Tuyết Lành Báo Hiệu Năm Được Mùa - Chương 24: Khoảng Cách Và Thói Quen

Cập nhật lúc: 2025-11-26 13:21:11
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hết kỳ nghỉ lễ Nghiêm Giai Niên tự tàu cao tốc về trường, Nghiêm Đông còn đưa , nhưng vé chiều về Nghiêm Giai Niên mua từ , khó khăn lắm mới cướp , đừng lãng phí.

Nghiêm Đông tiễn đến ga tàu, Nghiêm Giai Niên còn dặn dò: “Nhớ lời em với đấy nhé, nhớ em thì , nghĩ gì cũng , là em về cãi với , hành c.h.ế.t đấy.”

Nghiêm Đông khẽ một tiếng: “Được.”

Đang ở chỗ công cộng, Nghiêm Giai Niên hôn chụt một cái lên môi trai, Nghiêm Đông xoa đầu : “Đi .”

Nghiêm Giai Niên ga, điện thoại rung lên, bận soát vé, qua cửa an ninh mới xem tin nhắn.

Anh trai gửi hai chữ ngay ngắn: Nhớ em.

Nghiêm Giai Niên đầu, Nghiêm Đông vẫn ở cửa.

Nghiêm Giai Niên , cúi đầu nhắn : Nhớ nhanh thế.

Nghiêm Đông: Ừ.

Nghiêm Giai Niên hỏi: Thế làm thế nào.

Nghiêm Đông: Chẳng cách nào, nhịn tạm .

Nghiêm Giai Niên: Không nhịn thì bảo em nhé.

Nghiêm Đông: Được.

Phải mài giũa thôi, cho dù Nghiêm Giai Niên và Nghiêm Đông sống buộc mười sáu năm, vẫn mài giũa. Mỗi đều chìa góc cạnh của , tiền đề là chìa , chìa mới tiếp tục mài giũa, mài xong góc mài góc tiếp theo, niềm vui của Nghiêm Giai Niên là cả đời mài giũa cùng Nghiêm Đông, từ từ mài, Nghiêm Giai Niên chẳng vội chút nào, ngược cảm thấy càng chậm càng .

Nghiêm Giai Niên Nghiêm Đông vẫn đang kìm nén, như điểm danh mỗi ngày nhớ một , nếu đổi là khác chắc chắn sẽ trách Nghiêm Đông qua loa lấy lệ, nhưng Nghiêm Giai Niên vui vẻ chịu đựng, mỗi Nghiêm Đông nhớ , Nghiêm Giai Niên như nắm thóp của buông tha, nghĩ thế nào, nhớ bao nhiêu, chỉ bây giờ mới nhớ , nãy nhớ? Sau nhớ?

Nghiêm Giai Niên thích từ từ dẫn dắt trai nhiều hơn vài câu, đôi khi cũng cố ý mấy chuyện Nghiêm Đông thích , chính là cho đấy, chuyện hôm nay liên hoan, mấy chuyện Nghiêm Đông hiểu, kiến thức ho mới học lớp chuyên ngành, cố ý cúp điện thoại Nghiêm Đông bảo thảo luận bài tập với bạn cùng phòng.

Để Nghiêm Đông nín nhịn khó chịu, đợi Nghiêm Đông chủ động nhắn tin cho .

Thường thì đợi một tiếng mới đợi một tin, hỏi làm bài tập xong .

Nghiêm Giai Niên trong lòng vui vẻ, bỏ lửng bảo .

Ban đầu Nghiêm Đông vẫn quen nhẫn nhịn, dường như ngộ , ý của Nghiêm Giai Niên, Nghiêm Giai Niên xem cái gì, những thứ kìm nén thả một chút. Không cho Nghiêm Giai Niên cúp điện thoại, hoặc đợi nửa tiếng gọi cho Nghiêm Giai Niên.

Nghiêm Giai Niên cũng Nghiêm Đông tâm tư của , nhưng Nghiêm Giai Niên vẫn cứ thế.

Chẳng bao lâu Nghiêm Đông nhịn nữa, khi trận tuyết đầu mùa rơi xuống, Nghiêm Đông chủ động xuống nước với Nghiêm Giai Niên: “Bé cưng, đừng hành nữa, ngày mai mua vé thăm em, ?”

Nghiêm Giai Niên đắc ý, hỏi : “Ồ, nhịn nữa ?”

Nghiêm Đông thừa nhận dứt khoát: “Ừ, nhớ em.”

Nghiêm Giai Niên bảo: “Được thôi, tàu cao tốc nhé, lái xe mệt lắm. Gửi chuyến cho em, em đón .”

Tâm trạng Nghiêm Giai Niên cực , báo cáo với bạn cùng phòng cuối tuần về ký túc xá.

Trương Thừa : “Cậu về nhà qua?”

Nghiêm Giai Niên híp mắt: “Anh tớ đến tìm tớ.”

Trương Thừa chịu nổi cái biểu cảm của : “Cậu dập dềnh sóng nước quá , gớm c.h.ế.t.”

Nghiêm Giai Niên vẫn giữ nguyên biểu cảm: “Ây da, ghen tị thì cứ thẳng .”

Trương Thừa cứng miệng: “Tớ thèm mà ghen tị, cái sướng của độc tưởng tượng .”

Nghiêm Giai Niên mặc kệ , hỏi bạn bản địa: “Lương ơi, chỗ nào hợp hẹn hò nhỉ?”

Thứ Hai tiết một, buổi sáng Nghiêm Giai Niên ôm eo về ký túc xá.

Bạn cùng phòng trai thẳng, hiểu, nhao nhao hỏi: “Sao thế, ngã ?”

Nghiêm Giai Niên thoi thóp: “Đừng hỏi, trẻ con hiểu .”

Trương Thừa với nhất, trợn mắt lên tận trời, hai quan hệ , Trương Thừa chuyện cũng tùy ý: “Hỏi thăm mấy chỗ hẹn hò dùng việc chứ gì? Hai ngày xuống giường hả.”

Nghiêm Giai Niên hiếm khi đỏ mặt, liếc Trương Thừa một cái: “Vãi chưởng?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tuyet-lanh-bao-hieu-nam-duoc-mua/chuong-24-khoang-cach-va-thoi-quen.html.]

Hai bạn cùng phòng khác cũng phản ứng : “Vãi chưởng!”

Sự ngại ngùng của Nghiêm Giai Niên thoáng qua biến mất, dịch đến bên giường Trương Thừa thẩm định : “Mày là trai thẳng thật đấy ?”

Trương Thừa đến sởn gai ốc: “Cút , đương nhiên là thật.”

Nghiêm Giai Niên lắc đầu: “Chậc, giống.”

Trương Thừa bất an rụt trong: “Đồ gay c.h.ế.t tiệt, bớt bố mày .”

Nghiêm Giai Niên trêu nữa, leo lên giường, thấy tốn sức, tính thiếu gia nổi lên, cũng chẳng thấy ngại nữa, đằng nào bạn cùng phòng cũng , bảo bạn giường : “Tiểu Lương tử, đỡ trẫm lên giường, nhanh, đau eo c.h.ế.t mất.”

Bạn cùng phòng mắng hổ, đỡ lên giường, hỏi: “Làm gay vất vả thế cơ ?”

Nghiêm Giai Niên khẽ ho một tiếng, câu hỏi đúng là ngại dám ho he, chỉ bảo: “Cũng lúc nào cũng thế, là tai nạn, đừng ấn tượng kỳ quái về gay đấy nhé.”

Nghiêm Đông gặp mặt bắt đầu lật nợ cũ, lôi hết mấy món nợ Nghiêm Giai Niên hành suốt thời gian qua tính, tính toán chi li sạch sẽ từng tí một. Nghiêm Giai Niên khó khăn lắm mới xuống , lấy điện thoại gửi cho Nghiêm Đông một chuỗi icon con d.a.o đẫm máu.

Nghiêm Đông lúc lên tàu cao tốc, sóng chắc cũng chẳng lắm, nửa ngày mới gửi một quả bom.

Ấu trĩ, bao nhiêu tuổi đầu , ấu trĩ c.h.ế.t .

Học kỳ về mặt cảm quan trôi qua khá nhanh, mới khai giảng là quân sự, tiếp đó là nghỉ lễ Quốc khánh, cố đến mùa đông là đợi Tết Dương lịch, Tết Dương qua xong là thể ngóng nghỉ đông .

Sinh nhật ở ký túc xá đại học là tiết mục truyền thống, mấy giờ lắm , đối chiếu sinh nhật thấy mỗi sinh nhật Nghiêm Giai Niên rơi nghỉ đông. Bọn họ hỏi Nghiêm Giai Niên cần chọn ngày khi thi cuối kỳ tổ chức sinh nhật cho , làm Nghiêm Giai Niên mà ngơ ngác: “Đến hôm đó nhắn tin chúc mừng sinh nhật tớ một câu là mà.”

Mấy , đều .

Nghĩ nhiều , bọn họ cứ nghĩ Nghiêm Giai Niên bố , chắc là thiếu thốn tình cảm, cứ quên mất Nghiêm Giai Niên thực là đứa chẳng thiếu tình yêu thương nhất, tình yêu của sắp tràn cả ngoài . Mấy ông bạn cùng phòng lập tức c.h.ử.i đổng: “Ai thèm, thích thì tổ chức thì thôi, tổ chức thì dẹp.”

Nghiêm Giai Niên giật khóe miệng: “Bị điên , lúc thì đòi tổ chức sớm, lúc thì bảo dẹp.”

Trương Thừa nửa ngày: “Đến hôm đó tớ chúc sinh nhật vui vẻ nhé.”

Nghiêm Giai Niên : “Mày chắc chắn trai thẳng.”

Nụ Trương Thừa cứng đờ: “Tớ thừa mới lo cho , cút nhanh.”

Bình thường Nghiêm Giai Niên học hành nghiêm túc, cuối kỳ vất vả lắm.

Tuần thi cử buổi tối thường treo điện thoại với Nghiêm Đông, hai gọi điện thế cũng chẳng để chuyện, thậm chí phần lớn thời gian với câu nào. Bên Nghiêm Đông thường yên tĩnh, ở nhà một , chỉ bên Nghiêm Giai Niên là ồn.

Lúc thì thảo luận bài tập, lúc thì thảo luận trọng tâm ôn thi.

Bạn cùng phòng Lương Tư Viễn tháng yêu, yêu bạn cùng lớp, hai cũng gọi điện thoại, Lương Tư Viễn chốc chốc một câu “bé ơi”, chốc chốc “ngoan nào”. Ban đầu cả phòng chửi, thực cũng để ý gì, chỉ là ngứa mồm, với cả mãi quen. Nếu Lương Tư Viễn yêu bạn lớp khác thì còn quen , đằng hai là bạn cùng lớp, bình thường gặp là hai bạn bình thường, kết quả tối về ký túc xá hai bạn gọi là “bé ơi”, chuyện đúng là sai sai.

Lương Tư Viễn thốt một câu “Bé ơi”, trong phòng lập tức vang lên tiếng nhại tứ phía.

Trương Thừa: “Bé ơi.”

Triệu Khải Minh: “Bé ơi.”

Nghiêm Giai Niên cũng hùa theo : “Bé ơi.”

Lương Tư Viễn c.h.ử.i đổng, mách với bé yêu của nó là bắt nạt.

Bên tai tiếng động.

Nghiêm Giai Niên gọi một tiếng: “Bé ơi.”

Nghiêm Giai Niên : “Gọi đấy, Nghiêm Đông.”

Nghiêm Đông im lặng nửa ngày, hắng giọng, đáp một cách cực kỳ khó khăn: “Ừ.”

Lương Tư Viễn kêu quái dị: “Mày còn tán tỉnh nữa hả?”

Nghiêm Giai Niên khẩy: “Kỳ thị đồng tính luyến ái ?”

Lương Tư Viễn cực kỳ sang chảnh: “Tao kỳ thị yêu xa.”

Nghiêm Giai Niên mỉm : “À, thế thì tiếc quá nhỉ. Lương ơi, nghỉ đông là tao kết thúc yêu xa , nhưng hình như sắp bắt đầu yêu xa đấy, là ai thế nhỉ?”

Lương Tư Viễn suýt : “Tao kỳ thị đồng tính, bây giờ tao kỳ thị đồng tính!”

---

Loading...