TUA ĐỎ VÀ SƯƠNG SÁNG - 23 - Hết
Cập nhật lúc: 2024-07-18 03:42:28
Lượt xem: 109
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
23.
Ta ở cạnh Gia Luật Tu chừng một năm.
Ta dịu dàng ngoan ngoãn, nghe lời, dù hắn tra tấn ta thế nào ta cũng chưa từng phản kháng.
Gia Luật Tu lơi là cảnh giác với ta hơn, ngẫu nhiên hắn sẽ tiết lộ cho ta chút tin tức, phần lớn là tin tức bất lợi của Nam Đường, coi như một trò dùng ta để tiêu khiển.
Ta chắp vá chút tin tức vụn vặt, cuối cùng cũng thấy ít manh mối:
Gia Luật Tu có một bản danh sách gián điệp trong quân U châu cất trong thư phòng.
Ta lờ mờ cảm nhận được chuyện này không đơn giản như vậy nhưng Gia Luật Tu thư thả vuốt ve bàn tay ta, thong dong nói:
“Người Nam Đường các ngươi thích ăn Tết náo nhiệt, ta làm một màn b.ắ.n pháo hoa thật to cho Công Chúa trong thành U châu, thế nào?”
Hắn cười vỗ vỗ mặt ta, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta rồi mô phỏng động tác châm lửa:
“Chừng nào lấy được U châu, ta sẽ sai người buộc pháo lên người Chủ quân U châu, sau đó cho Công Chúa tự mình châm ngòi…”
“Bùm!”
Hắn nhắm mắt lại, đầu ngón tay chụm vào rồi xòe ra:
“Công Chúa thấy thích không?”
Gia Luật Tu là kẻ điên g.i.ế.c người không chớp mắt, ta không dám đánh cược với hắn.
Dẫu thật hay giả, ta nhất định phải đi nước cờ ấy.
24.
Thư phòng của Gia Luật Tu được canh phòng cẩn mật.
Ta kiên nhẫn đợi vài ngày mới tìm được cơ hội lẻn vào, sau đó tìm thấy một bản danh sách cùng thư tín liên hệ giữa Bắc Man và gián điệp trong một cái hộc ngầm ở đó.
Ta ghi lại tên giáp điệp, lúc quay người muốn rời khỏi đó, cửa phòng mở rộng.
Gia Luật Tu bước tới, gió Bắc Man buốt lạnh rì rào cuốn lấy hắn, hắn nhìn ta, khóe miệng nở nụ cười khát máu.
Hắn không xử trí ta vội mà thưởng thức tỉ mỉ sắc mặt xám xịt của ta trước, dường như hắn rất thích thú, bước từng bước một, chậm rãi ung dung đi về phía ta.
Giây bút bước tới trước mặt ta, hắn chợt bóp lấy cằm ta.
“Ngày bé, ta từng nuôi một con chó. Ngày ngày ta cho nó ăn ngon uống sướng, bỗng một ngày nọ tự nhiên nó lại giơ vuốt ra với ta.”
“Ta mới phát hiện ra, nó không phải chó con gì, mà là một con sói. Thứ sói mắt trắng, nuôi nó, nó không biết điều.”
Lực tay hắn khiếp người, ta nghe thấy tiếng xương cằm mình nứt vỡ rõ mồn một, cùng tinh thần bị xé toạc theo, đau đớn.
Ta gần như ngất đi, nhưng lại không thể.
Gia Luật Tu nói tiếp:
“Công Chúa đoán xem, ta đã xử lý con sói này thế nào?”
Giọng nói hắn còn lạnh lẽo hơn cả hồ nước đóng băng khi vào đông ít nhiều:
“Ta nhổ móng vuốt của nó, nhổ từng cái, từng cái một.”
“Như thế này.”
Dứt lời, tay của ta chợt dội lên cơn đau khủng khiếp như thể trái tim ta cũng vừa bị xé thành hai nửa, lại như vô số con d.a.o sắc lẹm vừa đ.â.m xuống thân mình ta.
Trước mắt chỉ còn màu m.á.u cuồn cuộn, lốm đốm sao túa ra trong bóng tối đen kịt, ta đau đến mức ngồi xổm xuống nôn khan.
Còn Gia Luật Tu, hắn đang vuốt ngón tay vừa giật trực tiếp từ trên tay ta xuống, hờ hững lắc lư nó:
“Chịu đựng đi, Công Chúa, còn chín cái nữa mà.”
25.
Nhớ tới đây, linh hồn ta không kìm được cơn run rẩy.
Gia Luật Tu nổi trận lôi đình trước sự phản bội của ta, xử ta bằng cực hình ngũ mã phanh thây, sau khi ta chết, hắn cho chó hoang ăn t.h.i t.h.ể của ta.
Cơn đau thấu xương kia đã trở thành ác mộng của ta, giày vò ta liên tục vô số ngày đêm sau đó.
Cho tới khi Gia Luật Tu chết.
Tui là Tree, chúc mọi người đọc truyện vô tri, hí hí~
Hắn c.h.ế.t ngay trước giờ đại chiến với Hạ Đại Bảo, c.h.ế.t trong lều trại của mình.
Thất khiếu* chảy máu, c.h.ế.t không nhắm mắt.
*Thất khiếu là bảy lỗ trên mặt gồm: hai mắt, hai tai, hai lỗ mũi, và miệng.
Hắn không biết, hắn bị ta hạ độc suốt một năm.
Gia Luật Tu là kẻ hợm hĩnh nhưng cũng không phải loại bất tài đầu óc kẹp lưng quần.
Hắn không tin ta, đồ ăn vào miệng nhất định ta phải thử độc trước, mỗi món ăn hắn cũng chỉ nếm thử đôi chút.
Trong phòng ta không được phép dùng hương, vì hắn từng nghe chuyện người Nam Đường hạ độc trong hương xông phòng.
Nên, ta hạ một lượng độc nhỏ ngay trên da mình.
Mỗi lần Gia Luật Tu chạm vào ta, hắn đều trúng độc nhiều thêm một chút.
Ta không gửi gắm toàn bộ hy vọng vào một bản danh sách hư vô mịt, hạ độc là phương án thứ hai của ta.
Ta tới Bắc Man, vốn đã không định sống sót quay về.
Còn Gia Luật Tu.
Hắn nhất định phải c.h.ế.t cùng ta.
26.
Phương sĩ đến rồi.
Người này là một ông lão tuổi đã cao, râu tóc bạc trắng, động tác chậm chạp, lão dựng sân khấu kịch, lấy con rối bóng ra, từng động tác đều phải suy xét hồi lâu.
Hạ Đại Bảo nóng lòng đến độ xoa hai tay muốn tóe lửa nhưng lại không dám giục, chàng sợ mình lên tiếng sẽ khiến ông lão quên mất bước tiếp theo phải làm gì, sau đó lại phải làm lại tất cả từ đầu.
Chàng chỉ đành lặng lẽ sán lại, vỗ tay Thôi Nhượng Trần:
“Có nổi không?”
Người già hành động bất tiện nhưng tai thính mắt tinh.
Thôi Nhượng Trần chưa kịp mở miệng, lão đã trả lời trước:
“Bệ hạ yên tâm, chỉ cần hồn phách Công Chúa còn đây, chắc chắn sẽ chiêu được hồn vào con rối bóng này của ta.”
Hạ Đại Bảo đành tiếp tục đàng hoàng chờ đợi.
Tới khi đêm đen tối trời, tất cả đã được chuẩn bị xong.
Tim ta treo cao ngang cổ họng, ta nhìn chằm chằm ánh đèn mờ ảo trên sân khấu cùng bóng người nho nhỏ thướt tha chiếu trên màn sân khấu, lòng hơi thấp thỏm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tua-do-va-suong-sang/23-het.html.]
Lát nữa gặp Hạ Đại Bảo, ta nên nói gì đây?
Nói ta yêu chàng?
Không được không được, phương sĩ và Thôi Nhượng Trần đều ở đây, nói thế mất mặt lắm.
Nói ta nhớ chàng?
Không được không được, sến lắm, lát nữa Hạ Đại Bảo lại vểnh đuôi lên tận trời mất.
Vậy nói gì đây?
Đâu thể nói kẹo mạch nha ta thèm ăn mua về còn chưa ăn hết, lén giấu ở ngăn kéo ô thứ hai trong tủ trang điểm vẫn chưa mang đi, bảo Hạ Đại Bảo ăn giúp ta được!
Ta buồn rầu gãi gãi đầu, chẳng hay biết tiếng nhạc vời vợi đã vang lên sau sân khấu.
Con rối bóng quỳ lạy trời đất, cùng tiếng nhạc cất lên:
“Đừng xuống U đô, hồn hãy về
Hồn về ơi, về cố hương.”
27.
Thân mình ta nhẹ bẫng, lơ lửng giữa không trung.
Từng hành động còn không còn chịu sự khống chế của ta nữa mà theo con rối, ta bắt đầu múa một điệu múa cổ xưa.
Múa từng bước nghiêng ngả, ta và con rối càng lúc càng gần nhau.
Nhưng khi ta sắp kề sát nó, cổ của ta bỗng bị xiết chặt.
Dây xích to bằng cổ tay khóa chặt lấy tay chân và cổ ta, mặc ta có giãy dụa liều mạng thế nào cũng không nhích lên nổi nửa bước.
Gia! Luật! Tu!
Đây là chú Gia Luật Tu tìm vu sư Bắc Man ếm lên ta.
Hắn muốn ta dù có c.h.ế.t cũng không được giải thoát, không thể chuyển thế cũng không thể theo cờ chiêu hồn về. Không gặp được ai cũng không thể nói được bất cứ điều gì. Ngày ngày trôi nổi giữa đất trời, chịu nắng thiêu, chịu gió sương mài mòn.
Cho tới khi tiêu tán hoàn toàn.
Ta không biết tiếng nhạc của phương sĩ vang lên đã bao lâu, hi vọng trong mắt Hạ Đại Bảo dần vụn vỡ.
Thôi Nhượng Trần khuyên chàng hãy buông đi, nhưng chàng cố chấp lắc đầu:
“A Anh chỉ đang lạc đường thôi, chúng ta chờ nàng chút đi.”
“A Anh. A Anh nhà ta là Anh trong “Triệu khách mạn hồ anh, Ngô câu sương tuyết minh”. Không thứ gì nhốt được nàng cả, rồi nàng sẽ phá tan tất cả trở ngại, làm được điều mình muốn.”
28.
Ta là Thời Anh.
Không phải Thời Oanh.
Không có chiếc lồng nào nhốt được ta, ta muốn làm chùm tua đỏ tự do nhất, nhiệt huyết nhất trên thanh trường thương.
29.
Cuối cùng ta cũng phá tan được xiềng xích trói buộc, cái giá là mất đi hơn phân nửa hồn phách.
Ta yếu ớt tới nỗi gần như chẳng nhấc nổi đầu lên, nhìn thân thể mình càng ngày càng trong suốt, gần như đã hòa cùng không khí.
Nhưng giây phút nhập vào con rối bóng, ta tự do rồi.
Ta thử mấp máy môi:
“Hạ Đại Bảo.”
Ánh đèn trong phòng lờ mờ, chàng trốn trong bóng tối trộm lau nước mắt, những tưởng không ai phát hiện ra.
Thật ra, ta trông thấy rõ lắm.
“Hạ Đại Bảo.”
Ta gọi chàng một tiếng nữa.
Lần này chàng nghe thấy rồi, chàng kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn Thôi Nhượng Trần rồi lại nhìn phương sĩ.
Chàng hoài nghi nói:
“Nói tiếng bụng? Ảo giác? Các ngươi đừng hòng lừa cô, cô thông minh lắm đấy!”
Phương sĩ thở dài:
“Bệ hạ, Công Chúa về rồi.”
Ta cười chàng:
“Hạ Đại Bảo, đồ ngốc nhà chàng.”
Ánh mắt chàng dần ngời sáng, chàng nhảy cẫng lên, vội vàng chạy tới trước sân khấu.
“A Anh!”
Sức lực của ta đang trôi đi dần, trước đó ta vẫn còn điều khiển được tay chân của con rối nhưng giờ ta chỉ nói chuyện được:
“Hạ Đại Bảo, thời gian của ta không còn nhiều, chàng nghe ta nói, không được ngắt lời ta.”
Chàng gật đầu lia lịa, nhìn ta không chớp mắt:
“Thứ nhất, chàng phải làm một Hoàng Đế tốt. Chiến sự vừa đi qua, còn rất nhiều chuyện chờ chàng hoàn thành. Nhân tài như Thôi Nhượng Trần, để huynh ấy lại trong kinh giúp đỡ chàng, đừng phái tới quận Bắc tìm ta, quá phí phạm.”
Chàng tủi:
“Nhưng ta nhớ vợ!”
Ta không nhấc nổi mí mắt lên nữa rồi, gió nhẹ phất qua, hồn phách của ta vụn ra, rơi lác đác.
Ta dứt khoát không nhìn chàng nữa, nói cạn mấy lời cuối cùng:
“Hạ Đại Bảo, ta luôn ở bên chàng mà.”
30.
Sợi dây trên con rối chợt đứt phựt.
Con rối mất điểm tựa, vỡ thành mấy mảnh.
Phương sĩ nói, con rối này không dùng lại được nữa rồi.
Vị Hoàng Đế trẻ ngồi trước sân khấu kịch rối bóng nhỏ hẹp, cẩn thận nâng từng mảnh con rối lên, dán bên tai lắng nghe hồi lâu.
Lâu tới mức Thôi Thái phó muốn ngờ rằng hắn phát điên rồi, bèn giơ tay kéo hắn.
Vị Hoàng Đế đứng dậy, nói chắc nịch:
“A Anh, đang nói yêu ta.”
- Hết -