Tuyết Lành Báo Hiệu Năm Được Mùa - Chương 21: Đại Học Và Nỗi Nhớ
Cập nhật lúc: 2025-11-26 13:21:08
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần thi đấu Nghiêm Đông vẫn chạm tay chức vô địch, nhưng cũng chẳng ai thấy tiếc nuối, thời gian Nghiêm Đông tập luyện dài, thế là đủ . Quan trọng là Nghiêm Đông cái tâm , thì chuyện vô địch chỉ là vấn đề thời gian.
Kỳ nghỉ hè nóng dài, Nghiêm Giai Niên chuẩn nhập học từ sớm, cảm nhận sâu sắc cái gọi là lo âu khi chia xa.
Cậu học ngành Kỹ thuật Robot, việc chọn ngành Nghiêm Đông chẳng giúp gì, là do Nghiêm Giai Niên khi điểm đến trường bàn bạc với cô Quý mà chọn . Cậu chọn trường mới chọn ngành, phạm vi lựa chọn nhỏ cũng chuyện . Nghiêm Giai Niên khuynh hướng gì đặc biệt, trừ việc học y cũng chẳng làm giáo viên, khuynh hướng duy nhất là học mấy ngành mũi nhọn, thế là trong phạm vi hữu hạn chọn trúng ngành .
Trước đó Nghiêm Giai Niên tìm hiểu về sự phát triển của ngành Kỹ thuật Robot trong nước, thời đại tương lai chắc chắn sẽ phát triển theo hướng , nhưng cụ thể là bao giờ, học làm gì kiếm tiền thì chắc. Nghiêm Giai Niên quá lo lắng về việc đó, Nghiêm Đông cũng thấy cả, luôn cảm thấy kiếm tiền việc của Nghiêm Giai Niên.
Lúc nhập học Nghiêm Đông cùng, vốn dĩ Nghiêm Giai Niên nghĩ thành phố thủ phủ xa, tàu cao tốc hơn trăm tệ là đến, tiện. Soạn hành lý mới khó, năm nay mười chín tuổi, thể là từng rời nhà, hơn nữa sống đúng kiểu thiếu gia, trai chiều đến mức nào chứ?
Ga giường vỏ chăn ruột chăn gối đầu đều dùng đồ của , Nghiêm Đông mà buồn , còn định mang cả chăn ?
Nghiêm Đông bất lực: “Chăn ở nhà cũng là mua, đến trường mua bộ mới là chứ gì.”
Nghiêm Giai Niên chớp mắt: “Ờ ha, cũng đúng.”
Nghiêm Đông cái vali của , đúng là t.h.ả.m họa, tự tay nhặt quần áo giày dép : “Anh cùng em hai ngày, đưa em trung tâm thương mại mua mới hết, đừng mang nữa.”
Nghiêm Giai Niên thấy lãng phí quá, chăn màn mang theo thì lỉnh kỉnh thật, mua mới thì mua mới, nhưng quần áo mua mới hết thì tốn bao nhiêu tiền, giày một đôi mấy trăm tệ , tiền cũng tiêu kiểu đấy chứ. Hơn nữa vẫn mang bao nhiêu đồ, máy chơi game thiếu gia mới mua dịp hè mang chứ, laptop mới mua mang chứ, đồ ngủ cái càng cũ mặc càng sướng, mang chứ, lặt vặt một đống lớn, mang chứ.
Nghiêm Đông hết cách: “Mang , lái xe đưa em , đống đồ của em mà tàu cao tốc thì c.h.ế.t mệt.”
Nghiêm Giai Niên : “Thật á? Thế tự lái xe về ?”
Nghiêm Đông: “Ừ.”
Ký túc xá Nghiêm Giai Niên xem trong nhóm tân sinh viên, điều kiện trông cũng , phòng bốn giường bàn , chỗ cũng rộng rãi, tòa nhà ký túc còn thang máy. thật sự đến nơi chẳng tại , cứ thấy bằng trong ảnh, thiếu gia bĩu môi.
Người đến nơi việc đầu tiên là dọn hành lý trải giường chiếu, Nghiêm Giai Niên đến nơi việc đầu tiên là vứt hành lý đấy hỏi trạm chuyển phát nhanh ở . Cùng trai khuân mấy kiện hàng về, bạn cùng phòng mà ngớ , nào là đệm nào là chăn nào là gối.
Mấy , chắc trong lòng đang thầm chửi: Ái chà, công t.ử bột.
Trước đó giới thiệu , bắt chuyện với Nghiêm Giai Niên: “Cậu bày trận lớn thế.”
Nghiêm Giai Niên nháy mắt với , giọng nửa đùa nửa thật: “Tớ là công t.ử bột, tớ ngủ quen.”
Nghiêm Đông .
Câu nếu Nghiêm Giai Niên tự , chắc bạn cùng phòng cũng nghĩ trong bụng, nhưng Nghiêm Giai Niên tự thành buồn . Nghiêm Giai Niên tiếp: “Cơ mà giàu đến mức đổi hết một lượt cho các , để tránh các tẩy chay, tớ thể mời các ăn tối, ăn Haidilao ?”
Mấy con trai : “Ăn chứ, mời tội gì ăn.”
Nghiêm Giai Niên lén với trai, Nghiêm Đông tiện tay xoa đầu một cái.
Hôm Nghiêm Đông về, một giường ôm điện thoại xem tin nhắn Nghiêm Đông gửi, Nghiêm Giai Niên cuối cùng cũng cảm giác thực, học đại học , rời xa nhà cũng rời xa . Nghiêm Giai Niên mười chín tuổi , thế nào cũng tính là lớn, cũng nên tính khí trẻ con nữa, nhưng trong lòng cứ thấy khó chịu, nghĩ đến một học kỳ kéo dài nửa năm là thấy kinh khủng, hận thể mua ngay vé tàu cao tốc về nhà.
Cậu trằn trọc mãi, Trương Thừa giường bên cạnh hỏi: “Sao thế Nghiêm Giai Niên.”
Nghiêm Giai Niên thở dài thườn thượt: “Cậu nhớ nhà Trương Thừa?”
Trương Thừa nghịch điện thoại bảo: “Chẳng nhớ tí nào, hồi cấp ba bố tớ quản tớ phiền c.h.ế.t , mãi mới thoát các cụ.”
Haizz, chẳng tí tiếng chung nào.
Nghe bọn họ chuyện nhớ nhà, hai bạn cùng phòng khác cũng góp chuyện.
“Tớ cũng nhớ, tóm là bây giờ nhớ, mùi vị của tự do là đây! Không còn ai quản tớ ăn đồ ăn vặt nữa, còn ai quản tớ thức đêm chơi điện thoại nữa!”
“Chuẩn luôn, Nghiêm Giai Niên nhớ nhà ?”
Nghiêm Giai Niên thở dài: “Ừ.”
Bạn cùng phòng đều khá tò mò về , do bố đưa đến mà là trai đưa đến, hơn nữa với trai trông chẳng giống tẹo nào. Trương Thừa hỏi: “Bố kiểu trong tiểu thuyết phim ảnh , kiểu chỉ cho tiền chứ cho tình thương .”
Mấy khác nhao nhao: “ đúng đúng, nên mới thiếu thốn tình thương, chỉ mong quản .”
Nghiêm Giai Niên : “Bố tớ mất từ hồi tớ ba tuổi, tớ còn chẳng bố quản đến phát phiền là cảm giác thế nào.”
Ký túc xá bỗng chốc im phăng phắc.
Bạn cùng phòng xin : “Xin nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tuyet-lanh-bao-hieu-nam-duoc-mua/chuong-21-dai-hoc-va-noi-nho.html.]
Nghiêm Giai Niên dậy bọn họ: “Không , thật đấy mà, tớ nuôi tớ lớn, tớ cũng chẳng tính là đáng thương , tớ đối với tớ lắm. Anh cũng quản tớ suốt, nhưng tớ thấy phiền.”
Trương Thừa bằng ánh mắt khác hẳn, từ ánh mắt ghen tị con nhà giàu chuyển sang ánh mắt thương cảm đứa trẻ đáng thương: “Hóa thiết lập nhân vật kiểu , hiểu lầm .”
Nghiêm Giai Niên nổi da gà: “Vãi chưởng, ánh mắt gì đấy, tởm quá cha nội!”
Quân sự khổ ải, Nghiêm Giai Niên đen ít.
Cậu ngoài ban công gọi điện cho Nghiêm Đông, giọng điệu đầy oán trách: “Em đen ? Em bôi kem chống nắng đấy, nhưng vẫn đen.”
Nghiêm Đông an ủi: “Có .”
Nghiêm Giai Niên bò lan can, chốc thì Nghiêm Đông, chốc xuống lầu, bảo Nghiêm Đông: “Anh, , lầu ký túc xá đại học là thánh địa yêu đương đấy, tối đến đầy rẫy mấy đôi chim chuột bịn rịn rời.”
Nghiêm Đông hỏi : “Không ai tán em ?”
Nghiêm Giai Niên : “Em nhớ .”
Nghiêm Đông , bỏ qua chủ đề . Trong lòng hiểu rõ, thế là tán.
Có tán tỉnh cũng là chuyện quá bình thường, với cái mặt tiền của Nghiêm Giai Niên, với cái tính cách , làm mà tán? Không chỉ sinh viên năm nhất, mấy bà chị khóa cũng soi trai khóa mới kỹ lắm, đại học thịnh hành mấy cái trang Confession, quân sự còn xong mà cái tên Nghiêm Giai Niên sắp nổi như cồn .
Con gái thành công, nhờ Trương Thừa hỏi Nghiêm Giai Niên xem thích con trai .
Trương Thừa và Nghiêm Giai Niên cạnh giường , quan hệ hai hơn chút, chuyện xu hướng tính d.ụ.c giờ cũng chẳng bí mật gì ghê gớm cần giấu giếm, Trương Thừa hỏi thẳng, Nghiêm Giai Niên cũng thừa nhận thẳng thắn, bảo tớ yêu nhé.
Trương Thừa c.h.ử.i thề một câu, hóng hớt: “Bạn cấp ba ? Không thi cùng trường hả?”
Nghiêm Giai Niên ngẫm nghĩ, do dự ba giây, bảo: “Anh tớ.”
Trương Thừa phản ứng kịp: “Anh làm .”
Nghiêm Giai Niên chớp mắt vô tội nhắc nữa: “Người yêu tớ, là tớ.”
Trương Thừa há hốc mồm, thốt một chữ: “Vãi!”
Trương Thừa vẫn chừng mực, chỉ bảo hỏi là Nghiêm Giai Niên yêu , đừng nhớ thương nữa, là nam nữ, càng là ai. Chẳng bao lâu tin Nghiêm Giai Niên là hoa chủ lan truyền , nơi nào chẳng cỏ thơm, nhớ thương cũng ít nhiều.
mấy chuyện Nghiêm Đông làm mà ? Anh học đại học, Confession là cái gì, nếu mà lén follow Confession trường thì cũng thấy hôm nào đó đăng bài tiếc nuối vì Nghiêm Giai Niên còn độc , bên bình luận than một mảng.
Nghiêm Giai Niên ở nhà, Nghiêm Đông chẳng quen chút nào.
Hàng ngày từ phòng tập về nhà đều trống huếch trống hoác, ngày đầu tiên ép bản quen, ngày thứ hai tưởng là quen thật , ngày thứ ba cảm thấy cũng chẳng chuyện to tát gì, ngày thứ tư Nghiêm Đông mất ngủ cả đêm. Nhà vắng thì thôi , trong lòng vắng mới là chuyện lớn, từ hồi hai ngả bài bên , ngày nào trong lòng cũng một ông tổ tông.
Nghiêm Đông nhớ Nghiêm Giai Niên, nhưng .
Một mặt là vốn quen bộc lộ bản , mặt khác cũng sợ mở miệng làm Nghiêm Giai Niên yên, tâm trạng học, thế . Đêm mất ngủ phòng khách hút thuốc, giờ chắc Nghiêm Giai Niên ngủ , còn đang quân sự, sáng dậy sớm tối ngủ sớm, quân sự mệt lắm.
Chắc nhiều theo đuổi lắm nhỉ, trai tính , trai gái chắc đều cả. Nghiêm Đông kẹp điếu thuốc, quản nổi cái đầu , những suy nghĩ nên , nhưng cứ kìm mà nghĩ, bây giờ bên cạnh Nghiêm Giai Niên là những cùng tầng lớp với , học thức, tầm , trẻ trung.
Tin nhắn cuối cùng trong khung chat là Nghiêm Đông gửi, hai chữ: Ngủ ngon.
Bên là Nghiêm Giai Niên gửi.
“Buồn ngủ c.h.ế.t mất, quân sự hút cạn tinh khí của em , chắc tí nữa em lăn ngủ luôn đây.”
“Anh vẫn tắm xong .”
“Anh, em trụ nổi nữa , em ngủ đây, nhớ .”
Hôm tập luyện Nghiêm Đông tập như bán mạng, và Cố Lương Vũ đấu tập với , Cố Lương Vũ đúng là vì cái mạng nhỏ của mới đành tốn công khai thông tư tưởng cho : “Nghiêm Giai Niên học , một ở nhà quen chứ gì.”
Nếu là , Nghiêm Đông đa phần sẽ tặng cho một chữ vàng ngọc, là “Cút”, hôm nay cũng là chuyện lạ phá thiên, Nghiêm Đông vẫn tặng một chữ vàng ngọc, nhưng chữ Cố Lương Vũ ngờ tới.
Nghiêm Đông bảo: “Ừ.”
Cố Lương Vũ nhạo: “Thật sự thì thăm nó , xa , tàu cao tốc chắc hai tiếng chứ mấy? Hay một tiếng rưỡi?”
Nghiêm Đông phiền não: “Nó mới học sáu ngày.”
Cố Lương Vũ hồi lâu: “Không , Nghiêm Đông, yêu đương mà dính thế, cũng chỉ Nghiêm Giai Niên mới chịu , đồ thần kinh.”
---