Tôi như đại xá, kiên định gật đầu: ' !'
Tả Mục giải vây, thật.
Đại Tráng, hừ.
cứ thế thì , vì lâu ăn, Tả Mục đối với ngày càng sức hút lớn hơn.
Chỉ cần đó thôi, nhào tới đè ngã .
Đáng giận hơn nữa là.
Sau giờ học cùng Tả Mục đến nhà ăn, ăn vèo cái là hết sạch cơm trong khay.
Anh vẫn chậm rãi thưởng thức, dáng ăn vô cùng tao nhã.
Tôi căng thẳng nên rung đùi.
Một 'món ngon' đầy đủ sắc hương vị mắt thế mà chỉ chứ ăn.
Tiếc thật đấy.
Một vệt ấm nóng bất ngờ áp bên chân .
Tôi sững sờ.
Anh chủ động dựa sát chân .
Tả Mục đặt đũa xuống, vỗ nhẹ tay trấn an: 'Đông quá nên căng thẳng ?'
Bây giờ là giờ cơm, các quầy ăn đều xếp hàng dài dằng dặc.
Người quen với đều , tính cách khá hướng nội.
Cứ chỗ nào đông là chẳng mở miệng
bây giờ vì...
Tôi mím môi, cố hết sức để mắt miệng , lắc đầu: 'Không ph...'
Chữ '' còn kịp thốt .
Ánh mắt vô tình rơi đôi đũa bóng loáng.
Bụng réo lên những tiếng ùng ục đúng lúc.
'...'
Mặt đỏ bừng lên.
Không thế.
Chẳng lẽ biến thái đến ?
Tả Mục trầm ngâm hai giây, phần gà kho còn thừa một nửa: 'Tôi ăn nổi nữa , đổ phí.'
'Thiệu Kỳ, no ?'
Lông mày nhíu chặt .
Anh chắc chắn thấy tiếng bụng kêu lúc nãy.
Nếu đói, liệu nghi ngờ gì ?
Thân phận mà lộ là sẽ tẩy não đấy.
Hôm đó Đại Tráng kể mị ma chính là kết cục như .
Do dự mãi, run rẩy nhận lấy khay cơm của , cố nặn nụ : ' lúc thật, vẫn còn đói, haha, cảm ơn nhé'.
Mẹ ơi.
Tôi thật sự biến thái mà.
Con trai ăn đồ thừa của là chuyện bình thường mà nhỉ?
?
Quả nhiên là .
Tả Mục ừ một tiếng: 'Là cảm ơn mới đúng, nếu thì lãng phí thức ăn '.
'Giỏi lắm'.
Giọng điệu như đang dỗ trẻ con .
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Anh thực sự đang khen .
Tả Mục luôn là như thế.
Người lạnh lùng, nhưng bao giờ khiến bạn bè khó xử.
Một như .
Khó mà khiến rung động , ?
Cứ nghĩ đến việc Tả Mục như .
Tôi chẳng nỡ nhập giấc mơ để làm chuyện với nữa.
Trước khi ngủ, uống liền hai cốc cà phê.
Hai giờ sáng, ký túc xá yên tĩnh đến mức rõ tiếng thở của bạn cùng phòng.
Và tiếng trở sột soạt ở giường đối diện.
Sao Tả Mục vẫn ngủ?
Tôi trừng mắt trần nhà.
Cảm giác bản tỉnh táo đến mức thể đ.ấ.m c.h.ế.t cả hai con bò.
khi tỉnh táo.
Các giác quan khác càng nhạy bén hơn.
Vì đang trong kỳ phát tình, cơ thể bắt đầu nóng ran lên.
Chiếc sừng đỉnh đầu cũng theo đó mà nhú , cái đuôi hình trái tim chui khỏi chăn, lắc lư qua .
Tôi há miệng, thở dốc thành tiếng.
Sợ phát âm thanh sẽ khiến khác chú ý.
Vội vàng c.ắ.n chặt ngón tay trong nước mắt.
gáy như dòng điện chạy qua, tê ngứa.
'Ưm~'
Vô tình để tiếng rên rỉ bật ngoài.
Dường như ai đó làm cho thức giấc, nọ vén rèm giường lên.
Tôi vội vàng che miệng , động tác tay cũng dừng hẳn.
Tự coi như một cái xác c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tuong-tu/chuong-2.html.]
Hoàn dám xem là ai dậy vệ sinh.
Chỉ mong đó đừng là Tả Mục.
Chỉ nghĩ đến thôi chịu nổi , huống hồ là thấy tiếng của .
xui xẻo , vận đen cứ bám lấy khổ.
Tả Mục tới bên giường , giọng trầm xuống, mang theo ý vị nguy hiểm: "Thiệu Kỳ."
"Nghe tiếng vẻ khỏe cho lắm."
Những đốt ngón tay nhẹ nhàng gõ lên thành giường của .
Tim cũng đập lệch một nhịp, vội xoay giả vờ ngủ, miệng lẩm bẩm: "Ưm."
Cứ tưởng sẽ đuổi khéo .
Nào ngờ.
Đỉnh đầu cảm thấy một luồng lạnh chạm .
Là ngón tay của .
Tôi theo bản năng rụt trốn trong chăn, sự hoảng sợ dâng trào.
Anh thấy ?
Sao trực tiếp lên giường ?
Tôi cố hết sức thu chiếc sừng , thế nhưng bây giờ nó chẳng hề lời !
Thậm chí còn đang khao khát cái chạm của Tả Mục.
Thật là tự trọng.
Trên đầu vang lên giọng khàn khàn của nam sinh: "Thiệu Kỳ, thứ đang chạm là cái gì thế?"
Hỏng bét !
Anh thấy .
Tôi vắt óc suy nghĩ một hồi, lóe lên ý tưởng: "À, là đồ chơi yêu mua cho mà, xem nên mới đeo ."
Mặc kệ thôi.
Thà để nghĩ là trong giới còn hơn là phát hiện là mị ma.
Tôi đ.á.n.h liều tiếp:
"Tụi đang video call với đấy."
"Vậy ? Tối thế mà cũng thấy , thị lực đấy."
Tôi gượng hai tiếng.
Làm bộ làm tịch vài câu tình cảm điện thoại.
Bầu khí càng trở nên tĩnh mịch hơn.
"Tôi trong sờ thử, ?"
Anh hỏi lịch sự, nhưng mang theo vẻ áp bức cho phép từ chối.
Tôi định từ chối.
Liền : "Đại Tráng hình như sắp đ.á.n.h thức đấy."
Càng nhiều , đối với càng bất lợi.
Dù ánh sáng cũng tối thế .
Tả Mục chắc chắn phân biệt là thật là đạo cụ.
Tôi c.ắ.n răng, nhường chỗ cho .
"Vậy... sờ ."
Cả hai đều là nam sinh đại học cao lớn.
Chiếc giường ký túc xá rộng một mét hai chứa hai rõ ràng là quá chật chội.
Dù cố hết sức dán lưng tường, nhưng đầu gối vẫn tránh khỏi chạm .
Tôi thấp thoáng thấy ánh mắt càng lúc càng thâm trầm của đang chằm chằm chiếc sừng của .
Anh : "Tôi sờ đây."
Tôi ngượng ngùng c.ắ.n môi.
Miệng thì hỏi ý kiến , mà cho sờ thì chắc chắn sẽ vui.
"Ừm..."
Nơi đầu ngón tay chạm qua như dòng điện xẹt qua .
Hơi ngứa, nhưng chút sướng.
Hơi thở tức thì trở nên nặng nề.
Chiếc sừng vô thức cọ ngón tay .
Anh lên tiếng, mang theo ý vị rõ: "Tôi sờ thế , yêu của sẽ ghen chứ?"
Tôi cố tỏ bình tĩnh: "Đều là trai thẳng cả, sợ gì, đúng Tả?"
Nói xong.
Nam sinh nhếch khóe môi, nhưng nụ chạm tới đáy mắt.
"Cậu đúng."
Lực tay mạnh hơn một chút.
Chiếc sừng của mị ma là nơi nhạy cảm nhất.
Tôi nhịn mà phát tiếng rên rỉ.
Tả Mục cúi , bàn tay thon dài lướt dọc từ bụng từ từ ấn xuống.
"Cậu đ.â.m ."
"......"
Cơ thể cứng đờ.
Càng thêm ngượng ngùng.
Tôi xoay tránh , nhưng cái giường chỉ bé tí thế , cử động một chút lạnh lùng quát một câu.
"Đừng động."
Dựa cái gì chứ.
Đây là giường của mà.
Mị ma trong kỳ phát tình vốn chẳng lý lẽ gì cả.
Tôi đang định tranh cãi với .
Anh sát gần , thản nhiên nắm lấy: "Đây là hiện tượng sinh lý hết sức bình thường, chúng là bạn bè, đều là trai thẳng, giúp ."