Tuyết Lành Báo Hiệu Năm Được Mùa - Chương 23: Lời Thú Nhận Đẫm Nước Mắt
Cập nhật lúc: 2025-11-26 13:21:10
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lòng Nghiêm Đông chọc một lỗ thủng, dùng hết sức bình sinh sập cửa , tự về phòng, mặc kệ Nghiêm Giai Niên. Chẳng bao lâu gạt tàn cắm đầy một hàng đầu lọc t.h.u.ố.c lá, cứ tự ngược đãi bản mà nghĩ nghĩ câu của Nghiêm Giai Niên “hai bây giờ chia tay, chia tay sớm muộn gì em cũng thích khác”, nghĩ một tim đau một , Nghiêm Đông cảm thấy thế , nhất định khiến trơ lì với câu mới .
Chia tay.
Thì chia tay, chia tay thì làm , Nghiêm Giai Niên còn thể về nhà ? Chẳng , chia tay vẫn là trai Nghiêm Giai Niên, nhưng thực Nghiêm Đông ruột, là cái thá gì? Đợi Nghiêm Giai Niên tự nghĩ thông suốt, cuộc sống của thực Nghiêm Đông cũng chẳng , sẽ thực sự về nhà nữa, hoặc nhà riêng, Nghiêm Đông còn thể dọn ở cùng chắc?
Tay Nghiêm Đông run, lúc châm t.h.u.ố.c suýt đốt cháy tóc.
Lúc mới ngộ một điều, và Nghiêm Giai Niên vốn dĩ nên bắt đầu, nên vượt qua ranh giới đỏ, vượt qua đường , hối hận đa phần chỉ một Nghiêm Đông. Mấy lời là láo, chia tay cơ hội về như , Nghiêm Giai Niên từ lâu coi là trai.
Nghiêm Đông thở hắt , chia tay mà tim rỗng một mảng lớn, mỗi đập là đau điếng, bơm là máu, trong huyết quản chảy mật ngọt Nghiêm Giai Niên rót , trong mật giấu những lưỡi d.a.o sắc lẹm vụn vặt, Nghiêm Đông tham ngọt, thì chịu đau.
Khoảng một tiếng , Nghiêm Đông dậy khỏi phòng, xuống sô pha, Nghiêm Giai Niên vẫn đang chơi game.
Nghiêm Đông cạnh : “Nói chuyện chút.”
Nghiêm Giai Niên bảo: “Nếu nghĩ xong chuyện chia tay thì cần , cho em một câu là .”
Nghiêm Đông chuẩn tâm lý bao nhiêu cũng vô dụng, Nghiêm Giai Niên chính là ngòi nổ tự cháy, đùng đoàng một cái tự kích nổ hết đống b.o.m mìn chôn giấu. Cậu Nghiêm Đông đau ở , cứ nhè đó mà đâm, một câu chia tay hai câu chia tay, chút lưu tình. Bao nhiêu tức giận và sợ hãi của Nghiêm Đông nổ tung hết, Nghiêm Đông trực tiếp giật lấy máy chơi game của ném lên ghế, túm lấy cổ áo Nghiêm Giai Niên ấn xuống sô pha, giọng mắng run rẩy: “Mày từ đó nữa xem, Nghiêm Giai Niên, thực sự quá chiều mày .”
Lòng Nghiêm Giai Niên cũng đau, lúc đ.â.m trai còn đau hơn ai hết, đầu tiên thấy Nghiêm Đông mất kiểm soát đến mức , hốc mắt cũng đỏ lên, tính toán kỹ, đêm nay liều mạng cũng làm đao phủ, tàn nhẫn hết mức chặt đứt sạch sẽ mấy cái suy nghĩ vớ vẩn của Nghiêm Đông.
giọng Nghiêm Đông run, sự tủi của Nghiêm Giai Niên cũng bất chấp tất cả mà bùng nổ, đỏ hoe mắt trai: “Nghiêm Đông, dựa mà lúc em một lòng một nhớ thương , cứ nhất quyết cho rằng em sẽ rời bỏ , dựa đối xử với em như thế.” Nói xong là , nãy còn là thằng nhóc bướng bỉnh chịu thua, giờ trừng mắt để nước mắt rơi lã chã, từng giọt từng giọt nện lòng Nghiêm Đông, lấp đầy trống trong tim bằng nước mắt mặn chát.
Nghiêm Giai Niên luôn như , ít khi kìm nén tủi , tủi thật là xả một , đây là quán tính, vì trong cuộc đời Nghiêm Giai Niên từng tồn tại sự ghẻ lạnh và cô đơn, bất kể phát cáu vô lý thế nào Nghiêm Đông cũng dỗ dành.
“Nghỉ lễ đều về nhà, em mua vé về đây, em chỉ là nhớ thôi, em nhớ c.h.ế.t ngày nào cũng nhớ . Em đang nghĩ cái gì, nhớ em cứ kìm nén, tại nhất định cảm thấy khác mới xứng với em, em làm . Anh chỉ cần em vui thì cái gì cũng làm, nhưng em chẳng vui tí nào, đối xử với em như thế.”
Trong cuộc đời Nghiêm Đông từng chuyện “”.
Anh thể cái gì? Đảng Tiểu Lục là trẻ mồ côi, tư cách chuyện , từng bố , tưởng là , minh bạch vứt bỏ nữa, từ đó gì cũng vô dụng. Nghiêm Đông là con nuôi, bố nuôi với , cho cái gì cũng cảm kích, cảm thấy là nên , mà cảm thấy là nên trả nợ.
Nghiêm Giai Niên nửa ngày, túm lấy cổ áo Nghiêm Đông, gần như nghiến răng nghiến lợi: “Nghiêm Đông, rốt cuộc tại ở bên em hả, dùng em để trả ơn bố em đối với ? Anh coi em là cái gì thế.”
Chính là câu , Nghiêm Đông đợi chính là câu , Nghiêm Giai Niên sẽ , bọn họ quá hiểu , mười mấy năm cùng lớn lên, hiểu đến mức đáng sợ, kinh khủng, và cũng khó xử. Anh cũng chuẩn sẵn sàng , đợi tim x.é to.ạc m.á.u me đầm đìa. Xé là , xé là bất chấp tất cả, tay Nghiêm Đông run rẩy hít một , ghì chặt Nghiêm Giai Niên , cuối cùng cũng dũng khí mở miệng, lúc thấy sảng khoái, còn , gọi thật dịu dàng: “Bé cưng, em gì? Bố em đang kìa, ngay mặt bố , cho em , nào.
Nghiêm Giai Niên, dối, dối em quen , câu nào cũng như thật, em giận cũng , hận cũng , nhận hết. Hôm nay hai đừng giữ thể diện nữa, giao hết ruột gan cho em. Nghiêm Giai Niên, nếu em dám dẫn thằng khác về thật, ngay mặt mà ôm ấp hôn hít l..m t.ì.n.h với thằng khác, cũng thể ngay mặt bạn trai em mà làm em, em tin ?”
Nỗi tủi của Nghiêm Giai Niên ấn nút tạm dừng, mà ngớ , nước mắt treo cằm, rơi rơi, bộ dạng như một câu dọa cho ngốc luôn .
Nghiêm Đông : “Thích ?”
Nghiêm Đông tiếp: “Cái miệng em khéo thật, hai chữ chia tay em dùng lắm, nếu thấy tủi cứ dùng như thế, đau nữa cũng chịu . mà Nghiêm Giai Niên, cứ tự khuyên , đừng phát điên, đừng làm chuyện , đừng cầm thú, nuôi em học nuôi em lớn lên, để em đến cả thế giới cũng thấy. Bé cưng, đại học vui ? Anh vui, em tự do bao nhiêu, cô đơn bấy nhiêu, vé xe đến chỗ em mua mấy đều , sợ gặp em sẽ trói em mang về, bắt em ở yên bên cạnh hết.”
Giọt nước mắt cằm Nghiêm Giai Niên cuối cùng cũng rơi xuống, gần như run rẩy gọi: “Anh.”
Nghiêm Đông bóp cằm , những lời đáng sợ đến thế, nhưng giọng điệu dịu dàng hết mực, sự dịu dàng cũng trở nên đáng sợ. Vừa nghĩ đến việc sự dịu dàng của trai là sự ích kỷ thể thốt nên lời, Nghiêm Giai Niên thực sự cảm thấy là đao phủ , thể như thế? Sao thể ép Nghiêm Đông đến mức ? Nghiêm Giai Niên vốn ích kỷ, ích kỷ một cách thẳng thắn, nghĩ gì nấy, gì đòi nấy, như thể Nghiêm Giai Niên sinh quyền ích kỷ. Nghiêm Đông thì , bao giờ , thể .
Nghiêm Đông chạm môi : “Còn nữa , chịu ?”
Nghiêm Giai Niên lắc đầu nguầy nguậy, ôm chặt lấy eo trai, nữa.
Nghiêm Đông bèn nhẹ nhàng hôn lên trán : “Sau đừng chia tay với nữa, đau lắm, cũng chịu nổi. Nghiêm Giai Niên, ?” Nói xong câu , một giọt nước mắt từ hốc mắt Nghiêm Đông lăn xuống, rơi má Nghiêm Giai Niên, một giọt nước mắt nhẹ, nện cho đầu óc Nghiêm Giai Niên ong ong.
Nghiêm Đông gỡ đầu , Nghiêm Đông bao nhiêu năm rơi nước mắt, tưởng “bố ” trả về trại trẻ mồ côi năm đó nước mắt cạn , bao nhiêu chuyện Nghiêm Đông từng rơi một giọt lệ. Anh mất kiểm soát cảm xúc, lâu trải qua, tuy biểu cảm giống đang , nhưng đúng là nước mắt rơi xuống, Nghiêm Giai Niên thấy nữa, kéo Nghiêm Giai Niên khỏi : “Ra ngoài hút điếu thuốc.”
Nghiêm Giai Niên dùng hết sức bình sinh, quỳ sô pha ôm chặt cứng lấy eo : “Em sai , ơi, em định chia tay với , chỉ là ép thôi, đ.á.n.h em , đừng buồn. Anh, đừng , tim em sắp vỡ , xin đấy.”
Nghiêm Đông gì, Nghiêm Giai Niên bèn tự tiếp: “Anh mấy lời em thích lắm, em đúng là mấy lời , nhưng làm khó chịu thế , đừng . Nghiêm Đông, bạn cùng phòng của em đều là bạn trai em, trong trường cũng em độc , em tự trói từ sớm , em lời nhất mà, tin em ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tuyet-lanh-bao-hieu-nam-duoc-mua/chuong-23-loi-thu-nhan-dam-nuoc-mat.html.]
Nghiêm Đông gỡ tay : “Ngoan, ngoài hút điếu thuốc.”
Nghiêm Giai Niên lúc cần mặt mũi nữa: “Hút em ?”
Nghiêm Đông vỗ cổ tay : “Lát nữa hút em .”
Nghiêm Đông vứt một ở phòng khách.
Nghiêm Giai Niên hối hận thỏa mãn, hối hận nhẫn tâm, ép Nghiêm Đông những lời , thỏa mãn với những lời vẻ vô cùng ích kỷ của Nghiêm Đông. Nghiêm Giai Niên thấy thế , sợ, cầu còn chẳng , Nghiêm Giai Niên chính là Nghiêm Đông cảm thấy , chính là Nghiêm Đông rời xa , cho dù cảm thấy Nghiêm Đông rời xa sẽ tự do hơn nhưng cũng trói Nghiêm Đông bên cạnh.
Nghiêm Giai Niên hy vọng Nghiêm Đông ích kỷ một chút, giống như hôm nay.
Nước mắt của Nghiêm Đông cũng là nước, nhưng Nghiêm Giai Niên cảm thấy như vàng ròng, quý giá vô cùng, giá trị liên thành rơi lòng bàn tay Nghiêm Giai Niên, khiến nâng niu an tâm, yên lòng.
Nghiêm Giai Niên cảm thấy ích kỷ, rõ ràng cũng xót xa khi thấy Nghiêm Đông buồn, nhưng vui vẻ vì nỗi buồn của Nghiêm Đông. Ích kỷ thật.
Cuối cùng Nghiêm Đông vẫn đ.á.n.h , Nghiêm Giai Niên cứ như con gấu túi treo trai làm gì cũng chịu xuống, ngay cả lúc vệ sinh cũng chẳng đỏ mặt chút nào, bắt cõng vệ sinh. Nghiêm Đông mắng một câu: “Em vệ sinh cũng giữ ?”
Nghiêm Giai Niên mặc kệ, ôm chặt Nghiêm Đông: “Em sai ơi, em thực sự sai , chỉ mải nghĩ cách để , em , thật sự định làm khó chịu thế. Anh , thấy em hối hận c.h.ế.t, em từng thấy , đừng nữa, em nổi.”
Nghiêm Đông bảo: “Không .”
Nghiêm Giai Niên bắt đầu thấy đáng yêu: “Không , chỉ em , em nhè nhất.”
Nghiêm Giai Niên bò lưng , thực hồi bé Nghiêm Giai Niên cũng bò lưng như thế , nhất là thời gian bố mới mất, thời gian đó trong tầm mắt Nghiêm Giai Niên thể thiếu , làm gì cũng thấy trai, thật sự là vệ sinh tắm cũng , Nghiêm Đông cứ thế cõng thế bế, tấc bước rời.
Nghiêm Giai Niên cảm thấy thời gian đang ngược, lùi về khiến lòng nóng mềm, chậm rãi chuyện với : “Anh, thật sự còn ai chịu nổi em nữa , thật sự còn ai thể với em hơn nữa. Em chọc giận, em ngoan nhất, cũng hư nhất, chuyện gì cũng để em chiếm hết, em bố , nhưng trai, chuyện chuyện em hưởng hết, cứ chiều em như thế, tự chiều em thành thế , chịu trách nhiệm cả đời, ai khác chịu nổi .”
Nghiêm Giai Niên còn : “Em bảo với họ là yêu em, em khác tán tỉnh em, em sợ nghĩ lung tung, vội vàng bảo với họ em yêu . Anh , nhớ em nhiều , mỗi nhớ em đều , tìm em cũng , em về tìm cũng , thế nào cũng , em cầu còn chẳng , em chẳng rời xa chút nào.”
Cuối cùng Nghiêm Đông cũng mở miệng: “Em là khéo mồm nhất, cái gì em cũng là nhất.”
Nghiêm Giai Niên nhẹ, như trẻ con: “Em khéo mồm mà, thì em , cũng một chứ, thì hai ở bên chán c.h.ế.t, cũng em cũng , thế thì yêu đương kiểu gì?”
Nghiêm Đông xốc lên một cái: “Gầy , cơm ở trường khó ăn thế ?”
Nghiêm Giai Niên bĩu môi: “Em ăn quen cơm tập thể.”
Nghiêm Đông bảo: “Chiều quá hóa hư.”
Nghiêm Giai Niên gật đầu: “Anh chiều đấy.”
Nghiêm Đông: “Không thích ăn thì tìm quán cơm tư nhân, để tìm quanh trường cho em? Bảo họ giao đúng giờ đến chỗ em.”
Nghiêm Giai Niên cũng cạn lời: “Làm gì ai nuông chiều con cái như , xem.”
Nghiêm Đông bóp m.ô.n.g : “Vốn dĩ béo, quân sự cũng mệt, gầy mấy cân ?”
Nghiêm Giai Niên lắc đầu: “Không ạ, cân, chắc cũng chẳng gầy mấy , thích ăn thì cũng ăn , thể c.h.ế.t đói. Có mấy câu em cố ý để xót đấy, xót một tí là , cũng thể nuông chiều quá.”
Nghiêm Đông bèn : “Nhà để nhiều tiền thế làm gì, xõa .”
Nghiêm Giai Niên nghĩ bụng, với trai thành một đôi, xe cũng , nhà cũng , cũng chẳng kết hôn sinh con, tiền hình như đúng là chẳng chỗ tiêu. Nghiêm Giai Niên tự nghĩ tự , cảm thấy và trai yêu đương thế đúng là kinh tế thật.
Nghiêm Đông : “Cười gì.”
Nghiêm Giai Niên nửa ngày bảo: “Thế đặt cho em cơm tư nhân , cho em sống đời thiếu gia thật luôn.”
Nghiêm Đông : “Được.”
---