Tuyển tập bốn mùa - Xuân - Chương hai chấm hai: Trên trời rớt xuống một nam nhân, mê trai đầu thai có hết??
Cập nhật lúc: 2026-04-20 17:43:42
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cả hai về đến nhà trời cũng nhập nhoạng tối. Khi một nhà ba họ Thiềm gà bay ch.ó sủa một trận.
Thầy U, con hái rau về ạ.
Ơ, Tý về ... ớ Định
Thầy Thiềm khi đang vò đầu bứt tóc thì thấy Nghiêm Khắc Định cùng con trai lớn về nhà thì khỏi ngạc nhiên, Thiềm Giản Di thấy cả nhà chút hỗn loạn thì nguyên nhân do vội lên tiếng.
Là lúc con ruộng, theo con.
Ôi dồi ạ, làm hết cả hồn . Ngã đến thành thằng ngốc còn linh tinh thế.
U Thiềm lấy tay vả đùi bem bép lên tiếng trách móc.
Con xin . Là là Di .
Thầy Thiềm rõ ý tứ trong câu thì tức, hãnh diện. Ông thầm nghĩ, con trai lớn của ông là ai chứ, là nhược nam giỏi giang chăm chỉ nhất cái làng . Mỗi nhắc đến con trai lớn ông ngại mà phổng mũi tự hào Thiềm Giản Di như nào, tài giỏi .
Ngặt một nỗi nhược nam tham gia khoa cử, đây là điều mà Thầy Thiềm tiếc nuối nhất đối với con cả nên hầu như ông nuông chiều Thiềm Giản Di. Cứ mỗi khen con trai lớn Thầy Thiềm liền thể ngừng vui sướng, nhưng khi thấy từ Nghiêm Khắc Định thốt những từ nọ ông cảm thấy chút thoải mái lắm.
Hừm. Ăn vớ vẩn, Định, nếu như ý định ở đây thì vui lòng tiếp.
Nhận bản hớ nặng, Nghiêm Khắc Định ngay lập tức chiêu ăn vạ, vì bám tay như khi nãy đối với Thiềm Giản Di thì Nghiêm Khắc Định bám quần Thầy Thiềm miệng ngừng những câu đứt đoạn đơn giản.
Không , con xin , đừng đuổi con mà.
................
Con nhà nhớ , con .......
Túm lấy cạp quần để Nghiêm Khắc Định kéo tuột xuống Thầy Thiềm khó xử lên tiếng.
Ấy , buông tay, đừng kéo. Bỏ tay .
........
Lại giằng co một lúc Thầy Thiềm cuối cùng vì lo sợ ngay giữa nhà kéo tụt quần mà nhượng bộ lên tiếng.
Được , , mau buông, quần sắp tuột .
Chỉ chờ Nghiêm Khắc Định ngay lập tức buông ống quần của Thầy Thiềm , nhưng vội dậy. Thầy Thiềm kéo kéo chỉnh chỉnh cái quần, ông hừ lạnh, hắng giọng lên tiếng uy.
Cậu Định, dù thì lai lịch của hiện tại cũng rõ ràng, nên loạn trong làng làm cái gì.
Vâng Vâng.
Nghiêm Khắc Định nghiêm túc gật đầu, Thầy Thiềm về phía Thiềm Giản Mẫn lên tiếng.
Mẫn.
Con thưa thầy.
Cho đến khi con trường học, thì Định đây sẽ do con giám sát.
Con rõ thưa thầy.
Thiềm Giản Mẫn dù chút vui vẻ, nhưng khi nãy chứng kiến thầy u hốt hoảng khi thấy Nghiêm Khắc Định mà vội vàng bỏ dở công việc, chạy quanh tìm thì đành gật đầu lời. Lại quanh một lượt Thầy Thiềm hướng U Thiềm lên tiếng.
U nó, bà lựa lời với dân làng Định là họ hàng xa tới ở , cứ gia đình gặp biến cố nếu như hỏi.
Tôi thầy nó.
Lúc ai với ai câu gì nữa, Thầy Thiềm kéo con trai út cuốc đất, Thấy sắc trời còn sớm U Thiềm liền lên tiếng.
Tý, con bắc nồi cơm , U gánh nước.
Vâng ạ.
Cả nhà tản , Nghiêm Khắc Định cũng lên phủi áo quần vườn tiếp tục công việc sàng đất khi đang làm. Gần cái chòi lá dùng khi tắm gội U Thiềm lấy cái gáo bầu* múc nước từ chum nọ đổ đầy chum còn . Xong xuôi bà lấy đôi quang gánh treo hiên nhà, đặt hai cái chậu sứ lớn bà chậm rãi gánh cái giếng chung của làng.
Nhà Thầy cái Lan đấy?
U Thiềm đến đường chính của làng thì bắt gặp một nhược nam tuổi trung niên, nọ đang thì với một đàn ông chạc tuổi bà thì lên tiếng chào hai một tiếng
Chị Thiềm gánh nước đấy ? Em với Thầy cái Lan qua đình làng một chút ý mà.
Vừa thấy bà, hai nọ cũng lịch sự chào .
Vậy , cái Lan sắp gả nhỉ?
Đi song song với hai nọ U Thiềm nhẹ nhàng hỏi thăm.
Vâng chị, em với Thầy nó đang đình, nhờ thầy bói xem ngày lành ạ.
Thế cái Lan gả cho nhà nào thế?
Là nhà thầy đồ làng bên chị ạ, thực lòng nhà em cũng gả nó , nhưng mà đàng trai họ thành tâm nên đành chịu.
Vị nhược nam nọ trả lời chút tiếc nuối nhưng trong ánh mắt thể hiện rõ ý miện mãn nguyện vì thể đứa con nhà họ tìm nhà chồng .
Miễn đàng trai họ t.ử tế đàng hoàng em ạ.
U Thiềm nhẹ lên tiếng.
Vâng, em cũng mừng lo. Mừng vì nhà bên nhà họ điều kiện cũng , mà cứ lo cái Lan nó từ bé nó thoát lũy tre làng, giờ làm dâu nhà nho. Chỉ sợ xử sự phép.
Vị nhược nam nọ thở dài, khuôn mặt toát lên sự lo lắng. Thấy rằng thương suy nghĩ nhiều thì đàn ông liền lên tiếng.
U nó cứ lo, con cái lớn cũng gả , đàng cũng rõ thành ý, cái Lan nhà cũng chịu , sướng khổ nó tự chịu u nó đừng nghĩ nhiều ốm .
Vâng, em thưa thầy nó.
Thầy cái Lan đúng đấy, Con cái phúc của con cái cả.
U Thiềm lên tiếng khuyên giải một câu.
Khi chiều em thấy Di nó đồng, với ai chị?
À, là đứa cháu họ hàng xa đến ở ý mà, rõ khổ đang nhiên cả nhà bệnh nặng bán hết ruộng vườn chạy chữa cũng xong. Tôi với thầy nó nghĩ thương kêu qua bên ở cùng, dù Mẫn nó học cũng làm ruộng.
U Thiềm thấy như liền nhanh chóng câu chuyện chuẩn sẵn.
Tội nghiệp quá chị ạ. Có chuyện phép chị lượng thứ cho em hỏi chút.
Vâng u cái Lan cứ .
Em thấy Di nhà chị cũng sắp ba mươi mà đàng ngoại nhà em đứa cháu trai năm nay cũng hai mươi bảy đang làm việc ở tiệm gạo huyện, cách chỗ Di nhà chị làm hai dãy đường , trai hơn hai gái hơn một, nếu chị hỏi ý Di nhà chị xem.
Vậy , thế thì quá, để về chuyện xem ý nó như nào.
Vâng gì thì chị cứ chuyện với em ạ.
Chị cảm ơn, mà thôi đến đình , hai đình giếng.
Cứ chuyện đình làng cũng đến, U Thiềm chào một tiếng gánh chậu sứ thẳng đến giếng làng lấy nước, trong lòng để bụng lời ngỏ ý mai mối khi nãy.
Cùng lúc ở nhà Thiềm Giản Di ở nhà đang vo gạo cạnh chum nước thấy Nghiêm Khắc Định ngốc liền thoải mái lên tiếng.
Anh ngốc đấy làm gì, rút chút rơm đem bếp cho .
Lật đật cây rơm rút lấy một vụn to đem trong gian bếp nhỏ, từ chạn bát bằng tre lấy cây chiết hỏa* mở nắp đậy, thổi nhẹ vài cái tới khi lửa sáng bật cháy như ngọn đèn nhỏ. Vo một nắm rơm cho chắc tay mồi lửa cho cháy. Đặt nắm rơm xuống bên kiềng, chờ lửa nắm rơm cháy to thì từ từ thả trấu , thả trấu Nghiêm Khắc Định nghiêng đầu thổi lửa để trấu bắt lửa. Khi rơm cháy gần hết thì thêm rơm mới, đến khi trấu thả gần chạm đến thanh ngang của kiềng, lửa cũng cháy hết lớp phủ ngoài của trấu tạo nên một nền đỏ rực thì Thiềm Giản Di cũng đem nồi cơm bếp.
Anh nhóm xong lửa ? Vậy lấy cối giã chỗ râu tôm hộ nhé. Chày và cối để chạn bát nhé.
Đi đến xuống, bắc nồi cơm lên bắt đầu đun lửa lớn trong lúc chờ cho cơm sôi Thiềm Giản Di lấy con d.a.o cắt nhỏ chỗ rau đay, mồng tơi hái đấy đem chum rửa sạch nữa, vò cho rau nhớt một chút thì vớt rá lên. Vỗ mấy cái rổ cho rau tụ thành một nhúm, Thiềm Giản Di chờ cho ráo bớt nước thì đem trong bếp.
Trong lúc Thiềm Giản Di rửa rau thì ở trong bếp, Nghiêm Khắc Định giã râu tôm nát. Anh lọc lấy chỗ nước nẫu loãng cho cái nồi đất đậy nắp , đem chày và cối dùng rửa.
Từng tiếng lục bục từ nồi cơm đang sôi bếp vang lên thì thoảng là tiếng tạch nhỏ phát rõ từ mà . Thiềm Giản Di mở nắp nồi cơm đang sôi, lấy đôi đũa cả đặt trong ống tre treo gần cửa bếp, nhanh chóng đảo gạo trong nồi vài . Cho đến khi nước trong nồi cơm cạn hết, gạo trong nồi khi bán trong suốt thì mới đậy nắp nồi, đun thêm một chốc, xong Thiềm Giản Di cơi chỗ chấu đang cháy dở thành một cái lỗ lớn.
Nhấc nồi cơm đặt xuống nền đất, Thiềm Giản Di nhấc cái kiềng đặt sang bên cạnh mới đặt nồi trong cái lỗ trấu cơi đấy.
Thả chút muối ăn nồi nước râu tôm mà Nghiêm Khắc Định lọc. Thiềm Giản Di dùng khoắng tan muối xong bắc lên bếp lửa để đun. Khi nước trong nồi dần ấm lên từng chút, thì phần thịt tôm cũng từ từ nổi lên bề mặt, cho đến khi kết thành tảng lớn thì nước sôi già.
Dùng đũa gạt thịt tôm một góc, Thiềm Giản Di thả rau đay mồng tơi trong nồi, nhấn cho rau ngập nước, cẩn thận dàn thịt tôm phủ lớp rau chờ nước canh sôi thì bắc xuống bỏ cái rế bắc nồi.
Bát, bát .
Nghiêm Khắc Định từ lúc, khi từ chạn tre một cái bát tô đựng canh và cái muôi múc canh bằng gỗ đưa đến. Thiềm Giản Di nhận lấy khéo léo múc canh bát với lớp thịt tôm nguyên vẹn đưa cho Nghiêm Khắc Định.
Cẩn thận nóng lắm đấy. Xong lấy cho hũ mỡ lợn nhé.
Để cho Nghiêm Khắc Định để bát canh chiếc mâm đồng ngả cái bàn đóng bằng tre đấy nhẹ một tiếng cạch. Thiềm Giản Di xoay nồi cơm đang vùi trấu một vòng, lên, từ gác bếp lấy vài củ hành khô xuống bóc lớp vỏ lụa, dùng d.a.o cắt nhỏ cái thớt gỗ.
Vẫn là cái nồi khi nãy nấu canh bắc lên bếp, đun cho cạn nước canh khi nãy còn sót Thiềm Giản Di lấy một chút mỡ lợn thả trong nồi.
Xèo xèo.
Mỡ nóng già Thiềm Giản Di thả chỗ hành khô cắt nhỏ trong nồi, xèo một tiếng Thiềm Giản Di dùng đũa dài tay, phi hành cho đến khi vàng thơm thì lấy chỗ tôm làm sạch đấy thả . Khi tôm trong nồi chuyển hết sang màu đỏ Thiềm Giản Di cho chút muối đậy vung nồi đun chút to lửa, chờ cho nước tiết từ tôm đun cạn hết.
Mở vung nồi cơm thấy gạo chín đều, Thiềm Giản Di dùng đũa cả đảo cơm lên cho tơi, đậy vung ủ tiếp. Gạt bớt chút trấu tránh cho quá lửa khiến cơm cháy. Thiềm Giản Di dậy vườn hái vài cái lá chanh cùng cọng hành lá đem tới chum nước rửa sạch, bếp.
Lá chanh thái sợi mảnh, hành lá thì cắt khúc nhỏ để sẵn cái bát ăn cơm. Có thể lâu, nên khi Thiềm Giản Di bếp, thấy Nghiêm Khắc Định đang thì nhấc nồi tôm xuống.
Thấy Thiềm Giản Di đang cao xuống , Nghiêm Khắc Định quên mất giả ngốc, tự nhiên lên tiếng.
Tại Di lâu quá, nước cạn hết , nên nhấc xuống.
Vậy cho hành và lá chanh hẵng nhấc xuống.
Đưa bát đựng hành lá chanh cho Nghiêm Khắc Định, Thiềm Giản Di đến chạn tre lấy một gói giấy đưa . Nghiêm Khắc Định mở thấy trong gói là hạt tiêu giã nhỏ thì trong lòng thầm thở phào. Cho thêm một chút tiêu nồi đảo qua vài cái cho hành và lá chanh chín tới thì Nghiêm Khắc Định nhấc nồi tôm rang lá chanh để rế bắc nồi đậy vung cho ấm.
U Thiềm gánh nước về đến cổng, Nghiêm Khắc Định đỡ lấy đem nước đổ chum, thấy rằng chum nước mới non nửa thì chỗ Thiềm Giản Di lên tiếng.
Nước đầy chum, gánh về nhưng đường.
Thế để với . U ơi u để ý nồi cơm khỏi cháy với siêu nước đang đun hộ con nhé. Con với .... con gánh nước tối về dùng ạ.
Đi nhanh về.
Dặn U Thiềm xong Thiềm Giản Di lấy thêm đôi quang gánh cùng hai cái chậu khác cùng Nghiêm Khắc Định gánh giếng làng. Vừa Nghiêm Khắc Định quan sát khung cảnh xung quanh thấy nhiều cũng đang cùng giếng làng gánh nước liền hỏi.
Nước để sinh hoạt đều là dùng cái giếng làng?
.
Thế còn quần áo thì ?
Ao làng, chỗ gần đình làng.
Cả làng đều đấy giặt giũ hả?
Thực giặt đồ sẽ đem đến ao làng để giặt, nhưng từ khi nhận thức đến giờ U đều đem suối hoặc gánh nước về nhà giặt. Thầy bảo quần áo giặt ở cái ao làng quá ưa là sạch sẽ.
Sao các nhà tự đào giếng nước ?
Nghiêm Khắc Định nghiêng cái đầu, mặt ngu ngơ hỏi.
Nếu như sử dụng quá nhiều nước hàng ngày thì làng sẽ chọn gánh nước, đào một cái giếng sẽ mất nhiều tiền. Thầy từng hỏi qua, công đào một cái giếng nước bằng hai năm sinh hoạt phí của gia đình.
Đắt ?
Giếng làng là do hai năm hạn hán triều đình phái khâm sai xuống thị sát chọn địa điểm đào giếng cho dân lấy nước dùng, ở làng ngoài giếng làng thì nhà lý trưởng cũng giếng nước.
Có chút trừu tượng với tên gọi lý trưởng Nghiêm Khắc Định nhớ những cuốn sách từng khi cùng những thước phim hài từng xem mạng cố gắng nhớ cái vị trí nọ.
Trưởng làng, thể gặp trưởng làng nhà ông cái giếng nào, lẽ là trưởng xã ?
Tự lẩm bẩm hoài nghi trong lòng, Nghiêm Khắc Định vẫn cứ thẳng mà để ý Thiềm Giản Di dừng bên cây liễu ven đường. Khi đang thì sức với lấy mấy cành liễu rủ thấp để bẻ vài nhánh.
Hai đôi nhánh thấy còn non thể dùng, Thiềm Giản Di sức nhảy lên, nhưng tài nào với tới cành già thấp nhất liền chán nản. Định nhờ Nghiêm Khắc Định với xuống cho , thì thấy nọ một đoạn đường quá xa.
Anh Định, Định, đấy, giếng làng bên cơ mà.
Nghe tiếng gọi Nghiêm Khắc Định lúc ngẩng đầu ngoái Thiềm Giản Di hai tay chống nạnh, mặt dễ chịu cạnh cây liễu.
Anh cắm đầu cắm cổ đấy.
Hớt hải chạy đến bên Thiềm Giản Di, Nghiêm Khắc Định đám cành liễu non trong chậu gốm liền lên tiếng hỏi.
Di lấy cành liễu làm gì ?
Làm bàn chải đ.á.n.h răng.
Lại dùng bộ não hơn ba mươi năm tuổi đời ngẫm nghĩ trong chốc lát, Nghiêm Khắc Định giả vờ gật đầu tỏ vẻ dùng, làm cho Thiềm Giản Di bật , vì vẻ mặt hoang mang tột độ của đối diện.
Khi về nhà sẽ chỉ cho cách dùng nó làm , giờ bứt cành cho nhé.
Cành ?
Chỉ về cái cành liễu đang đung đưa đỉnh đầu Thiềm Giản Di, Nghiêm Khắc Định đến sát , chỉ nhón chân một cái, bàn tay to với tới cành liễu. Dáng Nghiêm Khắc Định cao lớn khi giơ cả hai tay lên để bẻ cành liễu thì liền che khuất cả Thiềm Giản Di, bờ n.g.ự.c lớn bỗng nhiên chạm mũi lùi bước giọng giấu ngại ngùng lên tiếng chỉ đạo.
, đúng bẻ sâu một chút.
Có chút ngại ngùng khi thấy khuôn n.g.ự.c cường tráng của Nghiêm Khắc Định đập thẳng ngay mặt. Thiềm Giản Di cả mặt ửng hồng lòng thầm nghĩ. “trời ơi mà cao lớn quá, thật sờ quá , chắc là rắn chắc lắm ”.
Ngắt xong cành liễu, Nghiêm Khắc Định cũng nhận khí ngại ngùng giữa hai . Anh đặt cành liễu chậu sứ, cao lớn cúi xuống nhấc đòn gánh lên vai, giọng đủ lên tiếng.
Không sớm nữa, , gánh nước.
Thiềm Giản Di từ gì trong suốt quãng đường còn , cả hai đến giếng làng chờ một lúc mới đến lượt lấy nước. Giếng nước sâu, thêm việc thùng gỗ to nặng, Nghiêm Khắc Định dùng nhiều sức mới kéo đầy bốn chậu gốm.
Nhìn lòng bàn tay đỏ rát của , Nghiêm Khắc Định nhớ trụ gỗ kéo nước trong mấy phim trung quốc cổ đại cảm thán trong lòng nhanh chóng “khôn” trở mới .
Quay định gánh nước về, Nghiêm Khắc Định giật tới Thiềm Giản Di đang tuốt lá liễu, đem rửa đám cành liễu bẻ. Đặt xuống đòn gánh, Nghiêm Khắc Định nén tò mò cất tiếng hỏi.
Hàng ngày đều là dùng cách lấy nước từ giếng lên ?
Thiềm Giản Di Nghiêm Khắc Định một cái mỉm trả lời.
, nặng đúng ?
Nghiêm Khắc Định gật đầu. Thiềm Giản Di nữa mỉm .
Nặng , nhưng ở đây việc gánh nước đều là do phận là “đàn bà” lo liệu.
Nghe hàm ý trong câu của đối diện, mà cũng chẳng ý định hết. Nghiêm Khắc Định còn ý định hỏi thêm mặt cái gì nữa liền lên nữa cầm đòn gánh luồn quang mây.
Cả hai nhanh chóng gánh nước về, đường về nhà trời nhập nhoạng tối hẳn. Hai gặp vài phụ nữ hướng giếng làng liền cất tiếng chào hỏi. Có chỉ gật đầu lời chào nhưng cũng chủ động cất tiếng hỏi.
Ố kìa, Di, huyện về khi nào ?
Lên tiếng là phụ nữ trung niên trong ngõ tay cầm một tay nải màu nâu, chậu gốm và gáo bầu. Khi thấy gặp là Thiềm Giản Di thì nhanh miệng mở lời.
U cái Hằng, tắm ?
Vâng, em tranh thủ tắm cho sớm. Anh với ai gánh nước đấy?
Lia đôi mắt đong đầy sự tò mò về phía Nghiêm Khắc Định, gọi u cái Hằng nhanh nhảu hỏi đến.
Là một họ hàng xa, thôi về đây thầy u ở nhà chờ cơm.
Qua loa trả lời nhanh chóng về Thiềm Giản Di một đoạn mới thở dài một làm cho Nghiêm Khắc Định phía chú ý.
Di , khi nãy gặp thoải mái lắm.
Không , chỉ là chuyện với nọ.
Thiềm Giản Di với thái độ mấy vui vẻ, Nghiêm Khắc Định thì định hỏi thêm nữa. Anh im lặng, cứ thế gánh nước phía , đằng dáng nhỏ gầy, lòng Nghiêm Khắc Định chút khó chịu rõ lý do.
Về tới nhà cơm canh dọn sẵn, Trên cái chõng tre đặt ở hiên nhà, ngọn đèn dầu cháy lớn chiếu bóng ba đang thì đợi xuống sân nhà, chỉ chờ hai về là ăn bữa cơm chiều.
Chẳng vội đổ nước chum xong thì hai đứa rửa tay xong liền ăn cơm cho nóng. Cơm chiều ăn xong thì trời tối hẳn. Nhiệt độ cũng giảm xuống một cách nhanh chóng, gió lạnh từng cơn chầm chậm lướt da thịt ngoài trời.
Đem chậu nước cuối cùng đổ đầy cái chum còn , Nghiêm Khắc Định hắt xì một cái, cả cơ thể rùng rét run lững thững trong nhà. U Thiềm đang bên thềm nhà, đèn dầu chụp một cái lồng giấy dầu thì sáng tỏ, ánh sáng vàng nhạt nọ chiếu tới cái áo đang bà chậm rãi dùng kim chỉ khâu một miếng vá.
Mặc , gió lớn . Cậu mặc tạm, là của thầy nó khâu chỗ lộ bông .
Đưa cái áo trần bông màu chàm bạc màu cho Nghiêm Khắc Định, U Thiềm xuống cầm mảnh vải trong giỏ đựng lên tiếp tục công việc khâu áo.
Ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu đang cháy đủ để chiếu sáng tới khuôn mặt của cái cao lớn đang lặng. Khi trong bóng tối, vẻ mặt cảm động, nghẹn ngào nên dùng từ ngữ nào để diễn tả của Nghiêm Khắc Định lên tất cả.
Là một bỏ rơi từ nhỏ, từ khi thể nhớ việc Nghiêm Khắc Định sống cùng mấy lớn tuổi khuyết tật trong một ống cống bê tông gần bãi tập kết rác của thành phố. Cuộc sống khổ cực từ bé buộc Nghiêm Khắc Định sớm trưởng thành, bưng bê, rửa bát, dọn bàn, cày thuê, cuốc mướn, đến cả thông cống, bới rác Nghiêm Khắc Định cũng làm qua.
Cuộc đời của Nghiêm Khắc Định đổi nhiều nhất năm Nghiêm Khắc Định mười năm tuổi, khi phụ nữ lớn tuổi cuối cùng ở khu ống cống bê tông cảm mà mất thì Nghiêm Khắc Định quyết định rời trong nội thành tìm việc làm.
Do thể chuyện, chữ nên Nghiêm Khắc Định xin việc ở thì hầu như đều từ chối nhận. Vài ngày qua , công việc tìm , chỗ tiền vài trăm ít ỏi để dành đấy cũng vơi quá nửa.
Nhụt chí Nghiêm Khắc Định quyết định, nếu trong ngày tìm việc thì sẽ khu ống cống bê tông tiếp tục nhặt rác kiếm sống qua ngày. cuộc đời dồn thiếu niên đáng thương năm bể cùng.
Quán bia kỳ lạ thật, thể lành lặn tuyển tuyển câm điếc.
Là cái quán cơm đầu ngã tư bên ?
, hình như chủ quán đấy cũng là câm điếc.
Đang vỉa hè oi nóng Nghiêm Khắc Định chợt đoạn hội thoại của hai bộ ngang qua thì ý chí ngay lập tức vụt lên.
Đem chai nước uống còn phân nửa trong ba lô vải cũ sờn , dùng để rửa mặt cho thật sạch sẽ, Nghiêm Khắc Định lên tự tin về hướng quán bia với ý định tìm việc làm.
Vợ chồng chủ quán bia chỉ nhận làm ở quán bia, qua một tuần, hai vợ chồng chủ quán thấy Nghiêm Khắc Định thật thà, chăm chỉ, chịu khó liền nhận Nghiêm Khắc Định làm con.
Mười năm tuổi, đầu tiên Nghiêm Khắc Định nhận sự bảo bọc, yêu thương và đủ đầy. Anh cho để chữ, bố nuôi chỉ dạy cho nghề nấu ăn phụ ông bà bán quán bia. Ba một nhà, những quãng thời gian hạnh phúc chậm rãi trôi cho đến khi Nghiêm Khắc Định dịch chuyển tới nơi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tuyen-tap-bon-mua-xuan/chuong-hai-cham-hai-tren-troi-rot-xuong-mot-nam-nhan-me-trai-dau-thai-co-het.html.]
Nhớ những chuyện đây nhớ về thời gian sống hạnh phúc cùng bố nuôi Nghiêm Khắc Định giấu bồi hồi, khóe mắt cay xè bất giác lên tiếng.
Con cám ơn .
U Thiềm ngẩng lên mắt, bà “hả” một tiếng, nhưng giật nhận mặt bà chỉ là , thì chút hoài nghi bản lớn tuổi lãng tai.
Cơm chiều ăn xong lâu, ngọn đèn dầu lập lòe ánh lửa nhỏ cũng chẳng đủ để U Thiềm tiếp tục khâu áo. Thầy U Thiềm dắt đầu làng, cùng với dân làng tụ họp. Trong gian nhà ngang, Thiềm Giản Mẫn chong ngọn đèn dầu đang thì sách.
Chỉ còn Thiềm Giản Di đang thu dọn bếp và Nghiêm Khắc Định đang thì rảnh rỗi lẽo đẽo như đứa trẻ, quấn chân ở bên cạnh. Thực sự là vướng tay vướng chân, khi cản trở tài nào làm việc nhà cuối cùng Thiềm Giản Di cũng chịu nữa quát lên.
Anh yên một chỗ, theo làm gì?
Tôi giúp Di làm việc.
Không cần , nước đun sôi kìa, tắm .
Chỉ tay cái nồi đất khi nước sôi già, Thiềm Giản Di nhăn mày chút thoải mái. Thấy rằng Thiềm Giản Di khó chịu Nghiêm Khắc Định cũng tiếp tục quấn lấy nữa, đem nồi nước sôi đến nhà tắm gần bức tường bao quanh nhà.
Gọi là nhà tắm, chứ thực chất chỉ là một cái chòi, quây bằng năm phên tre đan và cọc gỗ, và buộc bằng dây gai. Một tấm phên tre đan sẽ cố định, để tiện làm cửa đóng mở, phía trong cái chòi giăng một sợi dây dùng vắt quần áo.
Nền chòi là đất nền nèn chặt, đó là những viên đá cuội ngoài con suối nhặt về, đó lượt xếp khít với , tạo một nền đá khi chân trần thoải mái.
Đem bộ quần áo vải thô bộ cởi xuống, từng trận gió lạnh ngừng len lỏi từng kẽ hở của cái chòi, quần quanh . Rùng một cái vì lạnh, Nghiêm Khắc Định nhớ căn nhà cũ trong gian với cái phòng tắm kín mít liền sực nhớ là buff. Tức thì cúi xuống bê nồi nước hẵng còn tỏa khói lên, trong đầu nghĩ đến phòng tắm cùng chấp niệm tiến gian.
Nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ thoát ngoài, lúc Nghiêm Khắc Định thì cũng đúng lúc Thiềm Giản Di bê chậu gạo nếp đang định đấy chạy nhanh đến lên tiếng.
Anh ở nhà nhé, qua bên nhà bác cả nhờ cối xay bột.
Nhìn chậu gạo nếp tay , thấy câu dặn như thế, Nghiêm Khắc Định ngay tức thì lên tiếng.
Di xay bột , cho cùng.
Thấy cả Nghiêm Khắc Định vẫn tỏa nước ấm, cái lạnh đêm xuân khi chỉ mặc một bộ đồ mỏng thì Thiềm Giản Di nhăn mặt vui lên tiếng.
Gió to, lấy áo bông mặc nhanh .
Nhớ chờ nhé.
Nhận lấy cái gật đầu của mặt, Nghiêm Khắc Định nhanh chóng chạy gian nhà ngang, nơi Thiềm Giản Mẫn đang thì sách. Vội vội, vàng vàng cầm lấy áo khoác mặc lên , Nghiêm Khắc Định hối hả chạy cổng nhà.
Cả hai bộ qua bên nhà bác cả mượn cối xay bột nhờ. Tiếng cối đá ù ù xoay vang lên đều đều, thi thoảng sẽ mấy câu hỏi Nghiêm Khắc Định , và Thiềm Giản Di sẽ kiên nhẫn từ từ đáp . Cối xay đến nửa đêm thì ngừng, khi múc nước rửa cối đem chỗ khô ráo úp ngược, hai chào bác dâu cả khi vẫn chong đèn đan mây.
Về đến cổng nhà thấy đèn tắt, Thiềm Giản Di chắc mẩm Thầy U sớm nghỉ nên định gọi cửa. Bảo Nghiêm Khắc Định im, Thiềm Giản Di vươn bàn tay nhỏ nhắn thon dài luồn khe của chầm chậm nhích cái then cài bằng gỗ.
Trong nhà khi chỉ còn Thiềm Giản Mẫn vẫn chong đèn sách. Trong đêm tĩnh lặng tiếng lạch cạch từ then cửa đang cố đẩy vang lên rõ mồn một. Gấp cuốn sách tay, Thiềm Giản Mẫn cầm theo đèn dầu thì thấy là trai và Nghiêm Khắc Định.
Ngâm nhiều gạo quá hả , để em lấy cái nia* nhé.
Nhìn chậu bột nước nặng trĩu tay Nghiêm Khắc Định, Thiềm Giản Mẫn nhẹ lên tiếng.
Ừ, thầy u đều ngủ ?
Vâng, để đấy rửa tay nghỉ .
Có chút mệt mỏi Thiềm Giản Di qua Nghiêm Khắc Định một cái uể oải lười biếng lên tiếng.
Anh với Mẫn làm nốt nhé, nghỉ chút.
Nghiêm Khắc Định , đôi mắt xanh biếc trong đêm muộn tựa bầu trời đêm hơn nheo . Anh chậm rãi đáp .
Di nghỉ , để làm nốt cho.
Thiềm Giản Mẫn cầm cái nia và tấm vải xô , thấy trai nữa liền lên tiếng hỏi Nghiêm Khắc Định. Nghe thấy câu trả lời là Thiềm Giản Di nghỉ thì Thiềm Giản Mẫn mới đến. Hai chắt nước dàn bột nước nia, xong xuôi thì để lên cao chờ cho bột ráo nước.
Hai gian nhà ngang thì bàn tay đều lạnh buốt, khi Thiềm Giản Mẫn ngủ thì Nghiêm Khắc Định quyết định ngủ . Thiềm Giản Mẫn sách gần một canh giờ thì cũng cất gọn sách vở, cởi áo khoác bằng bông, thổi tắt đèn dầu kéo cái chăn bông lên, lên chõng tre cạnh Nghiêm Khắc Định nhắm mắt .
Hai vẫn còn ngủ, Nghiêm Khắc Định vì quen chõng tre cho nên liên tục đảo qua . Thiềm Giản Mẫn thì bên cạnh gây mất ngủ liền dậy lên tiếng.
Anh định.
Sao ? Tôi đảo nhiều quá nên ngủ ?
Không , hỏi chút chuyện.
Có chuyện gì?
Nhìn đêm tối vô định, Thiềm Giản Mẫn suy nghĩ gì đó liền lạc trầm tư.
Mà thôi, gì .
Ậm ừ đôi chút Thiềm Giản Mẫn quyết định định hỏi nữa, xuống nhắm mắt , chỉ chốc lát Thiềm Giản liền hít thở đều đều. Nghiêm Khắc Định chút ngỡ ngàng, cứ nghĩ sẽ tra hỏi thật nhiều nhưng . Nhìn vô định gian tối, cùng tĩnh lặng. chỉ chốc lát , lẽ vì mệt mỏi, cũng như cơn buồn ngủ đến làm phiền mà Nghiêm Khắc Định cũng nhanh chóng tiến sâu giấc ngủ.
Không gian tĩnh lặng bao trùm gian nhà nhỏ, khi tiếng hít thở của Nghiêm Khắc Định vang lên đều đều thì ngủ đấy liền mở mắt, sang đang bên cạnh chằm chằm cả khuôn mặt của Thiềm Giản Mẫn toát sự hoài nghi mãnh liệt. Chỉ là đêm tối cho ai thấy mà thôi.
Canh năm rạng sáng, ngoài trời khi hẵng còn tối, gió đông mang theo khí lạnh từng cơn ù ù thổi tới. Trong gian nhà nhỏ Nghiêm Khắc Định co trong chiếc chăn bông mỏng, hai cánh tay vốn nên thả lỏng thoải mái khi đang ôm lấy bụng. Có tiếng bụng sôi òng ọc, cũng tiếng rên rỉ, hít gió, phát rõ ràng trong màn đêm đen tối.
Qua thêm một lúc thì chịu hết nổi, Nghiêm Khắc Định bừng tỉnh do khí lạnh bao quanh và cơn đau bụng quặn đang ngừng vặn xoắn ruột gan của . Ngồi dậy với tay lên đầu giường, quờ quạng một chốc thì Nghiêm Khắc Định cũng tìm cây chiết hỏa. Mở nắp, thổi thổi vài cái, một ánh lửa bùng lên chiếu sáng cả một gian nhà nhỏ.
Vén chăn xuống chõng tre, Nghiêm Khắc Định cầm lấy cây đèn dầu, chỉnh tim đèn châm lửa thắp sáng. Chỉnh chăn bông cho Thiềm Giản Mẫn, Nghiêm Khắc Định nhanh chóng cầm đèn nhà vệ sinh để giải quyết nỗi buồn. Khi cánh cửa gỗ bụp một tiếng gió lạnh đẩy mạnh tạo tiếng động, Thiềm Giản Mẫn tỉnh , rón rén theo Nghiêm Khắc Định.
Lâu thấy Nghiêm Khắc Định , từ cái nhà vệ sinh Thiềm Giản Mẫn rõ tiếng “phèn phẹt” vang vọng trong yên lặng. Nhận Nghiêm Khắc Định chỉ là vệ sinh vì đau bụng lạnh, Thiềm Giản Mẫn khỏi thấy bản ấu trĩ, đa nghi thái quá.
Nhanh chóng chiếc giường ấm áp, Thiềm Giản Mẫn trong đầu ngừng mặc niệm “Không cả là bản đa nghi. Nghiêm Khắc Định là , chỉ là một tên ngốc từ trời rơi xuống”.
Trong khi Thiềm Giản Mẫn đang trấn định suy nghĩ bản , thì lúc Nghiêm Khắc Định đang bối rối khi chợt nhớ nơi giấy vệ sinh và cũng vòi xịt mết in Việt Nam như ở thời hiện đại.
Nhìn cái chum nước nhỏ chỉ còn ít nước lạnh buốt với cái gáo bầu úp ngược, qua mấy thanh gỗ mài nhẵn cắm trong cái ống tre chỉ cần với tay là thể lấy thì Nghiêm Khắc Định khỏi đắn đo suy nghĩ đến bông cúc* lúc đang nóng rát của .
(tính miêu tả chút nhưng mà nghĩ thôi, dù cũng các bạn đang ăn mà những nội dung như định ban đầu hớ hớ.)
Sau khi vệ sinh bông cúc theo kiến thức nhất thời học ngay thời điểm , Nghiêm Khắc Định định rằng gian nhà ngang, tiếp tục ngủ thì thấy Thiềm Giản Di dậy và đang bếp.
Trời lạnh mà Di dậy sớm ?
Nghiêm Khắc Định cất tiếng hỏi. Đang ngái ngủ, Thiềm Giản Di thấy hỏi thì giật lờ mờ tỉnh táo hẳn, thấy là Nghiêm Khắc Định thì bỏ ý định la làng dùng tông giọng ngái ngủ lên tiếng trả lời.
Dậy sớm để làm bánh khúc mà.
Để phụ Di một tay.
Ừm. Lấy áo mặc , sáng sớm sương lạnh lắm.
Không định từ chối, Thiềm Giản Di rảo bước bếp, lấy rơm, lấy trấu nhanh chóng nhóm lửa. Cả gian bếp ngay lập tức sáng lên, khí ấm theo ngọn lửa bưng lên, lan , lập tức áp khí lạnh đang bao trùm.
Đặt ấm nước lên bếp, Thiềm Giản Di dậy lấy thớt, chày và cối với rổ rau khúc để xuống cái nia lớn. Từ chạn bát lấy chút đậu xanh tách vỏ bỏ một cái nồi đất nhỏ, Thiềm Giản Di bê cái nồi và thớt gỗ chỗ mấy chum nước nhỏ, khi rửa sạch thớt gỗ thì múc nước đổ nồi để vo đậu.
Từ giếng kéo lên một cái gáo bầu lớn, Thiềm Giản Di cầm một miếng thịt rửa sạch ngâm nước lạnh để bảo quản đặt để xuống thớt. Dàn đều đậu xanh trong nồi, thêm chút nước, Thiềm Giản Di bưng nồi đất và giá tre bếp.
Khi Nghiêm Khắc Định đang bó gối bên bếp lửa, Thấy Thiềm Giản Di tay còn đang ướt nước thì nhanh chóng lên đỡ lấy nồi, và thớt gỗ, miệng khỏi xót xa lên tiếng.
Lạnh như , bảo làm cho.
Không .
Ngồi xuống vị trí khi nãy Nghiêm Khắc Định Thiềm Giản Di cũng giấu diếm, giơ tay hơ khô bếp lửa.
Giờ làm như nào thế?
Anh xóc gạo hộ nhé.
Chỉ chậu gạo nếp ngâm từ tối qua, Thiềm Giản Di dáng cao lớn bưng chậu sứ ngoài thì khẽ. Sau khi hong tay cho bớt giá, Thiềm Giản Di nhấc ấm nước xuống bên cạnh bếp đặt nồi đậu xanh lên để đun. Lấy d.a.o cắt ngắn rau khúc rửa sạch, để rau rá tre để lát chần nước nóng thì lấy miếng thịt thái từng miếng nhỏ như đầu đũa. Bỏ thịt cái đĩa, nêm chút mắm, hạt tiêu, đảo đều để một góc nia tre chờ thịt ngấm vị.
Đem rau khúc chần qua nước nóng bỏ cối, Thiềm Giản Di cầm lấy cái chày đem lá khúc giã nhuyễn cùng với bột nếp. Tiếng chày giã xuống vang lên kêu cộp cộp, Thiềm Giản Di lâu lâu sẽ cơi trấu cho cháy, lớn hoặc mở vung xem đậu xanh nấu trong nồi.
Nghiêm Khắc Định vo gạo, xóc cho ráo nước đem gạo trong bếp, thấy Thiềm Giản Di đang giã lá khúc thì đến cạnh . Đặt rá gạo xuống, lên tiếng.
Để giã, Di canh đậu, xào qua thịt .
Chặn động tác đang sức giã bột của nọ, Nghiêm Khắc Định giành lấy cái chày tiếp tục giã lá khúc trộn cùng bột nếp. Thiềm Giản Di khi qua nữa mở vung nồi đậu xanh, thấy nước cạn thì dùng đũa đảo đều, đến khi những nước cạn hết thì bắc sang bên cạnh giữa ấm, chờ cho đầu nở.
Lấy chảo sắt ít khi dùng đến thêm chút mỡ lợn Thiềm Giản Di đập dập băm nhỏ một củ hành phi vàng, trút đĩa thịt ướp khi nãy đảo, đến khi thịt keo , mỡ nhấc chảo xuống, bắc lên một siêu nước lạnh.
Thịt xào xong thì đậu trong nồi cũng nở bung, Thiềm Giản Di bắc nồi xuống cái rế, dùng đũa cả đ.á.n.h tơi rời đậu xanh trong nồi. Dùng thìa chắt lấy phần mỡ từ chảo thịt, Thiềm Giản Di từ từ trộn đều mỡ đậu tiếp tục đánh.
Khi đậu trong nồi nhuyễn nhừ quyện thành một khối, đang ngừng tỏa hương thơm béo của mỡ lợn xen lẫn chút nồng hương tiêu, thì Thiềm Giản Di nhanh tay xắn một miếng đặt lên tay, dàn đều.
Gắp một miếng thịt bỏ giữ nhân đậu, phủ đậu cho kín miếng thịt, Thiềm Giản Di dùng hai tay vo viên nhân thành một khối tròn nhỏ, đến khi bột và đậu chẳng còn thì phần nhân bánh khúc cũng thành.
Nghiêm Khắc Định nhào bột nếp với lá khúc xong, thì Thiềm Giản Di cũng vo xong nhân đậu thịt. Chia phần bột màu xanh đậm thành từng viên nhỏ, Nghiêm Khắc Định cán bột, Thiềm Giản Di thì đem phần vỏ bánh bóc lấy nhân đậu thịt. Trong gian tĩnh lặng chỉ tiếng lạch cạch thi thoảng vang lên cả hai cứ im lặng, tỉ mẩn gói từng cái bánh, đến khi hết, hết nhân thì tiếng U Thiềm vang lên phá vỡ bầu khí tĩnh lặng.
Cậu Định ngủ dậy sớm ?
Dạ u dậy ?
Hơi lạnh nên tỉnh ngủ sớm Di làm xong con. Có cần U làm gì nữa ?
Con với định gói xong giờ chỉ cho lên hấp thôi ạ.
Lên tiếng là Thiềm Giản Di, khi đang trải lớp gạo nếp xuống lót đáy chõ* . Đặt lượt những viên bột bánh áo quá lớp gạo nếp bên ngoài trong chõ đồ, cứ một tầng bánh, một lớp gạo nếp, đến khi hết sạch nguyên liệu thì nhấc chõ lên bếp bắt đầu đồ.
Nghiêm Khắc Định nhấc ấm nước đang sôi bếp rót một cái chậu sứ, bê chum nước phía ngoài cửa bếp pha thêm nước lạnh từ từ bưng lên, cất tiếng hỏi.
U Thiềm dậy sớm định ạ?
U chợ sớm mua đồ chút nữa bên nhà bác cả chú út qua phụ lợp mái nhà.
Có nước ấm , U Thiềm qua rửa mặt .
Không khách khí, U Thiềm nhận lấy chậu nước ấm từ tay Nghiêm Khắc Định bê phía ngoài rửa mặt mũi, xong xuống bên bếp lửa, hơ đôi tay dính nước tới khô thì bà dậy lên tiếng.
Thôi U cho sớm.
Nhìn trời còn tỏ Nghiêm Khắc Định chút lo lắng lên tiếng.
Hay là để con cùng, trời hẵng sáng lắm.
Không , hẵng còn sớm, Định nên nghỉ chút .
Con ạ.
U Thiềm làm động tác tay biểu thị cần thiết, bà cất tiếng với con trai nhà .
U lên lấy áo.
Để con lấy nón với đèn cho u đường.
Thiềm Giản Di lên, từ gác bếp lấy xuống một cái đèn giấy dầu và một ống nứa đưa gần bếp lò. Mở khung đèn giấy dầu lấy đĩa đèn, Thiềm Giản Di một cái tim đèn mới, khi cố định tim đèn một cách cẩn thận Thiềm Giản Di mới đổ mỡ từ ống nứa trong đĩa.
Cố tình đổ một chút dầu nọ lên đoạn đầu tim đèn, Thiềm Giản Di chờ một lúc khi phần tim ngấm dầu thì lấy cây chiết hỏa châm đèn. Khi đèn và nón chuẩn xong thì U Thiềm cũng từ nhà đến cổng.
Chờ cho ánh đèn dầu dần mất tối mắt, Thiềm Giản Di then cổng gian bếp. Thấy Nghiêm Khắc Định đang châm thêm nước đun sôi bên chõ đồ, Thiềm Giản Di đến xuống cạnh , đôi ba chút tự nhiên lên tiếng.
Anh Định , nhớ gì ?
Tại Di ?
Thiềm Giản Di , bàn tay ấm cầm lấy cây nứa khô gạt trấu khẽ lên tiếng.
Chỉ trẻ con mới nhận hành động cũng như lời của khác so với hôm qua.
Nội tâm Nghiêm Khắc Định căng thẳng tột độ, nhớ đến hành động từ tối qua đến hiện giờ Nghiêm Khắc Định tự cái vai thằng ngốc thể tiếp tục giả vờ. Sau quãng ngắn trầm lặng cuối cùng Nghiêm Khắc Định thở dài lên tiếng.
Không nhớ nhiều lắm, nhưng Di hãy tin , .
Ừm, .
Thiềm Giản Di bình thản đáp.
Di , làm ?
là thầy , Ông từ nhỏ ông thể thấy tâm .
Thiềm Giản Di im lặng một chốc tiếp.
Thầy , dù lạ nhưng tâm . Gặp là duyên nếu thì cần để ở .
Nghiêm Khắc Định thầm kinh ngạc trong lòng, cảm thấy bàng hoàng và chút thể hiểu hết. Hàng ngàn câu hỏi kỳ quái liên tục hiện trong đầu, dù , nhưng tự Nghiêm Khắc Định chính cách nào mở miệng .
Thiềm Giản Di chứng kiến sắc mặt ngừng biến đổi của bên cạnh thì khỏi phì , đưa đôi tay gầy chút lửa sắp tắt bếp nữa lên tiếng.
Thầy , từ nhỏ vì khả năng tâm nên thầy ít bạn bè thiết, cũng chỉ nhà và nhà bác cả đến khả năng của thầy.
Ý của Di là...
Là lẽ cũng hiểu, dài dòng.
Cả hai im lặng, Thiềm Giản Di mở vung kiểm tra gạo nếp bề mặt cùng đậy vung . Cậu lên vườn làm chuyện gì đó rõ. Còn Nghiêm Khắc Định vẫn cạnh bếp, trong lòng hiểu ý tứ trong câu khi nãy của nọ.
Nội tâm Nghiêm Khắc Định khi đang ngừng những suy nghĩ, những tính toán riêng từng bước hiện lên trong đầu. Cứ thế trầm tư suy nghĩ mà thoắt cái tiếng gà gáy canh năm từ xa vọng , phá vỡ khí tĩnh lặng khiến bừng tỉnh. Thiềm Giản Di về, đội sương sớm bếp, tới Nghiêm Khắc Định một cái hiệu nồi bánh cần kiểm tra.
Từ gian nhà ngang tiếng Thiềm Giản Mẫn ngáp dài lười biếng vang vọng, tiếng lạch cạch từ guốc mộc gõ xuống nền gạch nhà vang vọng từ gian nhà chính. Thầy Thiềm trong ánh đèn sáng lờ mờ tay, ông sân nhà khởi động chân tay đôi chút thì gọi con trai Thiềm Giản Mẫn múa vài bài quyền buổi sáng.
Đem rổ rau mới hái nhà, rửa sạch đặt lên chạn bếp, Thiềm Giản Di ngoài đem lá chuối mới rọc lúc nãy đem rửa sạch, đó đem lá chuối trong bếp đưa cho cho Nghiêm Khắc Định, bảo hơ qua lửa.
Lá chuối hơ lửa mềm, Thiềm Giản Di dùng miếng vải sạch lau sạch hai mặt lá, lát dùng để gói từng phần bánh khúc. Sau khi gói xong phần bánh, Thiềm Giản Di xếp chỗ bánh khúc gói để một cái thúng sạch chạn bát. Lấy từ chạn tre một cái đĩa lót xuống lá chuối cắt tỉa đẽ đưa cho Nghiêm Khắc Định, nhận lấy đĩa, đơm phần bánh còn trong chõ đĩa đưa cho Thiềm Giản Di.
Thấy xong xuôi, Thiềm Giản Di lấy cái lồng bàn đậy kín đĩa bánh , lên nhà. Cầm lấy cơi trầu cau hẵng còn mới, câu bổ quả cau làm bốn cẩn thận têm trầu hình cánh phượng đặt trong cơi trầu.
Trời hửng sáng, Thiềm Giản Mẫn và Thầy Thiềm múa quyền cũng xong, Thiềm Giản Di lên tiếng gọi hai đang lấy khăn lau mồ hôi trán.
Nước ấm con pha sẵn , Thầy với em rửa mặt ạ.
Ừm, u con chợ .
Vâng u con cũng nửa giờ hơn ạ.
Đến chỗ hai chậu nước ấm, Thiềm Giản Mẫn và Thầy Thiềm rửa mặt, xong xuôi thì lên tiếng căn dặn.
Lát nữa bác cả với nhà chú út qua phụ lợp ngói, con xem sắp xếp cơm sáng cho tươm tất nhé.
Thưa thầy, bánh khúc cũng đồ xong, con gói một đĩa sắp quả cau, đĩa trầu với bó nhang thầy đem đình làng thắp hương sớm về ạ.
Ừ, Mẫn với thầy đình thắp hương.
Thiềm Giản Mẫn gian nhà ngang bộ đồ tươm tất xuống bếp, bê mâm đồ cúng mà trai chuẩn tươm tất liền theo Thầy Thiềm đình làng, để thắp hương xin sửa mái ngói của ngôi nhà.
Cái Di với Định ở nhà chuẩn cơm canh, Thầy đình lát thầy về.
Thầy Thiềm thấy con trai bê mâm đồ nhưng thấy Nghiêm Khắc Định lớn tiếng lên giọng. Nói dứt câu thì hai thầy con Thiềm Giản Mẫn bắt đầu rảo bước. Thiềm Giản Di nữa ở cổng nhà, chờ thầy với em xa thì đóng cổng .
Nghiêm Khắc Định khi vẫn đang trong bếp, từ lúc thấy câu dặn dò khi của Thầy Thiềm , nhưng khi trong lòng chút vui sướng khó mà dùng lời để tả. Cảm giác ấm áp gia đình nữa tràn về, Nghiêm Khắc Định dậy định ngoài, thì chạm mặt Thiềm Giản Di đang cửa bếp bản tủm tỉm.
Dải phân cách ú òa vì lười.
Tôi thích viết những mẩu chuyển không đầu cũng chẳng đuôi, là truyện chữa lành hay là giết chết người đọc thì còn tùy xem thời tiết hôm ấy là mưa hay nắng.
Nhà lợp , tối đấy trưởng làng qua nhà trao đổi đôi chút với Thầy Thiềm về chuyện hộ tịch của Nghiêm Khắc Định đến tối muộn mới về.Tiễn trưởng làng về một đoạn, Thầy Thiềm gọi Nghiêm Khắc Định lên nhà chuyện.
Cậu Định , mắt thể ở làng, nhưng do phận chút đặc biệt nên chờ một thời gian nữa mới xử lý thỏa.
Nghe câu thì Thiềm Giản Di và u Thiềm thoáng thở phào nhẹ lòng. Thiềm Giản Mẫn thấy thầy nhưng sự cảnh giác vẫn chút nào buông xuống. Dù cho sáng ngày Thầy Thiềm với cũng như nãy trưởng làng đến nhà.
Nửa đêm trăng, chẳng gió rét thổi vù vù, Thiềm Giản Di đang chuẩn đồ để sáng mai huyện sớm, trở làm việc thì phát hiện. Nghiêm Khắc Định bày bộ dáng giả ngu đòi bám dính, theo lên huyện hệt như đứa trẻ khiến Thiềm Giản Mẫn ngứa mắt, tay chân bứt dứt. Thuận thế vung một quyền, đ.á.n.h cho cái thây cao mét tám của Nghiêm Khắc Định bất tỉnh đến trưa ngày hôm , Thiềm Giản Mẫn thề rằng sẽ luôn luôn để mắt đến .
Trưa ngày hôm , khi tỉnh Nghiêm Khắc Định như thằng ngốc, ngày ngày bám dính U Thiềm hỏi han đủ thứ, mặc cho vướng víu khó chịu, U Thiềm vẫn ôn tồn (dùng nắm đấm) nhẫn nhịn giải thích từng việc cho đứa trẻ to xác nọ.
Rất nhanh đó Nghiêm Khắc Định xác định niên đại đang sinh sống. Ở nhà họ Thiềm, bắt đầu học từng chút học từng cái một, từ ăn , cách sinh hoạt hàng ngày, nhận chế độ xã hội nơi đây, cũng như học cách sống.
Khi đầu bỡ ngỡ vì khác biệt văn hóa cùng với sự tiện nghi, những lúc đêm muộn, Nghiêm Khắc Định vẫn lén gian “trốn” nhưng theo thời gian, thứ càng ngày quen thuộc khiến cho Nghiêm Khắc Định cảm thấy thế giới cổ đại đáng để sống. (chứ mê trai đầu t.h.a.i hết nên sống hốt con nhà nha mấy bà)
Động viên bản cố gắng, Nghiêm Khắc Định về gia đình thu nhận con xa lạ như với ánh mắt trìu mến, nội tâm bỗng nhiên trào dâng nhiệt huyết, quyết định sẽ vì họ mà phấn đấu. Dù bộ não của sinh lớn lên ở thế kỷ hai mươi mốt,cùng cái gian chứa đầy đồ hiếm ( so với thời đại hiện tại) cũng chỉ là trưng bày.
Sẽ làm nông, trồng những giống cây lạ, sản lượng nhiều, sẽ bán đồ, những thứ mà thế giới sẽ làm đem bán kiếm tiền. Nghiêm Khắc Định làm giàu, trở thành phú ông sẽ lấy Thiềm Giản Di về làm bạn đời.
Thầy nó, Khắc Định về nhà ăn cơm.
Tiếng U Thiềm vang vọng trong rộng, Thầy Thiềm đang cuốc ruộng thì dừng ông vợ đang bờ gào lớn mãn nguyện đáp .
Tôi về liền, U nó về . Khắc Định nghỉ thôi con, trưa muộn .
Cảm xúc kìm nén trong lòng n.g.ự.c thể tả Nghiêm Khắc Định c.h.ế.t lặng nụ mến thương (mày nhanh trả lời là tao cho mày ăn đấm) căng thẳng lên tiếng.
V....Vâng, về thôi thưa b... Thầy.
Hết chương 2 roài nha. bye bye ngủ đây cái lưng gãy .
Nhà nuôi ch.ó dữ, ch.ó dữ sủa gâu gâu.
Chú Thích:
Thầy lang tăm: nguyên văn là Thầy Lang rửa mặt bằng tăm, là một cách cà khịa tinh tế của các cụ thời xưa với mặt rỗ do mụn để hoặc các bệnh gây nên sẹo lỗ như thủy đậu...
Gáo bầu: Dụng cụ lấy nước làm bằng quả hồ lô khô
Cây chiết hỏa (dùng cây chiết lửa thì thô quá nên để thành cây chiết hỏa nha bà con cô bác. Ứ tìm mấy cây chiết hỏa cổ đại nên các bác xem tạm nhé.
Nia tre: là nông cụ làm từ nguyên liệu tre tự nhiên. Một nơi còn gọi là cái mẹt tre. Đây là vật dụng kích thước khá lớn, thường dùng để sàng sảy gạo thóc, phơi ngô lúa, khoai sắn. Ngày nay, còn dùng cái nia để phục vụ cho hoạt động kinh doanh ẩm thực.
Bông cúc: là cái lỗ Đuýt
Chõ: là dụng cụ để đồ xôi hấp đồ ăn từ thời xa xưa