Tuyết Lành Báo Hiệu Năm Được Mùa - Chương 22: Chiến Tranh Lạnh
Cập nhật lúc: 2025-11-26 13:21:09
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thần kinh ?
là thần kinh thật.
Nghiêm Đông cố nhịn mấy ngày, thực nhịn cũng chẳng thành công lắm, vé tàu cao tốc mua , ba , cuối cùng đến ngày thứ mười bảy Nghiêm Giai Niên nhập học, cái vé tàu mua xong nữa. Ngồi ghế cảnh vật ngoài cửa sổ lùi phía , Nghiêm Đông vẫn thấy , cảm thấy cái vé thực cũng nên .
Dính quá ? Quản chặt quá ?
Nghiêm Giai Niên thấy phiền .
Lần chắc là , mới xa , thiếu gia nhà cũng quen, một ngày nhớ mấy , Nghiêm Đông tin lời , là nhớ thật. đợi thích nghi với cuộc sống đại học chắc chẳng rảnh mà nhớ nữa, Nghiêm Đông cảm thấy mà cứ thế , Nghiêm Giai Niên sẽ phiền thật.
Tàu đến trạm, trong lòng Nghiêm Đông đại chiến mấy trăm hiệp, trực tiếp mua vé về luôn.
Tối đến gọi video với Nghiêm Giai Niên như chuyện gì xảy .
Quân sự chỉ mười lăm ngày, hôm nay Nghiêm Giai Niên kết thúc khóa quân sự, tâm trạng thiếu gia , liên thanh: “Vãi chưởng, cuối cùng cũng xong, bao giờ dậy sớm thế nữa. Còn sớm hơn cả hồi lớp 12, còn mệt hơn lớp 12, rốt cuộc đứa nào bảo lên đại học là sướng hả trời, thời khóa biểu cũng thảm, một tuần bốn buổi tiết mộ, tin duy nhất là thứ Hai tiết một.”
Nghiêm Đông .
Nghiêm Giai Niên : “Anh, cơm căng tin chán lắm, hôm nhập học lẽ em nên dẫn ăn căng tin một bữa, cho cảm nhận, ngon bằng một nửa cơm nấu. Em về mà gầy thì làm thế nào, em gầy sẵn .”
Nghiêm Đông vẫn .
Nghiêm Giai Niên gọi: “Nghiêm Đông, em đấy?”
Nghiêm Đông mở miệng: “Đang đây.”
Nghiêm Giai Niên trông vẻ vui, oán trách: “Anh chẳng nhớ em gì cả.”
Nghiêm Đông rốt cuộc vẫn hai chữ “nhớ em”.
Nghiêm Giai Niên chính thức học, cũng khá hứng thú với ngành Kỹ thuật Robot, học hành say sưa. Cuộc sống đại học đúng là muôn màu muôn vẻ, nhiều hoạt động ngoại khóa để tham gia, câu lạc bộ đủ các thể loại, kỳ nghỉ lễ Quốc khánh (1/10) là đại chiến trăm đoàn (ngày hội tuyển thành viên CLB), tất cả các CLB trong trường đều tuyển quân ở sân vận động.
Bạn cùng phòng của Nghiêm Giai Niên đều về nhà, bọn họ còn bắt đầu nhớ nhà , mới học một tháng, nghỉ lễ 1/10 thích chơi thì , cho dù chơi thì trong trường cũng náo nhiệt. Nghiêm Giai Niên gọi điện bảo trai định về, bạn cùng phòng ai về, nhớ nhà nằng nặc đòi về thì vẻ hòa nhập lắm, lúc câu Nghiêm Giai Niên chằm chằm màn hình điện thoại, mặt trai bình tĩnh: “Được.”
Nghiêm Giai Niên giận nghiến răng.
Vé tàu cao tốc về nhà Nghiêm Giai Niên cật lực cướp từ sớm, cứ nhất quyết cho Nghiêm Đông , cứ bảo về, về xem rốt cuộc Nghiêm Đông ở nhà làm cái trò gì. Vé dịp lễ khó mua, Nghiêm Giai Niên trả thêm ít tiền mở gói tăng tốc mới cướp một vé , thiếu gia về nhà một chuyến đúng là chịu tội, còn chẳng chọn giờ, về đến nhà hơn mười giờ đêm.
Nghiêm Giai Niên rón rén mở cửa, trong nhà yên tĩnh, tối om.
Về đến nhà lòng cũng phấn khích, mò phòng Nghiêm Đông nhẹ nhàng mở cửa, kết quả bên trong ai, hơn nữa giường Nghiêm Đông cực kỳ gọn gàng, trông như mấy ngày ngủ. Bao nhiêu phấn khích dội một gáo nước lạnh.
Nghiêm Đông ở nhà? Thảo nào về mà chẳng ý kiến gì, hóa vốn chẳng nhà. Nghiêm Giai Niên hoang mang tột độ, Nghiêm Đông , uổng công mua vé về định cho Nghiêm Đông bất ngờ!
Nghiêm Giai Niên đùng đùng gọi điện cho trai.
Tận tai thấy tiếng chuông điện thoại vang lên trong nhà, Nghiêm Giai Niên hỏa tốc cúp máy.
Nghiêm Đông lập tức gọi , may mà Nghiêm Giai Niên để chế độ im lặng. Cậu kiêu ngạo cúp máy, ngay đó nhận tin nhắn của Nghiêm Đông: “?”
Nghiêm Giai Niên: “Anh đang ở đấy.”
Nghiêm Đông: “Ở nhà.”
Nghiêm Giai Niên : “Ồ.”
Nghiêm Giai Niên sang phòng , cửa phòng đóng kín.
Trên tủ phòng khách vẫn đặt ảnh bố , trong lư hương vẫn cắm chi chít chân hương cháy hết, hoa quả lúc nào cũng tươi mới. Nghiêm Giai Niên tự mắng trong bụng một trận, đúng là điên, ban nãy nghi ngờ Nghiêm Đông ở nhà nhỉ, Nghiêm Đông còn chứ?
Nghiêm Giai Niên mở cửa, thấy Nghiêm Đông đang ghế của hút thuốc.
Trong phòng bật đèn.
Nghiêm Giai Niên bật đèn lên.
Nghiêm Đông dường như phản ứng kịp, đầu Nghiêm Giai Niên, nửa ngày mới thốt một âm tiết: “Hả?”
Nghiêm Giai Niên dựa cửa : “Nghiêm Đông, ở trong phòng em làm gì thế.”
Nghiêm Đông há miệng, cau mày.
Nghiêm Giai Niên quơ quơ tay: “Người thật, hàng thật, Nghiêm Giai Niên, em trai , bạn trai đây.”
Yết hầu Nghiêm Đông trượt hai cái, giọng khàn: “Sao về .”
Nghiêm Giai Niên nhướng mày: “Không về ngày nào cũng ở phòng em vật nhớ , mấy hôm nay đều ngủ phòng em , Nghiêm Đông.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tuyet-lanh-bao-hieu-nam-duoc-mua/chuong-22-chien-tranh-lanh.html.]
Nghiêm Giai Niên cố tình gọi tên , gọi trai, gọi thẳng tên cúng cơm, một câu gọi một .
Nghiêm Đông dập thuốc, vẫy tay: “Lại đây.”
Nghiêm Giai Niên tới, lên đùi , ôm cổ , hai ở cự ly gần, Nghiêm Đông ngẩng đầu định hôn , Nghiêm Giai Niên tránh . Nghiêm Đông nhíu mày, khó chịu khi Nghiêm Giai Niên né tránh, nhưng Nghiêm Giai Niên lúc cứ cho hôn, nhất quyết trị cái tật của Nghiêm Đông, bóp cằm Nghiêm Đông hỏi: “Em hỏi , nhớ em ? Nghiêm Đông.”
Nghiêm Đông gì.
Nghiêm Giai Niên thực sự giận : “Nhớ em khó thế ? Anh đến trường em ?”
Nghiêm Đông cau mày: “Không.”
Nghiêm Giai Niên chằm chằm : “Anh dối lộ liễu lắm. Tốt nhất đừng lừa em, đến trường em ?”
Nghiêm Đông hít sâu: “Chưa, đến ga tàu cao tốc chỗ em về.”
Nghiêm Giai Niên câu mà xót xa chịu nổi, gần như dỗ dành hôn ngay lập tức, tim cũng run lên, run nửa ngày mới ép nhẫn tâm, hỏi: “Tại với em?”
Nghiêm Đông , , cứ chịu .
Tay Nghiêm Giai Niên đang bóp cằm dùng sức: “Hôm nay em hỏi , thành thật trả lời hết cho em, nếu cả tháng trời em thèm để ý đến nữa, đảm bảo một câu cũng , một chữ cũng , tin ? Anh nhõng nhẽo em , em mà làm làm mẩy thật thì cũng trị em, trong lòng tự rõ.”
Nghiêm Đông khẽ mấy chữ: “Sợ em thấy phiền.”
Nghiêm Giai Niên xong thấy xót, ngoài xót còn giận, trong đầu Nghiêm Đông nghĩ cái gì, tại cứ nghĩ như thế. Ở chỗ Nghiêm Giai Niên mãi mãi chỉ chuyện trai thấy phiền, làm chuyện thấy trai phiền? Nghiêm Giai Niên nhịn mắng: “Có não vấn đề Nghiêm Đông.”
Nghiêm Đông .
Nụ càng làm Nghiêm Giai Niên ngứa răng: “Cười cái cóc khô, cấm cợt nhả với em, em hỏi xong , nghiêm túc .”
Nghiêm Giai Niên hồi lâu, hỏi: “Nghiêm Đông, nếu em bảo với là lên đại học em thích khác , thì làm thế nào?” Hỏi xong Nghiêm Giai Niên tự thấy câu tàn nhẫn, khó .
Nghiêm Đông một lúc, dời tầm mắt chỗ khác. Nghiêm Giai Niên hung hăng bẻ cằm , bắt , hỏi dồn: “Hỏi đấy, làm thế nào.”
Cơ hàm bên má Nghiêm Đông trượt do hành động nghiến răng, Nghiêm Giai Niên rõ mồn một, nửa ngày Nghiêm Đông mới : “Em làm thế nào.”
Nghiêm Giai Niên hỏi: “Anh chắc chắn sẽ buông tay, đúng ?”
Nghiêm Đông hít một .
Nghiêm Giai Niên ép: “ ?”
Nghiêm Đông hít sâu mấy , thừa nhận: “.”
Nghiêm Giai Niên nheo mắt, tức quá hóa : “Được, Nghiêm Đông, giỏi lắm. Thế còn ? Giống như đây, đối với cả hai đứa bọn em, làm trai của cả hai đứa?”
Nghiêm Giai Niên câu cũng chẳng trả lời cái gì, cái miệng Nghiêm Đông chẳng lời ý gì , Nghiêm Giai Niên tự tiếp lời , mắng còn khó hơn, “Anh nghiện làm trai ? Một đứa em đủ còn nhận thêm hai đứa về, nếu em đưa về nhà cũng hầu hạ, nếu em lên giường với ở nhà thì là tránh mặt hả, trai?”
Nghiêm Giai Niên giận điên : “Cái bản mặt đó bày cho ai xem, thích , thôi khó chịu ? Chẳng chỉ cần em vui thì cái gì cũng làm , chẳng em là quan trọng nhất , em thì cho, em nữa thì ? Ai nhẫn tâm bằng , Nghiêm Đông, ai nhẫn tâm bằng ? Anh tưởng vĩ đại lắm , em cho , kẻ nhẫn tâm nhất chính là .”
Nghiêm Giai Niên tự đến đỏ cả mắt, mắng đến cuối cùng cũng chẳng còn khí thế, nước mắt rơi lã chã, chốt một câu: “Anh chọc em tức c.h.ế.t cho .”
Nghiêm Đông định hôn , Nghiêm Giai Niên đẩy mạnh mặt : “Đừng động em.”
Nghiêm Giai Niên khó dỗ thật .
Trước trong lòng Nghiêm Đông nghĩ mấy cái , giờ , nhất định nghĩ cách trị khỏi cái tật của Nghiêm Đông. Nghỉ lễ bảy ngày, Nghiêm Giai Niên về hôm thứ hai, ở nhà năm ngày, định ngủ với Nghiêm Đông ngày nào.
Nghiêm Đông cũng bướng, cảm thấy sai.
Nghiêm Giai Niên thật lý, nếu Nghiêm Giai Niên thực sự thích khác ở đại học, Nghiêm Đông còn làm thế nào nữa, buông tay thì làm thế nào? Một là sinh viên ưu tú trường trọng điểm, trẻ trung tươi mới tiền đồ vô lượng, một là Nghiêm Đông đến trường lớp còn chẳng học hành t.ử tế, năm nay hai mươi tám, thể coi là chẳng ưu điểm gì, ít nhất Nghiêm Đông tự thấy thế, chọn ai? Bất kể là ai đến cũng nên chọn ai.
Nghiêm Giai Niên Nghiêm Đông mãi bước qua cái rào cản , nhưng trong lòng cứ thông, con thể sống như Nghiêm Đông ? Chẳng đàng hoàng tí nào. Nghiêm Giai Niên cũng rõ, là khiến Nghiêm Đông sống thành như . Hai chiến tranh lạnh hai ngày, Nghiêm Giai Niên châm thêm ngọn lửa cuối cùng, buổi tối Nghiêm Giai Niên sô pha chơi game, Nghiêm Đông đặt một cốc sữa lên bàn , Nghiêm Giai Niên bảo: “Cảm ơn .”
Nghiêm Đông rốt cuộc nhịn , giật lấy máy chơi game của Nghiêm Giai Niên, từ cao xuống chằm chằm .
Nghiêm Giai Niên : “Thực em gợi ý , nếu thực sự cảm thấy em ở bên khác hơn, cần đợi đến lúc em thích khác , hai bây giờ chia tay, chia tay sớm muộn gì em cũng thích khác, em cũng mặt dày đến mức đá em mà em còn bám lấy cả đời. Chứ cứ ở đây chiếm chỗ, em cũng tiện ngoại tình.”
Nghiêm Đông suýt chút nữa bóp nát máy chơi game của Nghiêm Giai Niên.
Trong lòng nghĩ thông suốt lắm, đương nhiên chọn trẻ hơn, văn hóa hơn, tiền đồ hơn, đổi là ai cũng chọn thế. Nếu chọn thế thì chẳng là chia tay ? Nghiêm Đông lọt hai chữ “chia tay” từ miệng Nghiêm Giai Niên, đến mức lòng Nghiêm Đông đầm đìa máu, Nghiêm Đông quả thực ngờ hai chữ khó đến thế, đau đến thế.
Hồi đó Nghiêm Đông mới thể diện làm , là trai em, cho dù tách , còn thích nữa, thì vẫn là trai em. Giờ Nghiêm Đông còn lời thể diện thế nữa , hai chữ chia tay trong miệng Nghiêm Giai Niên như d.a.o cứa, Nghiêm Đông mất một lúc lâu mới hồn.
Nghiêm Đông khản giọng mắng: “Mày giỏi lắm.”
Nghiêm Giai Niên đáp trả: “Không giỏi bằng . Nghiêm Đông, em , nhõng nhẽo em .”
---