Tuyết Lành Báo Hiệu Năm Được Mùa - Chương 25: Mùa Xuân Chưa Tới

Cập nhật lúc: 2025-11-26 13:21:13
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sinh nhật Nghiêm Đông là ngày Lập Xuân.

Năm nay Lập Xuân trùng đúng ngày Nghiêm Giai Niên thi môn cuối cùng, khéo thật. Nghiêm Giai Niên canh vé từ mấy ngày, nhất định cướp vé thi xong luôn về trong ngày, cũng may mắn, dù là vé .

Nghiêm Giai Niên từng hỏi, Nghiêm Đông bố nhặt về mùa đông, lúc Lập Xuân chính là thời điểm lạnh giá nhất, Nghiêm Giai Niên đoán chắc ngày Nghiêm Đông đưa về nhà, nên bao giờ hỏi. Tối Lập Xuân Nghiêm Giai Niên hừng hực khí thế xách bánh kem về nhà, mua quà cho trai mạng từ sớm, là một đôi găng tay boxing.

Món quà Nghiêm Giai Niên thể tặng từ lâu, lúc nào cũng thể tặng, nhưng bao giờ tặng. Trước đây Nghiêm Đông đ.á.n.h quyền để kiếm tiền nuôi , tặng, năm nay thì khác, Nghiêm Giai Niên cuối cùng cũng thể đường đường chính chính tặng găng tay boxing.

“Em mua loại xịn quá , tuy quỹ đen của em ít, nhưng cũng đều là tiền cho... Em cứ nghĩ để dành cho cơ hội . Anh, cái dùng tạm lúc dạy bình thường, đợi em tự kiếm tiền em sẽ mua cho cái xịn nhất.”

Nghiêm Giai Niên nghiên cứu kỹ lắm , mua đôi hơn ba nghìn tệ (hơn 10 triệu VNĐ), chắc là dùng .

Nghiêm Đông nhận lấy, bảo: “Anh mà dùng cái dạy bọn họ đỏ mắt c.h.ế.t mất.”

Nghiêm Giai Niên híp mắt: “Sau còn nhiều cái đỏ mắt hơn cơ!”

Cứ đến sinh nhật hai , ăn cơm xong cả hai đều thắp hương t.ử tế cho bố Nghiêm Giai Niên.

Năm nay Nghiêm Giai Niên đột nhiên nhớ hỏi: “Anh, bố đưa về ngày ?”

Nghiêm Đông thắp hương xong, lắc đầu: “Không .”

Nghiêm Giai Niên ngờ câu trả lời , sững : “Thế tại sinh nhật là hôm nay?”

Nghiêm Đông : “Bởi vì mùa xuân.”

Khai giảng học kỳ trời vẫn lạnh, tháng Hai, bên ngoài tuyết vẫn rơi lả tả.

Cuối tháng Ba Nghiêm Đông đăng ký một giải đấu, giải quốc, coi như tìm cảm giác thi đấu, Nghiêm Giai Niên , Nghiêm Đông thi đấu đều cùng. Lần ở Hải Nam Nghiêm Đông đạt thứ hạng cao, đương nhiên, lúc đó bắt đầu tập luyện lâu, Nghiêm Đông tự hy vọng, nhắm thẳng chức vô địch, giải địa phương, chút tự tin Nghiêm Đông vẫn .

Cuối tháng Ba chính thức sang xuân, nhưng cũng mầm mống của mùa xuân.

Nghiêm Giai Niên xin nghỉ học ngoài, giải địa phương quy mô nhỏ lịch trình ngắn, Nghiêm Giai Niên xin nghỉ một ngày, tính cả cuối tuần là ba ngày rưỡi. Chiều thứ Sáu một tiết, tối mới đến khách sạn của Cố Lương Vũ và Nghiêm Đông, đến khá đúng lúc, lúc Nghiêm Giai Niên đến Cố Lương Vũ và Nghiêm Đông đang cùng hút t.h.u.ố.c bên bồn hoa nhỏ cửa khách sạn.

Cố Lương Vũ thấy Nghiêm Giai Niên , giơ tay chào .

Nghiêm Giai Niên về phía , Cố Lương Vũ , hỏi Nghiêm Đông: “Dạo chứ?”

Nghiêm Đông cũng : “Rất .”

Cố Lương Vũ làm phiền hai , hút xong điếu t.h.u.ố.c bèn lên . Nghiêm Đông nắm tay Nghiêm Giai Niên đút túi áo : “Lạnh ? Mặc ít thế .”

Nghiêm Giai Niên một cái, thế là nhiều mà: “Không lạnh.”

Nghiêm Đông hỏi: “Ăn cơm ?”

Nghiêm Giai Niên bụng lép kẹp: “Chưa ạ, tan học là em chạy tàu cao tốc luôn, đói c.h.ế.t .”

Nghiêm Đông dập thuốc: “Dẫn em ăn.”

Lúc Nghiêm Đông nhận cúp vô địch, Nghiêm Giai Niên , đài giữa muôn vàn ánh đèn flash, Nghiêm Giai Niên gần như tưởng tượng dáng vẻ Nghiêm Đông đoạt cúp vô địch giải quốc mùa hè năm nay, trong lòng một sự kiêu hãnh và kiêu hãnh kỳ lạ. Kiêu hãnh vì trai giỏi thế, tỏa sáng thế, kiêu hãnh là vì Nghiêm Giai Niên thấy chuyện là đương nhiên, sớm cảm thấy cái đó nên thuộc về trai .

Đã muộn mất bao nhiêu lâu .

Lần phòng tập đông , giải nhỏ thế , ai cũng thể lên luyện vài đường, thêm chút kinh nghiệm cũng . Người bàn tiệc Nghiêm Giai Niên quen quá nửa, quá nửa cũng quen , Nghiêm Đông tối nay là nhân vật chính, Nghiêm Giai Niên đương nhiên cũng nhờ trai mà thành nhân vật chính.

Chú Lý Nghiêm Giai Niên, bảo Giai Niên giờ lớn thật , giống ngày xưa, dáng lớn . Bao nhiêu nhỉ? Hai mươi chứ, hai mươi tuổi, mới năm nhất đại học nhỉ, , Giai Niên học muộn một năm đúng ?

Nghiêm Giai Niên , , học muộn một năm.

Nghiêm Giai Niên tám tuổi lớp một, bảy tuổi mè nheo Nghiêm Đông suốt một năm trời.

Chắc ai , thực Nghiêm Giai Niên từng mẫu giáo. Trẻ con nhà bốn tuổi là mẫu giáo , còn Nghiêm Giai Niên ba tuổi mất bố , ngủ cũng nắm tay trai, sống c.h.ế.t chịu mẫu giáo, Nghiêm Đông bắt , Nghiêm Giai Niên như thể trai sắp bán cho bọn buôn .

Khi Nghiêm Đông mười ba, đang học cấp hai. Nghiêm Đông học thì Nghiêm Giai Niên chấp nhận , vì đây Nghiêm Đông cũng học, nhưng bắt mẫu giáo thì , đây là sự đổi mới, Nghiêm Giai Niên chấp nhận. Cậu bé quá, Nghiêm Đông nỡ giảng đạo lý, giảng cũng hiểu, đành tan học tự về dạy em, dạy cộng trừ, dạy ghép vần, mẫu giáo học gì Nghiêm Đông hỏi về dạy cái đó.

Dạy đến năm bảy tuổi, Nghiêm Đông mười sáu, nghiệp cấp hai. Anh định học tiếp nữa, quyết định đến phòng tập học quyền , thể ngày nào cũng ở nhà với Nghiêm Giai Niên, nên Nghiêm Giai Niên gì cũng đến trường.

Nghiêm Đông kiên nhẫn giảng giải cho Nghiêm Giai Niên hiểu, bài vở tiểu học dạy , cho dù dạy cũng thể dạy cả đời, sớm muộn gì em cũng học, hơn nữa cũng việc khác làm. Nghiêm Giai Niên khi hiểu học nữa nghĩa là gì, chỉ thấy bất công, nghỉ học mà bắt em học?

Nghiêm Giai Niên bắt đầu , tin chắc trai nhất định là cần nữa, nếu tại cứ thế, dạy chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tuyet-lanh-bao-hieu-nam-duoc-mua/chuong-25-mua-xuan-chua-toi.html.]

Nghiêm Đông quyết tâm đ.á.n.h đòn, bảy tuổi , đ.á.n.h .

Nghiêm Đông dùng thước kẻ đ.á.n.h m.ô.n.g Nghiêm Giai Niên, bảo năm nay mày học thì sang năm cũng , sớm muộn gì cũng , học thì ngày nào cũng ở nhà ăn đòn, tao xem bao giờ mày đ.á.n.h đủ chịu ngoan ngoãn đến trường. Đánh cho Nghiêm Giai Niên một bụng tủi .

Nghiêm Giai Niên cũng lì, em đấy, đ.á.n.h c.h.ế.t em cũng , đ.á.n.h c.h.ế.t em là em học nữa! Anh đ.á.n.h c.h.ế.t em là em làm phiền nữa! Lúc đó bé tí, giọng còn lanh lảnh, vỡ giọng, lời Nghiêm Đông xót xa, vứt thước kẻ giảng giải cho . Em định cả đời cứ bám lấy thế ? Mãi mãi học ?

Nghiêm Giai Niên hít mũi, em chỉ bám lấy thôi, ơi, em sợ, em sợ cần em.

Nghiêm Đông ôm lấy , hứa với em, học tan học đều đón em, thể cần em .

Chú Lý nhắc chuyện học muộn một năm, Nghiêm Giai Niên nhớ tới những chuyện ngày xưa, nhớ tới lăn ăn vạ, nhớ tới trai giận dỗ, giờ nhớ cứ như chuyện kiếp , xa xôi quá. Cậu cũng thấy ngày xưa hiểu chuyện, mà quậy thế , tính tình Nghiêm Đông thế cơ , đúng là chiều hư.

Nghiêm Giai Niên , nghiêng đầu Nghiêm Đông.

Nghiêm Đông nhướng mày, Nghiêm Giai Niên nhỏ với : “Hồi xưa em phiền thật đấy.”

Nghiêm Đông bảo: “Bây giờ cũng sàn sàn thế.”

Nghiêm Giai Niên lườm một cái.

Một lúc hỏi Nghiêm Đông: “Em đổi ?”

Nghiêm Đông : “Lớn .”

Nghiêm Giai Niên đúng là lớn , sự trưởng thành của Nghiêm Giai Niên là điều ai nắm bắt , cũng lớn thôi.

Trước là yêu tinh hành , bây giờ đổi phương pháp hành , đằng nào cũng là hành , tuy lớn nhưng chẳng đổi chút nào.

Nghiêm Đông thấy may mắn vì đổi.

Bồn hoa bên ngoài khách sạn trồng hoa nghênh xuân, cuối tháng Ba hoa nghênh xuân nở những bông hoa vàng nhỏ, trông đáng yêu xinh . Mấy trong phòng tập uống rượu, hút t.h.u.ố.c bàn cũng nhiều, Nghiêm Giai Niên ồn đến đau đầu, thấy chú Lý bảo thanh toán về, vội chạy mấy bước ngoài hít thở khí, bên bồn hoa đợi trai.

Lúc đợi vô thức đám hoa nghênh xuân, Nghiêm Giai Niên đột nhiên nhớ tới sinh nhật Nghiêm Đông, Nghiêm Đông bảo là vì mùa xuân.

Mùa xuân, mùa xuân.

Nghiêm Đông từng đặt tên cho là Nghiêm Giai Niên, vì trai tên là Nghiêm Đông, nên tên là Nghiêm Giai Niên, Thụy tuyết triệu phong niên. Nghiêm Giai Niên hoa nghênh xuân mới nhớ chuyện , giật nhận mấy năm nay hình như quên béng mất, lúc chuyện thì còn nhỏ, hiểu, tự nhiên bèn quên.

giờ hiểu nhiều , bèn nhớ , ngẫm nghĩ trong lòng hồi lâu. Nghiêm Giai Niên hoa nghênh xuân, bỗng hiểu tại Nghiêm Đông chọn Lập Xuân làm sinh nhật. Bốn mùa bắt đầu, mùa đông khắc nghiệt qua , năm tới sẽ là năm lành.

Nghiêm Giai Niên mãi.

Nghiêm Đông từ cửa lớn, chú Lý say , Nghiêm Đông dìu ông xe, gọi tài xế đưa về, còn chuyện với mấy khác, nhà vô địch hôm nay mà, mấy câu xã giao, phần lớn là chúc mừng, bàn ăn chúc một vòng , giờ chúc thêm vòng nữa, lớn phiền thật.

Nghiêm Giai Niên cảm thấy sắp say vì hương hoa nghênh xuân, thực chẳng ngửi thấy mùi gì, đếm từng giây đợi trai xã giao xong, cảm giác đợi lâu, đợi đến mức mùa đông kết thúc, mùa xuân sắp bắt đầu. Cuối cùng cũng đợi Nghiêm Đông tới nắm lấy tay , trai chê tay lạnh, trách đeo găng tay.

Nghiêm Giai Niên chủ đề .

Cậu chỉ hoa nghênh xuân cho Nghiêm Đông xem: “Anh, hoa nghênh xuân nở .”

Nghiêm Đông một cái: “Ừ, mùa xuân đến .”

Nghiêm Giai Niên : “ mùa xuân vẫn đến mà, Lập Xuân là mùa đông, hoa nghênh xuân nở sớm .”

Nghiêm Đông bảo: “Hoa nghênh xuân là để đón mùa xuân, đương nhiên nở khi mùa xuân đến.”

Nghiêm Giai Niên bèn bảo: “Mùa đông cũng là để đón mùa xuân.”

Nghiêm Đông : “Vòng vo mấy vòng , cái gì?”

Nghiêm Giai Niên cong khóe môi: “Em thích mùa đông hơn.”

Nghiêm Đông .

Trong mắt Nghiêm Giai Niên phản chiếu ánh đèn đại sảnh khách sạn, long lanh, sáng lấp lánh, như như đá quý, khiến nảy sinh một sự quyến luyến khó rời: “Mùa đông càng lạnh thì càng làm nổi bật mùa xuân ấm áp, dường như năm cho dù năm mùa, thì mùa đông khắc nghiệt cũng làm nền cho nó giống như năm mùa . Người chỉ mải nghĩ mau qua thôi, mau qua thôi, đợi mùa xuân đến là vui mừng bất chấp tất cả, cái gì cũng quên hết.”

Ánh mắt Nghiêm Đông dịu , cứ thế , mắt .

Nghiêm Giai Niên ngẩng đầu lên hôn , trong mắt tràn đầy ý linh động nhẹ nhàng: “Nghiêm Đông, cảm ơn chăm sóc em lớn lên. Bao nhiêu năm qua vất vả cho , trai.”

(Hết)

Loading...