Tuyết Lành Báo Hiệu Năm Được Mùa - Chương 17: Câu Trả Lời Của Nghiêm Đông

Cập nhật lúc: 2025-11-26 13:21:03
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy môn đầu Nghiêm Giai Niên giữ tâm lý khá bình , làm bài chắc tay.

Đến môn thi cuối cùng, tâm trí bay , gần như là ép buộc bản hít sâu vài mới làm xong bài. Làm xong mới bình tĩnh quá nửa, cái sự bình tĩnh quỷ dị kiểu “c.h.ế.t đến nơi ”, soát bài một lượt, sửa một sai do bất cẩn.

Tiếng chuông thu bài vang lên, tim bay mất. Kỳ thi đại học đến với khí thế hừng hực, rầm rộ chào đón bao lâu nay, mà kết thúc vẻ loa qua thế . Nghiêm Giai Niên bên ngoài phòng thi, ngôi trường gắn bó ba năm, cảm thấy khoảnh khắc còn căng thẳng hơn cả khi thi.

Cậu làm bài cũng tạm, câu nào làm đều làm cả, câu nào thì là chịu c.h.ế.t thật, chắc cũng ngang ngửa với lúc thi thử, đủ điểm trường mục tiêu. giờ chuyện đó quan trọng nữa, thi xong là hết, Nghiêm Giai Niên chậm rãi ngoài. Cậu bảo Nghiêm Đông đến đón, nhưng chắc chắn đang ở ngoài cổng trường.

Nghiêm Đông thích , giờ Nghiêm Giai Niên rõ mười mươi. cái sự thích là giấy báo trúng tuyển. Chuyện tình cảm giống thi đại học, thi đỗ là giấy báo, cầm giấy là học. Nghiêm Đông thích cũng vô dụng, Nghiêm Đông làm trai hơn, chấp nhận “nguyện vọng 2”.

Nghiêm Giai Niên bước ngoài, xung quanh ai nấy đều hân hoan nhảy cẫng lên. Cuối cùng cũng thi xong, mười hai năm đèn sách hôm nay nộp bài, mặc kệ làm dở thì cũng nộp , đáng lẽ vui mừng nhẹ nhõm mới đúng. Nghiêm Giai Niên nộp bài thi mười hai năm, nhưng vẫn còn một bài thi dài hơn, bài thi kéo dài mười sáu năm, hôm nay nộp, giám khảo sẽ trực tiếp chấm điểm, báo cho kết quả ngay mặt.

Nghiêm Đông dựa xe hút thuốc. Tháng Sáu, Nghiêm Đông mặc một chiếc áo phông đen ngắn tay, xe cũng màu đen.

Nghiêm Giai Niên tới, đưa tay rút điếu t.h.u.ố.c tay , tự đưa lên miệng rít một .

Nghiêm Đông : “Học đòi hút t.h.u.ố.c từ bao giờ thế?”

Nghiêm Giai Niên sặc ho một tiếng, xua tay bảo , nhét trả điếu t.h.u.ố.c tay Nghiêm Đông.

Xung quanh là học sinh và phụ , ồn ào náo nhiệt cũng chỉ mấy câu đó: Thi thế nào con? Về nhà nấu món con thích, mệt ? Thi xong thì đừng nghĩ nữa, đợi điểm tính. Hai em nhà trở nên đặc biệt yên lặng, vô cùng lạc quẻ.

Nghiêm Giai Niên mở cửa ghế phụ.

Nghiêm Đông lên xe ngay, bên ngoài hút nốt điếu thuốc.

Nghiêm Giai Niên hít sâu, đợi trai lên xe bèn mở miệng: “Nghiêm Đông, em nghĩ kỹ từ lâu . Câu đầu tiên khi thi xong gì khác, em nhất định hỏi ,”

Nghiêm Giai Niên đầu sườn mặt của , “Anh nghĩ kỹ ? Sau tiếp tục làm trai em, là thử làm bạn trai em?”

Câu Nghiêm Giai Niên nhẩm nhẩm trong bụng bao nhiêu , cứ tưởng lúc sẽ bình tĩnh lắm, còn ngầu nữa. thực tế tim đập sắp nổ tung, khó thở, căng thẳng c.h.ế.t.

Nghiêm Đông đáp lời, hạ cửa kính xe xuống, châm thêm một điếu thuốc, trong xe hút.

Thấy bộ dạng của , lòng Nghiêm Giai Niên c.h.ế.t một nửa. Vừa hận giận, rốt cuộc Nghiêm Đông nghĩ cái gì mà lì lợm đến thế. Cậu hít sâu, ép bản bình tĩnh , hít thở hai thì thấy Nghiêm Đông mở miệng: “Tiểu Niên.”

Chỉ hai chữ thôi, Nghiêm Giai Niên vội vàng cắt ngang: “Từ từ, đừng vội.”

Đây là trực giác của . Cậu bảo thích Nghiêm Đông gọi cả họ tên đầy đủ, gọi Tiểu Niên êm tai hơn, nhưng luôn cảm thấy hai chữ “Tiểu Niên” lúc Nghiêm Đông thốt đúng vị, lời phía chắc chắn thích .

Nghiêm Giai Niên quyết tâm dồn ép Nghiêm Đông, đây là cuối cùng ép : “Anh thực sự nghĩ cho kỹ, Nghiêm Đông. Nếu làm trai em, thì sẽ thực sự là trai, hai hôn hít ôm ấp, càng làm chuyện gì khác. Em sẽ ép bản giữ , chừng mực vạch rõ giới hạn. Em vốn dĩ thích đàn ông, thì cũng là thằng đàn ông khác. Anh đừng tưởng vĩ đại lắm, cần em thì em sẽ tìm con gái sống cuộc đời ‘ bình thường’, chuyện đó là nhảm nhí. Anh nghĩ cho thông suốt hẵng , ?”

Nghiêm Đông vẫn chỉ lặp hai chữ đó: “Tiểu Niên.”

Nghiêm Giai Niên đỏ hoe mắt, cũng chẳng còn gì để nữa, gần như thừa Nghiêm Đông định gì tiếp theo.

Quả nhiên, Nghiêm Đông : “Tiểu Niên, của em, cái đổi , vĩnh viễn trai em.”

Nghiêm Giai Niên giận đến mức gần như sinh hận. Cục tức trong lòng kìm nữa, chồm từ ghế phụ sang, cưỡi lên Nghiêm Đông, túm chặt lấy cổ áo : “Em hả? Tốt nhất đừng mấy lời em thích ! Nếu chỉ định mấy cái , thì thà đừng đến đón em, thà để em thi xong tự về phát hiện cút xéo khỏi nhà em cho xong. Nghiêm Đông, đúng là đồ gì.”

Nghiêm Đông mà còn , trong khi Nghiêm Giai Niên giận đến đỏ cả mắt.

Bị đè như , Nghiêm Đông vẫn đưa tay nâng mặt Nghiêm Giai Niên lên, ngẩng đầu hôn nhẹ lên mắt : “Đừng giận, cố ý chọc tức em. Nghe , ngoan nào.”

Nghiêm Đông cứ thế nâng mặt em trai, tiếp, giọng chậm nhưng từng chữ đều rơi xuống thật nặng.

“Có tâm tư khác với em, thừa nhận. Trước đây giấu, tìm đủ cách giấu em, cũng giấu cả chính , giấu đến khổ sở, nhịn đến khó chịu. Sau nỡ, giấu giếm cũng làm em khó chịu, xót em, tìm đủ cách để lộ một chút, dỗ cho em vui.

Anh mãi mãi là trai em, để chọc em giận. Anh cho em , chuyện trai em thì hai đều gỡ bỏ , em cũng đừng hòng gỡ bỏ. Cho dù tách , còn thích nữa, thì vẫn cứ trai em.

Muốn lên giường với em, dùng em để giải quyết nhu cầu, mấy chuyện khốn nạn đều làm cả, bao giờ dám với em. Nếu em trêu chọc , thể cả đời đóng đinh ở cái vị trí trai , mặc kệ em thích nam nữ, đều thể đối với cả hai , làm trai của cả hai đứa.

em an phận, cứ trêu chọc mãi thôi. Em bảo cứ như hiến tế bản , cãi . Anh là thế đấy, cũng vẫn thế, sửa , chỉ cần em vui thì việc gì cũng làm. Nếu giấu giếm nữa mà khiến em vui, thì thừa nhận. Nghiêm Giai Niên, trai và bạn trai mâu thuẫn , thể làm cả hai, em thể cả hai.”

Trong mắt Nghiêm Đông phản chiếu hình bóng Nghiêm Giai Niên. Mười sáu năm qua, trong mắt thực ngày nào cũng chỉ chứa mỗi hình bóng , từng thấy ai khác. Anh nghiêm túc, mỗi ngày càng nghiêm túc hơn, yêu sâu đậm hơn ngày hôm qua.

Bài thi dễ hơn Nghiêm Giai Niên tưởng tượng quá nhiều. Vị giám khảo của tư tâm quá nặng, cho dù Nghiêm Giai Niên trả lời lung tung beng thì cũng chỉ một khả năng duy nhất là nhận điểm tuyệt đối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tuyet-lanh-bao-hieu-nam-duoc-mua/chuong-17-cau-tra-loi-cua-nghiem-dong.html.]

...

Quan hệ sự đổi về chất, nhưng Nghiêm Giai Niên cảm thấy cũng chẳng khác biệt lắm. Cậu và trai đây đủ dính lấy , bây giờ chẳng qua là một việc làm quang minh chính đại hơn thôi. Học sinh lớp 12 nghỉ hè, đồng nghĩa với việc phòng tập bận rộn, nhất là nhiều học sinh thi xong đến tập.

Nghiêm Đông ở nhà với Nghiêm Giai Niên một ngày, hai gần như xuống khỏi giường. Tối hôm đó Nghiêm Giai Niên thấy chú Lý gọi điện đến giục như cháy nhà: “Nghiêm Đông, Giai Niên thi xong , buông tha cho tổ tông của , ngày mai dù thế nào cũng vác xác làm cho .”

Nghiêm Đông bảo .

Hai ở bên tự nhiên, trong đầu cả hai đều suy nghĩ quá nhiều. Hôm Nghiêm Đông làm, ở phòng tập vận động nhiều, huấn luyện viên nào cũng quen mặc áo ba lỗ. Anh đồ chẳng kiêng dè gì, cửa phòng nghỉ mở toang, cởi áo , áo ba lỗ mặc thì Cố Lương Vũ cũng bước đồ.

Cố Lương Vũ giật nảy : “Á đù, cạn lời luôn, soi gương ? Cậu định cứ thế mà ngoài?”

Nghiêm Đông liếc tấm gương lưng.

Cố Lương Vũ ngặt nghẽo: “Nghiêm Giai Niên cào đấy ?”

Nghiêm Đông đá cho một cái: “Cút.”

Cố Lương Vũ nhanh nhẹn đồ, xua tay: “Tôi cút đây, tự nghĩ cách .”

Mặc áo ngắn tay thì che , vết cào lưng. Nghiêm Đông áo phông , mấy huấn luyện viên chào . Nghiêm Đông lấy điện thoại xem, lướt lên trong nhóm chat công việc của phòng tập, đập ngay mắt là tấm ảnh chụp bóng lưng mặc áo ba lỗ của . Cố Lương Vũ cái thằng c.h.ế.t dẫm nhắn: “Anh Đông của các chú khai trương , kịch liệt lắm.”

Nghiêm Đông khẩy một tiếng cất điện thoại. Học viên của Cố Lương Vũ đến, hai đều lên đài. Nghiêm Đông quấn băng tay về phía Cố Lương Vũ, đến bên đài thì dùng miệng c.ắ.n c.h.ặ.t đ.ầ.u băng dán , tay gạt sợi dây đai đàn hồi bước lên, gật đầu chào học viên của Cố Lương Vũ bảo : “Hai luyện chút .”

Cố Lương Vũ bò: “Không chứ, nhỏ nhen thế? Tự đóng cửa còn sợ ?”

Nghiêm Đông đeo găng : “Nhào vô.”

Cố Lương Vũ cứ né: “Vô cái gì mà vô, học viên của đến , làm lỡ giờ học của .”

Cậu học viên cũng là thích hóng hớt: “Em ạ, hai cứ tự nhiên. Anh Đông, thật đấy, .”

Nghiêm Đông hất hất cằm về phía Cố Lương Vũ.

Cố Lương Vũ mắng một câu: “Mẹ kiếp, tưởng sợ chắc?”

Mọi đều thấy tin nhắn trong nhóm, thấy Nghiêm Đông và Cố Lương Vũ chung một sàn đấu. Hai vốn là những huấn luyện viên kỹ thuật nhất và hút khách nhất phòng tập, mấy lớp đang dạy cũng tạm dừng hết, cả thầy lẫn trò xúm xem náo nhiệt. Có kẻ rảnh rỗi còn mở kèo cá cược, hô hào góp vui, năm mươi một trăm đặt cược, chẳng ai thiếu tiền, thế mà cũng đặt thật.

Cố Lương Vũ và Nghiêm Đông đối diện , Cố Lương Vũ hỏi: “Giận thật đấy ? Không đến mức đấy chứ.”

Nghiêm Đông : “Không, luyện tay chút thôi.”

Cố Lương Vũ nhướng mày: “Mấy ngày nay tập tành gì , đến dạy còn chẳng , thì ngày nào cũng luyện, hai mèo nào c.ắ.n mỉu nào nhé.”

Nghiêm Đông “ừ” một tiếng: “Thế nên mới thử với .”

Quyền phong của Nghiêm Đông dữ, lẽ cũng liên quan đến khí chất của , đôi khi sàn đấu, đối thủ thấy rét mất ba phần. Trước đây Cố Lương Vũ coi đó là ưu điểm, vì và Nghiêm Đông cùng gánh vác vinh dự chung, hôm nay tự đối mặt với Nghiêm Đông, ít nhiều cũng hiểu tâm lý của đối thủ.

Mấy quyền đầu chỉ là thăm dò, trong thi đấu thực tế cũng , thăm dò là chính.

Cố Lương Vũ còn rảnh mồm chuyện với Nghiêm Đông: “Nói thật nhé, đấu với nắm chắc phần thắng. Cậu đừng lãng phí thiên phú của . Trước vì Nghiêm Giai Niên, giờ hai bên , ít nhiều cũng nên nghĩ cho bản . Tôi ghen tị với lắm đấy, tập luyện sống c.h.ế.t, mà nào thành tích hơn ?”

Nghiêm Đông chuyện với , tung một cú đ.ấ.m tới. Cố Lương Vũ chắc kịp phản ứng, ăn trọn một đòn.

Nếu là thi đấu, cú đ.ấ.m chỉ là khởi đầu, theo sẽ là combo liên , đây là cơ hội chiếm ưu thế, tuyệt đối bỏ qua, nếu sẽ tính là sai lầm nghiêm trọng. Nghiêm Đông thu tay , hất hàm với Cố Lương Vũ, ý bảo nghiêm túc .

Cố Lương Vũ nheo mắt, cũng nhảm nữa.

cũng thi đấu thật, chỉ vài đường quyền. Hai đều chừng mực, đòn nặng. Cuối cùng Cố Lương Vũ ê cả hàm, giơ tay xin thua. Dưới đài reo hò ầm ĩ, chắc mấy đặt cửa Nghiêm Đông thắng. Nghiêm Đông tháo găng, tu hết nửa chai nước.

Cố Lương Vũ dây đai xuống : “Hò hét cái gì, tỉ lệ cược bao nhiêu, mấy đặt thắng? Đưa xem nào.” Mấy làm loạn, Nghiêm Đông xuống đài , Cố Lương Vũ gọi với theo, “Này, cái câu lúc đầu thấy đấy?”

Nghiêm Đông liếc , : “Nghe , cảm ơn.”

Cố Lương Vũ lúc mới một tiếng, xua tay với .

---

Loading...