Tuyết Lành Báo Hiệu Năm Được Mùa - Chương 1: Dở Chứng
Cập nhật lúc: 2025-11-26 13:20:47
Lượt xem: 10
Nghiêm Đông chẳng Nghiêm Giai Niên bắt đầu dở chứng lời từ bao giờ.
Lúc nhận điện thoại của giáo viên chủ nhiệm, Nghiêm Đông đang dạy ở phòng tập boxing. Cô lao công cầm điện thoại của huơ huơ lên, bảo: “Huấn luyện viên Nghiêm, điện thoại kêu hai đấy.”
Nghiêm Đông khẽ xin với học viên, đưa tay dùng răng c.ắ.n mở miếng dán velcro găng tay boxing, tiếng “xoẹt” vang lên giòn giã. Anh cầm lấy điện thoại, màn hình hiển thị: “GVCN Tiểu Niên”.
Giọng cô chủ nhiệm khách sáo, hỏi Nghiêm Đông hôm nay rảnh ghé qua trường một chuyến .
Hai tiếng , Nghiêm Đông trong văn phòng giáo viên chủ nhiệm của Nghiêm Giai Niên.
Đây đầu tiên Nghiêm Đông làm việc với phụ nữ . Cô mang khí chất của tri thức, đeo kính gọng bạc, dáng vặn. Khi chuyện, cô luôn giữ thái độ lịch thiệp: “Chào phụ em Nghiêm Giai Niên. Trước đây từng trao đổi với , cũng hiểu cảnh gia đình đặc biệt của em . Biết làm trai, một nuôi em khôn lớn chẳng dễ dàng gì, nên nếu tình huống đặc biệt, sẽ mời đến trường .”
Nghiêm Đông cố nén cơn giận trong lòng: “Vâng, phiền cô quá. Tiểu Niên làm ạ?”
Cô Quý thở dài: “Giai Niên đang học lớp 11, thì tưởng còn hai năm nữa mới thi đại học nên vội, nhưng cấp ba năm nào cũng quan trọng cả, thật sự dồn hết tâm trí việc học. Anh đúng ? Ừm... Giai Niên dạo gần đây... hình như là yêu sớm. Chuyện phía nhà trường chắc chắn thông báo cho phụ , giáo d.ụ.c gia đình và nhà trường kết hợp cả hai tay mới , Nghiêm ạ.”
---
Buổi tối, lúc Nghiêm Giai Niên bước cửa vẫn còn đang gửi tin nhắn thoại. Cậu giày nốt câu cuối cùng, giọng điệu mang theo ý , vẻ mặt và ngữ khí đều vô cùng sinh động, giống hệt một kẻ lạc quan chẳng hề tai họa sắp ập xuống đầu: “Được chứ, thế sáng mai tớ qua đón nhé.”
Thay giày xong điện thoại cũng chẳng thèm cất, cứ cầm khư khư trong tay. Vừa ngẩng đầu lên, thấy ông đang dựa lưng tủ lạnh, ánh mắt âm u chằm chằm .
Tim Nghiêm Giai Niên nảy lên một cái, theo bản năng bèn giả ngoan: “Anh.”
Nghiêm Đông “ừm” một tiếng: “Nói chuyện với ai mà vui vẻ thế?”
Nghiêm Giai Niên đút điện thoại túi quần: “Có ai , bạn học thôi ạ.” Cái vẻ mặt sinh động ban nãy tắt ngúm, biến mất tăm mất tích.
Nghiêm Đông gật đầu: “Lấy ảnh cô bạn gái nhỏ của mày đây cho xem nào.”
Nghiêm Giai Niên mà ngớ : “Gì cơ ạ?”
Cơn giận của Nghiêm Đông dâng lên tận cổ họng: “Muốn hai hả?”
Trước mặt Nghiêm Đông, Nghiêm Giai Niên luôn ngoan. Hồi bé là ngoan thật, nhưng Nghiêm Đông cũng chẳng từ lúc nào cái nết ngoan biến thành “giả vờ”. Rõ ràng mang một gương mặt phong lưu đa tình - ngũ quan lông mày đại khái giống , mắt phượng hẹp dài, môi mỏng. Ngày dùng gương mặt để lấy lòng trai, quấn lấy chân Nghiêm Đông hỏi “Hôm nay vất vả ?”, thủ thỉ “Anh ơi đợi em kiếm tiền em sẽ nuôi ”. Mấy lời đường mật , Nghiêm Giai Niên trơn tru nhất.
Nghiêm Đông vẫn tự nhủ đừng để mấy lời đó lọt tim, nhưng khổ nỗi nhiều quá, lơ là một chút là quản nổi lòng , tin là thật.
Khi đó Nghiêm Đông xoa đầu em trai, bảo rằng mấy chuyện cần em lo, em cứ vui vẻ lớn lên là . Không ngờ Nghiêm Giai Niên cũng tin thật, quả thực lớn , và vẻ cũng đang vui vẻ bên ngoài. Nghĩ đến đây, Nghiêm Đông cảm thấy kìm lửa giận. Anh mặt Nghiêm Giai Niên: “Đừng để động thủ. Mày lớn , đ.á.n.h đ.ấ.m ho gì . Lời mày rõ ?”
Nghiêm Giai Niên dựa lưng cửa: “Ai với thế? Em làm gì bạn gái.”
Nghiêm Đông gật đầu.
Anh sải vài bước dài tới, tóm chặt lấy cổ tay Nghiêm Giai Niên, mặc kệ đứa em trai giãy giụa và kêu đau, lôi xềnh xệch đến di ảnh bố . Trước khung ảnh một lư hương, bên trong cắm đầy chân nhang tàn, đĩa hoa quả cúng cứ ba ngày Nghiêm Đông mới một .
Anh ấn Nghiêm Giai Niên xuống sàn: “Quỳ xuống.”
Nghiêm Giai Niên quỳ xuống một cách ngoan ngoãn, chỉ là cổ tay đau điếng, lén lút xoa xoa tay .
Nghiêm Đông nén cơn bực bội, đành châm một điếu thuốc, liếc hành động nhỏ của : “Khai báo với bố mày , ở trường mày làm cái gì.”
Nghiêm Giai Niên ngạnh cổ: “Học.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tuyet-lanh-bao-hieu-nam-duoc-mua/chuong-1-do-chung.html.]
Nghiêm Đông mà bật . Anh cúi đầu, khói t.h.u.ố.c trong miệng phả thẳng mặt em trai chẳng chút kiêng dè. Anh chằm chằm mắt Nghiêm Giai Niên, thò tay rút chiếc điện thoại từ túi quần của . Nghiêm Giai Niên dám ho he gì, bày bộ dạng như bắt nạt. Mật khẩu điện thoại của Nghiêm Giai Niên thì Nghiêm Đông , là sinh nhật của . Nghiêm Đông ấn vài cái, máy báo sai mật khẩu.
Nghiêm Đông c.ắ.n nhẹ đầu lọc t.h.u.ố.c lá, hỏi: “Sinh nhật bạn gái mày là ngày nào?”
Nghiêm Giai Niên đáp.
Nghiêm Đông ngước mắt : “Nghiêm Giai Niên, tối nay nếu còn để hỏi nữa mà mày trả lời, thì tự liệu hồn. Anh hỏi nữa, sinh nhật bạn gái mày là bao nhiêu?”
Nghiêm Giai Niên lí nhí đáp: “041121.”
Điện thoại mở khóa.
Zalo ghim hai , một là nick phụ của , còn để avatar hình con mèo nhỏ dễ thương. Nghiêm Đông bình tĩnh. Nửa tháng avatar của Nghiêm Giai Niên đổi thành hình một con chó, Nghiêm Đông hỏi, nghĩ trẻ con thích đổi ảnh, chẳng để tâm. Hóa là để ảnh đôi với bạn gái nhỏ.
Bấm xem thử, lưu tên gợi nhớ, nickname là một từ tiếng Anh mà Nghiêm Đông .
Tin nhắn thoại ban nãy chính là gửi cho cô bé , hiện thị hai tin , trả lời nhanh. Lúc Nghiêm Giai Niên cửa mai qua đón, đối phương lập tức nhắn : “Được nha, mai mang cho tớ cái bánh bao rau xanh nhà nhé, ?”
Nghiêm Đông đưa trả điện thoại: “Xóa .”
Nghiêm Giai Niên trợn tròn mắt: “Dựa chứ!”
Nghiêm Đông : “Nghiêm Giai Niên, căn nhà là của mày. Nếu mày cảm thấy đủ lông đủ cánh , thể mặt bố quản giáo mày nữa, thì cứ việc đuổi khỏi đây. chỉ cần còn ở đây một ngày, thì là trai mày, mày lời .”
Bố Nghiêm Giai Niên mất sớm, gần như do một tay Nghiêm Đông nuôi lớn.
Họ cho Nghiêm Đông cơ hội học hành bài bản về cách nuôi dạy trẻ, Nghiêm Đông phụ làm thế nào cho đúng, đôi khi tỏ quá độc đoán. Anh cách làm của sai. Đêm đó ngủ , cau mày giường hút liền mấy điếu thuốc, khiến phòng ngủ mịt mù khói, nhưng trong lòng vẫn hậm hực.
Nghiêm Đông giờ từng trút giận lên Nghiêm Giai Niên. Trừ những lúc phạm , còn bình thường Nghiêm Đông luôn nâng niu chiều chuộng, bao nhiêu tính khí và những gì ngon lành nhất đều dành hết cho .
Đoán chừng Nghiêm Giai Niên ngủ , Nghiêm Đông mang theo cả đầy mùi t.h.u.ố.c lá mở cửa phòng, tự quỳ xuống di ảnh bố nuôi. Trong lòng giận thẹn, luôn cảm thấy lầm của Nghiêm Giai Niên đều là của , là do nuôi dạy , e rằng sẽ khiến hai suối vàng thất vọng.
Nghiêm Đông là đứa trẻ bố Nghiêm Giai Niên nhặt về giữa trời đông giá rét. Khi , Nghiêm Đông mặc một chiếc áo bông rách nát, gần như sắp c.h.ế.t cóng. Vì thế họ đặt tên cho là Nghiêm Đông (Mùa Đông Khắc Nghiệt). Sau cô chú cứ hối hận mãi, luôn đổi tên cho , bảo cái tên vận . Nghiêm Đông càng lớn càng giống cái tên của , mặt mũi lạnh tanh ít , chuyện gì cũng giấu kín trong lòng.
Việc đổi tên kịp làm thì họ qua đời.
Khi Nghiêm Giai Niên mới lên ba, hiểu khái niệm "bố mất" là gì. Đôi bàn tay non nớt bé xíu ôm lấy cánh tay trai, bi bô gọi “”, hỏi Nghiêm Đông rốt cuộc bao giờ bố mới về nhà. Nghiêm Đông hôn lên trán em, bố dạo bận lắm, sẽ về thôi.
Năm Nghiêm Đông mười hai tuổi, ngày ngày nâng niu đứa em trai ba tuổi trong lòng bàn tay mà chăm bẵm lớn lên. Mười sáu tuổi Nghiêm Đông nghiệp cấp hai, gần như cần suy nghĩ nhiều quyết định nghỉ học, lên cấp ba. Hồi bé đ.á.n.h cừ, bèn đăng ký một khóa boxing. Di sản cô chú để nhiều, tính toán sớm, bắt đầu kiếm tiền để nuôi Nghiêm Giai Niên ăn học đàng hoàng.
Nghiêm Giai Niên ngoan, lời.
Đến khi đủ lớn để hiểu còn bố , cũng chỉ ôm Nghiêm Đông vài ngày. Mấy ngày đó Nghiêm Giai Niên gần như dính chặt lòng Nghiêm Đông, bò lưng . Nghiêm Đông cũng tha theo cái "móc treo" , tối ngủ cũng ôm, Nghiêm Giai Niên dám ngủ một . Lúc Nghiêm Giai Niên còn Nghiêm Đông ruột, đêm nâng mặt Nghiêm Đông lên hôn cằm , một sự thiết và ỷ tự nhiên, lí nhí : "Anh ơi đừng rời xa em nữa nhé, chúng ở bên mãi mãi."
Nghiêm Đông , cả đời sẽ rời xa em.
Câu Nghiêm Đông thực sự để trong lòng. Chỉ cần Nghiêm Giai Niên cần, Nghiêm Đông từng ý định rời .
Vậy thì bắt đầu từ khi nào nhỉ?
Nghiêm Giai Niên còn ỷ nữa, cuộc sống riêng, đổi mật khẩu điện thoại, để avatar đôi, bạn gái.
Nghiêm Giai Niên còn lời nữa.
Điều Nghiêm Giai Niên nghĩ tới còn là " ơi đừng bỏ em", mà là sự quản giáo của trai thực sự khiến thấy phiền.