Tuyết Lành Báo Hiệu Năm Được Mùa - Chương 12: Sự Trả Giá Cho Sự Bao Dung
Cập nhật lúc: 2025-11-26 13:20:59
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trận đấu Nghiêm Đông đ.á.n.h vất vả, nhưng rốt cuộc chẳng lọt nổi top 3. Lần còn giải ba, quả nhiên bằng . Nếu Nghiêm Giai Niên lén họ chuyện, chắc chẳng nghĩ thông, hiểu tại , chỉ cho rằng núi cao còn núi cao hơn, nhưng giờ rõ nguyên nhân.
Người một lòng một nghiên cứu thi đấu, ngày ngày luyện tập, nghiên cứu đối thủ nghiên cứu bản . Còn Nghiêm Đông thì ? Ngày nào cũng dạy, dạy, ngoài dạy học vẫn là dạy học. Nghiêm Giai Niên xem livestream bộ trận đấu, xem trong im lặng, xem mà thấy tủi cho . Dựa cái gì chứ, đám ngày thường làm gì, ngày thường làm gì, chẳng công bằng chút nào.
đang lý cùn, thi đấu là thi đấu, ai quản mấy cái đó?
Nghiêm Giai Niên trách đông trách tây, giận ngược giận xuôi, trách nhất, giận nhất vẫn là chính . Nếu tại , vô địch từ lâu .
cảm thấy đúng là súc sinh, vì cảm nhận sự thỏa mãn quái gở. Trong mắt , việc sống vui vẻ quan trọng hơn cuộc đời của chính bản gấp vạn . Khoảnh khắc thậm chí chẳng quan tâm rốt cuộc Nghiêm Đông thích theo kiểu nào, là em trai là gì khác, chỉ cần một đối với đến nhường , còn mà quản là loại tình cảm gì? Sao cũng .
---
Kết thúc giải đấu chầu liên hoan. Trước trận uống, giờ uống một bữa cho đời mới . Cậu thừa uống rượu lời sẽ chẳng còn ý tứ như , hơn nữa thành tích rành rành đấy, Nghiêm Đông đ.á.n.h bằng , khó coi. Nếu còn , chắc tức c.h.ế.t mất, nhưng nhịn , gọi điện sang, bắt đầu chơi game offline.
Chú Lý uống hăng nhất.
Ông hận thật sự. Lần phòng tập góp vui, top 3 còn chẳng sờ tới, còn chạm , giờ đúng là trò . Mượn rượu, ông bóp vai Nghiêm Đông, hận thì hận đấy, nhưng cái hận thuộc kiểu “chỉ tiếc rèn sắt thành thép”. Ông hiểu nổi Nghiêm Đông. Trước hiểu thì hỏi, lớn tướng . Ông với chẳng thích gì, đến lượt ông hỏi, nhưng ông nhịn nổi nữa.
“Nghiêm Đông, tao thấy hèn cho mày, mày thấy mất mặt ? Rốt cuộc là vì cái gì, mày kiếm đống tiền đấy cho ai tiêu, Nghiêm Giai Niên tiêu nhiều tiền thế ? Mày định nuôi nó thành cái dạng gì, mày là gì của nó, đến ruột mày còn chả . Tao thật sự đéo hiểu nổi mày, mày tiền đồ thế nào mày ? Tao thật sự, kiếp, kiếp! Tao đúng là kiếp.” Rượu lời , mấy câu cuối là xả giận, khó .
Giọng rầu rĩ: “Anh, xin .”
Chú Lý chửi: “Cút mày , mày xin ai? Mày chẳng gì với tao cả, tao ơn huệ gì với mày , mày làm việc chỗ tao, tao cắt phế mày, mày với tao, mày với chính bản mày !”
Anh đáp.
Chú Lý say thật , túm lấy mãi thôi: “Mày mà tài, tao thèm mà quản, mày thích làm gì thì làm, thi đấu dạy học liên quan đếch gì đến tao. mày rơi tay tao, mày tài, haiz, tài mà phí phạm, đúng là phí phạm, vãi chưởng.”
Anh hít sâu một : “Anh Lý.”
“Mày đừng gọi tao, ai quen mày. Thần kinh, mày tao thấy bực. Mày cho tao Nghiêm Đông, hôm nay mày vứt lời đây cho tao, mày rằng tao Nghiêm Đông cả đời chỉ để kiếm mấy đồng tiền lẻ, tao đéo tí hứng thú nào với thi đấu, đéo hứng thú với quán quân, mày thế , tao tuyệt đối ép mày thi đấu nữa, mày ngày ngày dạy học đến c.h.ế.t tao cũng cản.”
Tay Nghiêm Giai Niên run bần bật, tắt máy với tốc độ nhanh nhất.
Cậu hít thở sâu với khí, hốc mắt nóng bừng, dám tiếp nữa. Cậu đoán Nghiêm Đông sẽ gì, nhưng bất kể gì cũng dám . Hít , thở , thấy cổ họng nghẹn ứ, nóng rực, cứ hít thở sâu hai như thế, tầm mắt rốt cuộc cũng nhòe .
Đột nhiên thấy thật đáng.
Bản thật đáng, đáng để Nghiêm Đông đối với như .
ngay đó, Nghiêm Giai Niên chật vật cảm thấy may mắn. Cậu may mắn vì tình cảm dành cho biến chất, đơn thuần coi là trai, nên thường xuyên thấy áy náy, nợ nần. Cậu may mắn vì quyết tâm báo đáp, may mắn vì đối với chỉ để trả ơn nghĩa em, mà vì tư cách là một tên Nghiêm Giai Niên, đối xử với Nghiêm Đông hơn một chút.
Điều khác .
Nghiêm Đông dành mười lăm năm nuôi khôn lớn, thì Nghiêm Giai Niên cũng thể dành nhiều năm để Nghiêm Đông thấy chính bản . Anh chỉ là trai của Nghiêm Giai Niên, mà còn là chính bản Nghiêm Đông.
---
Thi đấu xong về, kỳ nghỉ hè của cũng hồi kết.
Lên lớp 12, ai cũng nhận Nghiêm Giai Niên học hành chăm chỉ hơn . Hình như ngoài việc học chăm hơn thì chẳng đổi gì, tối vẫn học đến khuya trong phòng, ngủ thì mò lên giường , tay chân táy máy vài cái lăn ngủ.
Bài kiểm tra tháng đầu tiên của lớp 12, thành tích của dọa cô chủ nhiệm giật , thứ chín cả lớp. Sau giờ học cô gọi chuyện, nhưng tự cảm nhận khác với nửa năm , cô Quý trông vẻ thôi.
Cậu : “Cô ơi, cô gì cứ ạ.”
Cô hắng giọng: “Ầy, cũng gì, tất nhiên cô mừng cho em, cũng thấy sự nỗ lực của em. Có điều... ừm, nhỉ? Giai Niên, em đừng tự tạo áp lực lớn quá, cô thấy dạo em ít hẳn, cũng gầy nhiều.”
Cậu vẫn : “Em cô, nốt năm nay thôi mà, mệt đến mức .”
Nói thì rõ hiểu chuyện. trong lòng cô Quý cứ thấy sai sai, cảm giác Nghiêm Giai Niên nguyên do gì đó, nhưng trông vẻ , cô cân nhắc thấy tiện hỏi, thầm nghĩ thôi lát gọi điện cho Nghiêm Đông hỏi tình hình xem .
Cậu như thuật tâm: “Cô ơi, em cũng mắc gì, cô đừng tìm em nhé? Ngày nào cũng mệt lắm , còn suốt ngày lo lắng chuyện của em.”
Cô Quý ngượng, : “Được , thế cô tìm em nữa. Cô cũng ý gì khác , chỉ là chú ý tâm trạng và sức khỏe, em hiểu ý cô chứ?”
Cậu : “Cô yên tâm, tâm trạng và sức khỏe em đều lắm.”
---
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tuyet-lanh-bao-hieu-nam-duoc-mua/chuong-12-su-tra-gia-cho-su-bao-dung.html.]
Tối về lôi hết các bài sai , vẫn còn mấy dạng bài hiểu rõ, thế là mỗi dạng lôi vài bài điển hình, định mai lên trường hỏi thầy cô, hỏi cho nhẽ làm một lượt. Đang sắp xếp bài sai thì Nghiêm Đông gõ cửa , đưa cho cốc sữa, hỏi: “Mười hai giờ , định học đến mấy giờ?”
Tay bài của dừng, gọi tên : “Nghiêm Đông.”
Anh tặc lưỡi, chấp nhặt: “Ừ.”
Tay trái ngoắc ngoắc , bảo cúi đầu xuống.
Anh hiểu ý, cúi xuống.
Cậu bóp cằm , hôn chụt một cái môi: “Nửa tiếng nữa, đợi em một tí, ngủ .”
...
Nghiêm Đông ngẩn , suýt tưởng là ảo giác, vì vẫn đang cắm cúi bài, mắt chẳng thèm . Nhất thời phản ứng , tay ngứa, đ.á.n.h đòn, miệng cũng ngứa, mắng, nhưng thấy nó học đến bốc khói đầu .
Kể cũng lạ lùng thật, lạ lùng nhất là thế mà nhịn xuống , ném câu “nhanh lên đấy” .
Đợi khuất, Nghiêm Giai Niên mới dừng bút, l.i.ế.m môi, vai rung lên mãi thôi.
Cậu lâng lâng vì cú hôn trộm đó, tất nhiên là cố ý . Hôn xong tâm trí bay bổng, nhưng chính mồm bảo nửa tiếng, đành ép học thêm nửa tiếng nữa, hết giờ là lao vút sang phòng .
Tay đặt lên eo : “Anh, nãy em hôn ?”
Anh nhịn mấy câu định mắng nó, thằng ranh con còn dám nhắc : “Mày cứ ỷ thi đại học mà làm càn , thi xong xử lý mày.”
Cậu gật đầu: “Em , em , vĩ đại lắm, vì ảnh hưởng trạng thái của em mà nhẫn nhục chịu đựng.”
Anh nghiến răng.
Cậu từ từ sờ cơ bụng : “Anh, nửa tháng nay em làm, hôm nay hứng lắm, giúp em , chép bài mỏi rã tay .”
Nghiêm Đông hít , tin nổi tai , gằn từng chữ: “Mày nữa xem?”
Cậu mè nheo: “Anh, thật đấy, tin sờ xem, hôn xong là phản ứng luôn, nó cương nửa tiếng .”
Lần nhịn nổi nữa, bật dậy lật chăn, giáng một phát m.ô.n.g .
Cú đ.á.n.h làm ngớ .
Thực ban nãy phản ứng, thế để trêu ngươi thôi.
cú đ.á.n.h giáng xuống thì chắc nha.
Cậu hít mạnh một : “Không chứ Nghiêm Đông, nghĩ cái gì thế.”
Chăn lật , Nghiêm Đông trơ mắt cú đ.á.n.h của làm cái gì đó dựng lên, mặt đen sì. Nghiêm Giai Niên tức quá hóa , chẳng tức tức , : “Cái chịu trách nhiệm thật .”
Thấy mặt ngày càng đen, thầm thở dài, lăn xuống giường: “Em tắm cái .”
Chưa kịp , giọng rầu rĩ: “Đứng .”
Cậu cảm nhận rõ tim hẫng một nhịp, nhanh, trong lòng treo lơ lửng thứ gì đó, hưng phấn dám tin: “Làm gì ạ...”
Anh túm cổ áo xách lên giường, một tay bịt mắt , một tay kéo quần xuống. Hơi thở run rẩy, khàn giọng nắm lấy cổ tay : “Anh làm gì thế.”
Anh c.ắ.n răng mắng: “Được hời còn khoe mẽ, ngậm miệng .”
Cậu run lẩy bẩy, chủ yếu là tim run, dỗ dành : “Anh đừng che mắt em ? Anh, Nghiêm Đông, cho em .”
Giọng sát bên tai: “Bảo mày ngậm miệng , thấy ?”
Cậu đầu, tuy thấy nhưng vẫn tìm môi : “Anh đừng mắng em nữa Nghiêm Đông, càng mắng em càng .” Không thấy càng kích thích, dựa tưởng tượng, tưởng tượng đôi khi còn uy lực hơn tận mắt thấy.
Anh tức : “Mày bệnh gì thế hả?”
Cậu thở dốc: “Em đầy bệnh, là bệnh, chữa cho em , ?”
---