Tuyết Lành Báo Hiệu Năm Được Mùa - Chương 18: Lựa Chọn Của Nghiêm Giai Niên
Cập nhật lúc: 2025-11-26 13:21:05
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỳ nghỉ hè khi thi đại học dài đằng đẵng, du lịch thì phí quá. Nghiêm Đông thực sự rảnh để du lịch, cho dù tâm đưa Nghiêm Giai Niên chơi, ông chủ cũng nhất quyết cho, mùa hè Nghiêm Đông chính là cây hái tiền.
Nghiêm Giai Niên vẻ hứng thú lắm, trong nhóm chat mấy đứa bạn bàn , tag Nghiêm Giai Niên ba bốn mới đáp một câu: “Đâu cũng .”
Tôn Dật và đám bạn cùng một nhóm, Tôn Dật cũng chơi với họ, chắc chắn du lịch với Thương Tư Văn . Tôn Dật và Thương Tư Văn đang phân vân Tây Tạng Vân Nam, còn Quảng Tây. Thương Tư Văn thích ăn hoa quả, hoa quả Quảng Tây rẻ ngon, Tôn Dật bảo thế thì Tân Cương chứ, cứ bàn tính mãi chốt .
Trong nhóm chat cũng mồm năm miệng mười, mỗi một ý, ồn ào cả buổi cũng quyết xong.
Nghiêm Giai Niên lăn một vòng giường, cái bình chọn tạo trong nhóm, buồn c.h.ế.t , mỗi vote một nơi thích, cuối cùng mỗi phương án đúng một phiếu. Nghiêm Giai Niên nhịn gửi tin nhắn thoại mắng: “Mấy thằng điên .”
Bọn họ lập tức túm lấy : “Nhanh lên, cái vote mở là vì mày đấy, mặt mũi lớn Nghiêm Giai Niên, giờ mày thì cả lũ đấy.”
Nghiêm Giai Niên cố tình một địa điểm trong danh sách, ăn c.h.ử.i một trận, cuối cùng một vòng, chọn Trường Sa (Hồ Nam). Lần Nghiêm Đông thi đấu ở đây, xem hướng dẫn du lịch cả buổi trời, giờ coi như đỡ phí công tìm hiểu.
Chuyện du lịch với Nghiêm Đông, Nghiêm Đông chẳng hai lời chuyển tiền ngay.
Nghiêm Giai Niên bảo Trường Sa, Nghiêm Đông nhướng mày.
Nghiêm Giai Niên bật dậy hỏi: “Có hè năm nào cũng giải đấu ? Tháng Tám? Vẫn ở Trường Sa ạ?”
Nghiêm Đông xoa đầu : “Có, nhưng năm nay ở Trường Sa, tổ chức ở .”
Nghiêm Giai Niên : “Anh ?”
Nghiêm Đông gật đầu: “Đi.”
Nghiêm Giai Niên đảo mắt: “Năm nay mang em theo chứ?”
Nghiêm Đông : “Muốn thì cho cùng, đừng chê chán là .”
Nghiêm Giai Niên lăn tọt trong chăn: “Không chán.”
Bọn họ bàn chuyện du lịch gấp, điểm thi mà là hết tâm trạng chơi. Thi xong ngày thứ tư, mấy đứa xách vali lên máy bay. Nghiêm Giai Niên cho trai tiễn, lúc gần như là lệnh, bảo Nghiêm Đông đừng chỉ lo kiếm tiền, tập luyện cùng Lương Vũ, năm nay mà mang cái cúp nào về thì đừng hòng bước chân nhà.
Lần Nghiêm Giai Niên ốm, Nghiêm Đông bắt ngày nào ăn cơm cũng chụp ảnh điểm danh.
Lần đổi vai, Nghiêm Giai Niên cũng làm “” một . Hôm soạn hành lý, cầm thắt lưng của trai sô pha, vẻ đây: “Mỗi ngày dạy mấy tiết, tập luyện bao lâu, đều gửi cho em kiểm tra, đừng hòng lừa em. Em về là sẽ đến cửa hàng tra sổ chấm công đấy, Nghiêm Đông, mà dám lừa em là c.h.ế.t chắc. Nếu ngày nào thời gian tập luyện ít hơn thời gian dạy học thì cũng c.h.ế.t chắc.”
Nghiêm Đông che chắn cho , sợ vững ngã xuống, tính tình cực : “Biết , thiếu gia, em cẩn thận kẻo ngã.”
Nghiêm Giai Niên đảo mắt nảy ý đồ, giả vờ vững, ngã nhào lòng trai, ôm bèn làm nũng: “Em du lịch, em nhớ .”
Nghiêm Đông bế về phía phòng ngủ, cửa đóng , hành lý soạn xong cũng mặc kệ.
Cuối tháng Sáu trời khá nóng, Trường Sa càng nóng hơn.
Nghiêm Giai Niên ăn mặc cực kỳ thời thượng với một chiếc áo phông cổ lọ, đúng là thời trang phang thời tiết. Lớp 12 Nghiêm Giai Niên cao thêm một chút, khó khăn lắm mới vượt qua mốc một mét tám, giày thể thao cũng độn thêm ba bốn phân đế, dáng cao ráo, mặt mũi càng xuất sắc, mặc gì cũng .
Vấn đề là từ bao giờ ăn diện thế ? Mấy thằng bạn gặp xỉa xói: “Vãi chưởng, làm cái trò gì thế Nghiêm Giai Niên, định làm mẫu ?”
Nghiêm Giai Niên im thin thít, mặt hầm hầm chỉnh cái cổ áo.
Nóng c.h.ế.t , Nghiêm Đông cái đồ súc sinh .
Đáp xuống Trường Sa là thấy nóng, chẳng gì ngoài nóng. Mấy đứa nóng đến thoi thóp, vốn dĩ hào hứng bảo chiều đến nơi sẽ chỗ chỗ , kết quả xuống máy bay cả đám nhất trí thẳng về khách sạn điều hòa, còn quên tự an ủi: Không , thành phố cuộc sống về đêm, tối bọn ngoài quẩy.
Nằm trong khách sạn nhận tin báo cáo của Nghiêm Đông, nửa tiếng bắt đầu tập luyện .
Nghiêm Giai Niên bèn nhớ tới mùa hè năm ngoái trai cũng ở thành phố , nhớ tới những lời qua điện thoại. Những lời lúc đó thì thôi, chói tai quá nên Nghiêm Giai Niên thực sự dám nghĩ sâu. Giờ lôi ngẫm , nghĩ xem năm ngoái lúc quyết định thi đấu, Nghiêm Đông tự rõ trong lòng ? Anh tập luyện, xác suất lớn là thành tích, nhưng vẫn thử, về tăng chút tiền dạy học.
Nghiêm Đông, Nghiêm Đông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tuyet-lanh-bao-hieu-nam-duoc-mua/chuong-18-lua-chon-cua-nghiem-giai-nien.html.]
Tiền dạy học, tiền dạy học.
Nghiêm Giai Niên lăn một vòng giường, thở dài thườn thượt. Bạn cùng phòng hỏi: “Sao đấy?” Nhóm con trai, đặt phòng tiêu chuẩn, hai một phòng. Cậu bạn chính là tặng giày cho Nghiêm Giai Niên hồi sinh nhật mười tám tuổi, thể coi là quan hệ nhất. Sinh nhật năm ngoái Nghiêm Giai Niên cũng lùng sục khắp nơi, cuối cùng nhờ Cố Lương Vũ nhờ bạn bên Nhật mua cho cái mô hình figure.
Trong lòng Nghiêm Giai Niên đang nín nhịn một cục tức, tính thiếu gia thế, động tí là dỗi, chẳng ở mà lắm khí thế. Nghiêm Giai Niên ở Trường Sa, cách xa trai cả ngàn dặm, cảm thấy cả thoải mái, chỗ nào cũng sai sai, đột nhiên bật dậy: “Phương, bảo mày chuyện .”
Thấy nghiêm túc thế, Phương Cảnh cũng dậy: “Hả?”
Nghiêm Giai Niên bạn: “Tao với tao yêu .”
Phương Cảnh đảo mắt: “Tao tưởng chuyện gì.”
Nghiêm Giai Niên hài lòng với thái độ của nó: “Ý gì đây.”
Phương Cảnh nhạo: “Suốt ngày mở mồm là , sớm muộn gì chẳng yêu . Cái cổ lọ che cái gì đấy, dấu hôn ?”
Nghiêm Giai Niên híp mắt, bò sang giường Phương Cảnh, vạch cổ cho nó xem: “Không , ch.ó c.ắ.n đấy.”
Phương Cảnh đạp một cái: “Mày bệnh phô dâm , cút.”
Nghiêm Giai Niên cũng đạp : “Tao kể cho mày đấy, mày cho tao tí giá trị cảm xúc chứ.”
Phương Cảnh đảo mắt: “Được , làm nhé.”
Nghiêm Giai Niên thấy mất hứng, đạp nó một cái nữa về giường : “Thôi khỏi.”
Phương Cảnh : “Sao thế, đáng lẽ mày vui chứ.”
Nghiêm Giai Niên : “Tao vui mà, trông tao giống đang vui ?”
Nghiêm Giai Niên chỉ cảm thấy nên đến Trường Sa, thế chọn chỗ khác, lúc đó năm cái để chọn, cứ đ.â.m đầu Trường Sa. Ở đây trong đầu cứ tua tua mấy lời chú Lý mắng trai năm ngoái, giày vò quá thể.
Thi đại học xong , giờ đầu óc Nghiêm Giai Niên dùng để suy tư về Nghiêm Đông.
Thi xong Nghiêm Đông mấy câu ho lắm, lúc đó cũng làm Nghiêm Giai Niên cảm động rớt nước mắt, nhưng giờ nghĩ kỹ , câu gì đó sai sai ? Cái gì gọi là “Anh là thế đấy, cũng vẫn thế, sửa , chỉ cần em vui thì việc gì cũng làm”.
Nghiêm Đông bây giờ chịu thi đấu cũng là vì bảo , thực từng hỏi rốt cuộc Nghiêm Đông làm gì. Câu chú Lý hỏi Nghiêm Đông giải đấu năm ngoái, Nghiêm Giai Niên dám , đến giờ vẫn câu trả lời.
Nghiêm Giai Niên trần nhà, hỏi Phương Cảnh: “Phương ơi, ước mơ của mày là gì?”
Phương Cảnh chần chừ: “Giải cứu thế giới?”
Nghiêm Giai Niên giật giật khóe miệng: “Sau mày làm gì .”
Phương Cảnh “” một tiếng: “Chưa nghĩ, điểm tính tiếp, khó khăn lắm mới mấy ngày sướng đời nghĩ nhiều làm gì. Cơ mà bố tao cứ lải nhải bảo làm giáo viên, trong mắt các cụ giáo viên là nghề nhất, nghỉ hè nghỉ đông mà.”
Nghiêm Giai Niên hỏi: “Hoàn nghĩ gì á? Hồi tiểu học định làm nhà khoa học ?”
Phương Cảnh : “Mày thế thì, ước mơ hồi tiểu học của tao là mở cái tiệm tạp hóa cạnh trường học. Vì hồi bé tao hâm mộ ông chủ tiệm tạp hóa cổng trường vãi, ngày nào cũng đấy ăn bim bim xem tivi uống nước ngọt, chẳng học, ngày nào cũng thu tiền.”
Nghiêm Giai Niên cũng .
Phương Cảnh hỏi : “Còn mày? Cấp ba mày tăng tốc kinh thế, ý đồ gì .”
Nghiêm Giai Niên tắt nụ : “Thực tao cũng từng nghĩ, trong lòng cứ nín nhịn một sự cố chấp, tao chỉ tao đừng vất vả thế nữa. Anh khổ quá .” Mấy chữ cuối nhẹ, Phương Cảnh thấy .
Phương Cảnh mắng: “Đồ não yêu đương.”
Nghiêm Giai Niên còn khá tự hào: “Nếu não yêu đương mà dùng việc thì cũng đấy chứ?”
Phương Cảnh ngẫm nghĩ thấy cũng đúng: “Kể cũng .”
---