành tích tụt dốc thì yêu đương cũng chẳng chuyện lớn, cứ kệ nó. Đó là lời Nghiêm Đông tự an ủi .
Nghiêm Giai Niên lên tiểu học ngủ riêng, bài vở ngày càng nhiều nên thời gian ru rú trong phòng cũng nhiều hơn. Trước đây Nghiêm Đông phòng em thói quen gõ cửa, học cách tôn trọng quyền riêng tư, tiếng gõ cửa cũng chỉ là thủ tục, Nghiêm Giai Niên luôn hô ngay tắp lự.
Tối hôm đó Nghiêm Đông hâm nóng sữa, gõ cửa hồi lâu mà chẳng thấy ai thưa.
Nghiêm Đông cảm thấy cơn giận cứ âm ỉ trong lòng thoát , Nghiêm Giai Niên chỉ cần một mồi lửa nhỏ là đốt cháy ngay. Anh nén giận gõ thêm nữa, Nghiêm Giai Niên vọng hỏi làm gì. Nghiêm Đông siết chặt cốc sữa: “Sữa.”
Nghiêm Giai Niên đáp vọng : “Dạ.”
Lúc cửa mới mở. Nghiêm Đông liếc trong, bàn bày đầy bài thi, trông thì vẻ đang học, điện thoại úp bàn, màn hình tối đen. Anh đưa cốc sữa cho em, kịp thì điện thoại Nghiêm Giai Niên sáng lên. Không cần đoán cũng là cô bạn gái nhỏ . Nếu là ngày , Nghiêm Đông sẽ thẳng cầm lên xem, nhưng hôm nay cố nhịn, coi như thấy, buông một câu “ngủ sớm ” đóng sầm cửa .
Mấy ngày nay Nghiêm Đông làm với tâm trạng cực kỳ tệ hại, học viên kêu trời kêu đất. Ông chủ cũng gọi chuyện, bảo gì cứ với , tuy lớp chú mày đông nhất nhưng cần nghỉ ngơi thì cứ bảo để xếp lịch, đừng tự tạo áp lực quá.
Nghiêm Đông sai, thế , bèn bảo ông chủ trừ tiền dạy mấy hôm nay , tự bỏ tiền túi bù, xin nghỉ hai ngày. Hoàn cảnh Nghiêm Đông ông chủ rõ: mười sáu tuổi đến đây học đ.ấ.m bốc, mười tám tuổi làm bạn tập kiếm tiền học, hai mươi tuổi chính thức làm huấn luyện viên, đến nay là át chủ bài doanh thu của phòng tập.
Anh thế, ông chủ đương nhiên trách, khuyên vài câu cho nghỉ, dặn dò nghỉ ngơi điều chỉnh trạng thái cho . điều chỉnh thế nào đây? Nghiêm Đông ở nhà hai ngày, cảm thấy Nghiêm Giai Niên như uống nhầm thuốc. Ngày trong mắt nó chỉ là trai, giờ thì đầy rẫy bí mật, chỗ nào cũng đề phòng, cứ như cố tình chống đối để chọc tức điên lên .
Cái mặt gợi đòn chịu .
Học kỳ một lớp 11 sắp thi cuối kỳ, hôm nay tuyết rơi dày đặc.
Nghiêm Giai Niên đội cả đống tuyết đầu về nhà, rũ rũ ngoài cửa chán chê, mở cửa ngửi thấy mùi canh sườn hầm thơm nức. Nghiêm Đông nấu ăn ngon, Nghiêm Giai Niên học nấu ăn là vì . Nếu Nghiêm Đông sống một thì ăn gì cũng xong, nhưng nuôi một đứa trẻ ba tuổi lớn lên thì thể ăn uống tạm bợ .
Trên bàn cơm, Nghiêm Giai Niên cố tình cầm điện thoại bấm liên tục.
Mễ Tây đang chat với .
Mễ Tây: “Sao Nghiêm Giai Niên?”
Nghiêm Giai Niên: “Phiền c.h.ế.t .”
Mễ Tây: “Không quản thật á?”
Nghiêm Giai Niên: “Hồi tớ mà ăn nghịch điện thoại là mắng tớ ngay.”
Mễ Tây: “Cậu bây giờ trông giống mấy đứa thích ngược đãi ghê.”
Nghiêm Giai Niên: “Tớ , khác mà đụng tớ là tớ bật ngay.”
Mễ Tây: “Thế giờ tính ?”
Nghiêm Giai Niên ủ rũ: “Chả .”
Tâm trạng Nghiêm Giai Niên dạo tệ hại vô cùng. Cậu nghĩ nghĩ , cảm thấy chắc chắn Nghiêm Đông yêu . Nếu tại mặc kệ ?
Nghiêm Giai Niên cũng chẳng để ý từ bao giờ Nghiêm Đông kiểm tra điện thoại nữa. Có lúc trong nhóm chat chuyện hài, chủ động đưa cho xem, tay cũng chẳng thèm vươn , chỉ liếc qua loa. Nghiêm Đông cũng ngầm né tránh những va chạm cơ thể với . Giờ thì , đến chuyện “yêu đương” cũng mặc kệ. Đêm đầu tiên bắt quỳ di ảnh bố , Nghiêm Giai Niên còn thầm thở phào, tưởng vẫn còn giận, ai ngờ ngủ một giấc dậy đấy, bơ luôn.
Ngồi uống canh sườn với trai, Nghiêm Giai Niên cuối cùng nhịn : “Nghiêm Đông, đang yêu đương ?”
Cậu ít khi gọi thẳng tên húy của .
Nghiêm Đông ngước mắt lên, chằm chằm .
Nghiêm Giai Niên chột , nhưng vẫn cố chịu đựng ánh mắt của : “Chắc chắn là yêu đương , tâm trí chẳng còn đặt ở chỗ em nữa.”
Nghiêm Đông rũ mắt, nữa: “Anh yêu đương ? Mày còn yêu , , lạ đời nhỉ.”
Nghiêm Giai Niên mất hứng ăn uống, ném đũa cái cạch, bỏ về phòng.
Kỳ thi cuối kỳ của Nghiêm Giai Niên thê t.h.ả.m vô cùng. Bài thi Văn điền bừa bãi, trắc nghiệm thì tô đen xì cả bốn đáp án, hiểu hỏi ý nghĩa hình tượng thì phê “tác giả c.h.é.m gió cho đủ chữ”, bài văn thì để giấy trắng.
Xả giận xong một môn thấy chột , sợ làm quá trớn Nghiêm Đông sẽ nổi điên thật, mặc xác luôn, thế là mấy môn ngoan ngoãn làm bài t.ử tế. Thi xong cứ nơm nớp lo sợ, trai thì hờ hững lạnh nhạt, sợ điểm thi gửi về sẽ tức đến mức dọn khỏi nhà luôn.
Điểm thi nhanh. Chủ nhật trường xếp lịch học một buổi chỉ để chữa bài thi. Cô giáo dạy Văn tức đến bật , bục giảng bảo lớp một nhân tài, nhân tài dám tự giác dậy ? Nói cho xem em ý kiến gì với ?
Nghiêm Giai Niên thừa là , ấm ức dậy xin cô rối rít. Sau giờ học, cô chủ nhiệm gọi lên văn phòng chuyện, giọng điệu thấm thía: “Nghiêm Giai Niên, đợt cô mời trai em đến, cô cũng ngại gọi phụ em liên tục. Cô cảnh hai em dễ dàng gì, em cũng hiểu chuyện một chút, đừng để trai lo lắng mãi.”
Lo lắng? Anh thèm mà lo lắng cho em.
Nghiêm Giai Niên nghĩ thế, nhưng ngoài mặt vẫn gật đầu: “Em ạ.”
Cô chủ nhiệm bồi thêm: “ kết quả cô chắc chắn vẫn báo cho em, em hiểu chứ?”
“Em hiểu.”
Lúc làm càn thì gan to bằng trời, chữa bài xong cô giáo tuyên bố chính thức nghỉ đông, cả lớp hò reo vang trời, át cả tiếng cô dặn dò đừng để rơi rụng kiến thức. Chỉ Nghiêm Giai Niên là ỉu xìu như bánh đa nhúng nước gục xuống bàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tuyet-lanh-bao-hieu-nam-duoc-mua/chuong-3-chien-tranh-lanh-va-nhung-con-gian.html.]
Tan học dám về nhà, lì ở KFC đến mười giờ đêm. Điện thoại rung lên, Nghiêm Giai Niên lập tức thẳng dậy.
Anh trai: “Đang ở ?”
Nghiêm Giai Niên dám trả lời, còn chẳng dám bấm khung chat.
Anh trai: “?”
Anh trai: “Nghiêm Giai Niên, hỏi mày đang ở .”
Cậu sợ c.h.ế.t, trai chỉ cần vài câu là trấn áp ngay, vội vàng nhắn .
Nghiêm Giai Niên: “Em ở bên ngoài.”
Anh trai: “Trong vòng nửa tiếng nữa, nhất là mày xuất hiện mặt .”
Nghiêm Giai Niên: “Làm gì thế ạ...”
Anh trai: “Nửa tiếng nữa thấy mặt thì mày xác định , rõ ?”
Nghiêm Giai Niên: “Rõ rõ rõ.”
Nghiêm Giai Niên thích trai chuyện kiểu lắm, sợ vui, lâu lắm Nghiêm Đông mới hung dữ với như thế. Cậu nhịn , hớn hở dọn rác bàn chạy vù cửa bắt taxi về nhà. Ngồi xe mà tim đập thình thịch như thỏ nhảy, nghĩ về nhà chắc đ.á.n.h c.h.ế.t, nghĩ nếu trận đòn đổi sự quan tâm của như thì cũng đáng.
Vừa mở cửa, Nghiêm Đông xách thắt lưng da đợi sẵn.
Nghiêm Giai Niên quên sạch cả vui, thấy cái thắt lưng chỉ còn nỗi sợ. Ăn đòn của trai quy tắc: tự giác quỳ di ảnh bố , kiểm điểm, đ.á.n.h xong rõ ràng rành mạch sai ở , thì đ.á.n.h tiếp kiểm điểm tiếp, bao giờ thì thôi.
Lần gần nhất Nghiêm Đông đ.á.n.h là hồi lớp 10, hơn một năm .
Lần đó là vì trốn net thâu đêm. Thật Nghiêm Giai Niên cũng oan ức lắm, sinh nhật bạn nó cứ nằng nặc đòi net, tôn trọng chủ tiệc chứ. Xui xẻo thế nào lúc đang sốt, cứ nghĩ sức khỏe lắm - trai nuôi khéo, lớn lên ít khi ốm đau - nên chủ quan, tiền trảm hậu tấu.
Nghiêm Đông giận điên , rút thắt lưng quất, đ.á.n.h cho Nghiêm Giai Niên kêu oai oái, ôm chân gào lên: “Anh ơi em đang sốt mà!”
Nghiêm Đông lạnh: “Lúc lên mạng sốt, lúc ăn đòn mới nhớ ?”
hôm đó đ.á.n.h xong, Nghiêm Giai Niên bẹp giường, trai pha t.h.u.ố.c cảm, bật chăn điện,ém góc chăn cho , còn hôn lên trán nữa.
Nghiêm Giai Niên lấy hết can đảm bước , thầm nghĩ ăn đòn xong còn hưởng đãi ngộ .
Nghiêm Đông dùng thắt lưng gõ gõ mặt bàn: “Lại đây. Mang bài thi Văn .”
Nghiêm Giai Niên lôi bài thi Văn nhàu nhĩ từ cặp , Nghiêm Đông liếc qua: “Trình bày .”
Cậu chột : “Lúc thi Văn tâm trạng em .” Giọng điệu lơ lửng, tai Nghiêm Đông thì thành thái độ , lười giải thích. Nghiêm Đông khó khăn lắm mới điều chỉnh tâm lý, bảo chuyện yêu đương tạm thời quản, chỉ thành tích. Giờ điểm chác thế , bố Nghiêm Giai Niên cao đang , thể để tiếp tục làm càn.
Thế mà bảo giải thích thì nó buông đúng một câu như .
Nghiêm Đông gật đầu: “Được, hiểu .”
Nghiêm Giai Niên tưởng ý câu là thì thẳng quy trình trừng phạt, quỳ phịch xuống bàn thờ bố , c.ắ.n răng chờ đau. Đợi mãi thấy động tĩnh gì, đầu thì thấy Nghiêm Đông ném thắt lưng , bỏ về phòng.
Nghiêm Giai Niên ngớ , vội vàng dậy đuổi theo: “Anh đấy?”
Nghiêm Đông nhưng đầu. Trong lòng Nghiêm Giai Niên uất ức trào lên, kéo tay , hỏi dồn: “Anh định làm gì?”
Nghiêm Đông hít sâu một : “Mày quản thì thôi, nhưng đừng chọc tức .”
Oan uổng quá trời đất ơi: “Em bảo quản , rõ ràng là thèm quản em mà.”
Nghiêm Giai Niên sắp phát điên , đinh ninh Nghiêm Đông yêu. Anh ruột, yêu đương kết hôn, gia đình riêng, chẳng vứt là vứt ? Cậu tìm trai đây, chẳng lẽ giành với vợ của ?
Nghiêm Giai Niên nhét cái thắt lưng tay Nghiêm Đông: “Không cho quản, đ.á.n.h em em trốn .”
Nghiêm Đông nén giận: “Anh bảo mày giải thích, mày cái gì hả?”
Nghiêm Giai Niên lí nhí: “Thì đúng là lúc thi Văn tâm trạng em thật mà, em dối .”
“Mấy môn khác đều làm , môn Văn mày diễn trò cho ai xem?”
“Cho xem.”
Nghiêm Đông hiểu nổi: “Mày là ăn đòn ?”
Mặt Nghiêm Giai Niên đỏ bừng lên: “Em chính là ăn đòn đấy.”
Nghiêm Đông nghiến răng ken két: “Cởi áo khoác .”