Tự ti pháo hôi thụ trọng sinh rồi - Chương 20
Cập nhật lúc: 2026-02-22 18:52:14
Lượt xem: 212
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vất vả lắm mới đến đêm lúc khởi hành, với rằng chào tạm biệt Thanh Minh một tiếng, mới chịu cho .
Chỉ là đôi lông mày nhíu chặt thế nào cũng thấy là đang vui đến cực điểm. Ta nhịn đưa tay xoa nhẹ nếp nhăn sâu hoắm giữa mày , trong ánh mắt sững sờ của , nhỏ giọng làm nũng:
"Con sẽ về nhanh thôi, ? Sư tôn."
Người né tránh tầm mắt của , chút chật vật dời mắt chỗ khác, giọng hết sức lạnh lùng:
"Một canh giờ."
Ta vành tai ánh nến soi đến đỏ bừng , mỉm đáp lời.
107
Lúc đến nơi, Phương Dung mới từ trong phòng Thanh Minh . Tiểu cô nương tết tóc b.í.m xách lồng đèn lướt qua , khẽ mỉm hữu hảo.
Ta theo bản năng đáp , nghi vấn ngày hôm đó một nữa dâng lên trong lòng. lúc , cửa phòng kéo , Thanh Minh một đầy nước dựa cạnh cửa, nhướng mày .
Ta với , quơ quơ vò rượu trong tay: "Lần là mời ngươi uống rượu mà."
Hắn nhạo: "Lấy rượu nhà mời uống, ngươi cũng thật ý tứ."
Nói xong vẫn tránh đường cho . Ta đến ngượng ngùng, cúi đầu bước nhà, thấy bàn đặt một cái bình nhỏ màu xanh biếc cực kỳ quen thuộc. Chờ đến khi hồn , mở nút bình , mùi d.ư.ợ.c hương và đan d.ư.ợ.c quen thuộc , chính xác là... thứ t.h.u.ố.c vẫn luôn uống suốt 5 năm mất trí nhớ qua.
"Đã ăn 5 năm , còn gì để nữa?"
"Đây là... t.h.u.ố.c gì?"
"Thuốc mất trí nhớ mà thôi."
Thanh Minh tới, giật lấy bình t.h.u.ố.c trong tay , nụ đầy châm chọc: "Nói cho cùng, những ái hận tình thù nực , cũng chẳng qua chỉ là chuyện của một liều thuốc."
Ta mím chặt môi, bừng tỉnh hiểu : "Phương Dung, nàng ..."
"Dù chung quy cũng vô vọng, chẳng thà quên sẽ hơn."
Hắn nhẹ nhàng thản nhiên xong, đặt bình t.h.u.ố.c xuống bàn, lấy vò rượu mang tới trực tiếp ngửa đầu uống một ngụm. Mùi rượu nồng đượm thuần khiết lan tỏa khắp phòng. Không vì , cảm thấy tâm tình Thanh Minh lúc cực kỳ .
Đang lúc suy nghĩ, trong lòng đột nhiên ném một vật. Ta mở lòng bàn tay , đó là một miếng ngọc bội màu xanh lơ, hoa văn đó là loại cỏ cây mà quen , ngay chính giữa là một chữ "Thanh" lớn.
Thanh Minh đặt vò rượu xuống, bảo: "Sau nếu chuyện gì, thể cầm miếng ngọc tới tìm ."
Ta khó hiểu đáp , vốn định hỏi chẳng lẽ mặt , dù và cũng coi như quen . thấy thần sắc Thanh Minh ánh nến cứ mờ ảo rõ rốt cuộc là vui buồn, thôi hỏi nữa.
108
Đêm lạnh như nước. Ta nhịn , chẳng màng lời dặn của sư tôn mà cũng uống theo vài hớp rượu. Chỉ là lúc say , mà là Thanh Minh.
Hắn bên bàn, tóc đen hỗn độn xõa , hai má đỏ bừng, đôi mắt đầy men say về phía , như đang một giấc mộng hư ảo.
Ta đến mức trong lòng chút khó chịu, nghiêng về phía , khẽ khàng : "Thanh Minh, sẽ thường xuyên tới thăm ngươi."
"Chỗ của ai cũng ."
Ta cầm miếng ngọc bội tặng, nhỏ giọng hỏi: "Cầm cái cũng ?"
Thanh Minh nhắm mắt gì nữa. Ngay lúc tưởng ngủ và chuẩn rời , đột nhiên lên tiếng:
"Lạc Văn Phong, cứ tưởng ngươi sẽ hỏi ... tu vi đan điền của ngươi từ mà ..."
Đầu ngón tay run lên, dậy suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất.
Từ ... mà ?
Lồng n.g.ự.c dâng lên cơn đau như d.a.o cắt, nghiến chặt răng, hốc mắt ướt đẫm.
109
Thuật phân tách Kim Đan, chứ. Bởi vì, đó là đời chính ngươi cho mà, Thanh Minh.
Khi đó vì dẫn độc, đan điền ngày một cạn kiệt, ngươi với phương pháp , chỉ là tàn hại khác nên từ chối.
bao giờ nghĩ tới, đời cam tâm tình nguyện chia cho một nửa Kim Đan. Mà đó là kính trọng, thiết nhất đời.
Mỗi nhớ đến chuyện , trái tim đều đau đớn đến tê tâm liệt phế, đêm thể ngủ. Chỉ là... , thì sẽ giả vờ như .
Tóm , ghi tạc trong lòng. Cả đời bao giờ quên. Lại cũng cả đời ... bao giờ trả hết .
Thanh Minh say gục xuống đất, đỡ về giường mới chuẩn rời . Trước khi , thấy bình nhỏ màu xanh biếc bàn, ma xui quỷ khiến thế nào thu nó trong ngực.
Bên ngoài phòng, nam t.ử bạch y như tuyết giữa viện đợi bao lâu. Thấy , đôi mày lạnh lùng của nhu hòa hẳn , bên môi hiện lên nụ .
Ta cố nén nước mắt chạy tới, cẩn thận nắm lấy tay , nở một nụ thật tươi: "Sư tôn, chúng thôi."
168
Hàn Kiếm Sơn vẫn là bộ dạng của 5 năm . Căn phòng nhỏ , cái bếp , cả con bù dùng để luyện kiếm, thời gian dường như từng trôi qua chúng.
Ta nóng lòng bay về phía nơi Nhị sư ở. Tiếng gió càng lúc càng lớn, trong mắt hiện lên bóng hình quen thuộc đang bên vách núi, bạch y gió thổi bay phần phật.
"Nhị sư ——" "Nhị sư ——"
Ta gọi hai tiếng, mới chậm rãi đầu, đôi mắt thâm lam gần như đen bình thản . Ngay lúc khóe môi định nhếch cao lên, hỏi:
"Ngươi là ai?"
Nụ tắt ngấm.
110
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tu-ti-phao-hoi-thu-trong-sinh-roi/chuong-20.html.]
Nhị sư quên . Hay đúng hơn, quên sạch tất cả , duy chỉ còn nhớ thanh kiếm trong tay.
Ngày hôm đó sững ở đó, bàng hoàng làm , sư tôn tới bế thốc rời . Tiếng thở dài của vang lên bên tai:
"Hắn lập đạo vốn quá vội vàng, đạo tâm vững, mệnh trung chú định kiếp nạn . Lẽ một năm lịch kiếp, chỉ là gượng ép kéo dài đến tận bây giờ mà thôi."
Ta run rẩy cả , hồi lâu mới gian nan thốt : "Lần đó... vội vã rời là vì chuyện ?"
Sư tôn gì, chỉ siết chặt vòng tay ôm . Ta cũng hiểu ý của , bọn họ đều cả, chẳng qua chỉ là giấu mà thôi.
Đạo tâm vững? Đời trong giới tu chân ai mà ghen tị với thiên phú tuyệt hảo của nhị t.ử Hàn Kiếm Sơn? Tuổi còn trẻ lập Vô Tình Đạo, đó xuôi chèo mát mái tiến thẳng tới đại thành, làm gì chuyện tâm cảnh vững?
Nếu là ngoài ý ... thì đời ... chẳng qua là thêm mà thôi.
Ta nhắm chặt mắt, trong lòng chua đau, như tảng đá đè nặng khiến thở nổi. Sư tôn ôm chặt lấy , gì đó bên tai nhưng một chữ cũng lọt đầu. Trong trí não chỉ còn câu của Nhị sư khi :
—— Sư , ngươi và quan hệ xác thịt... ngươi thể quên nữa, ?
...
Nhị sư , tại lúc quên , mà quên mất ?
111
Đêm đó, sư tôn ở bên cả đêm. Ngón tay ngừng vuốt ve tóc , ánh mắt dịu dàng như đang một đứa trẻ yếu ớt.
Ta khàn giọng hỏi: "Sư tôn, Nhị sư sẽ vượt qua ... ạ?"
Tay áo mang hương lạnh của che mắt , giọng trầm thấp giữa đêm khuya hết sức ôn hòa: "Phong nhi, ngươi tin tưởng ."
, nên tin tưởng Nhị sư . Con đường tu hành còn dài vạn năm, nỗ lực tu hành, nhất định thể đợi đến ngày trở về.
...
Từ ngày đó, mỗi ngày ngoài việc tu hành luyện kiếm, thường làm một phần điểm tâm mang tới bên vách núi. Chỉ điều nào mang cũng nguyên vẹn mang về. Hắn cũng còn giống như , mắt sáng rực chạy tới đầy vui mừng nữa.
Kể từ câu "Ngươi là ai", Nhị sư thèm lấy một cái. Có lúc luyện kiếm, lúc tĩnh tọa. Đôi mắt thâm lam như đang thấu thiên địa, mà cũng như chẳng gì trong đó.
Có một , đốt đầy pháo hoa xung quanh . Đó là một đêm khuya, giăng đầy trời, pháo hoa rực rỡ xẹt qua chân trời. Người mặc bạch y giữa làn pháo hoa, dáng vẻ thoát tục mà mờ ảo.
Ta đốt suốt một canh giờ, đợi suốt một canh giờ, nhưng vẫn hề dừng động tác luyện kiếm.
Sau đó từ bỏ. Khi đang thu dọn tàn tro mặt đất chuẩn rời , thấy tiếng luyện kiếm bên vách núi chợt dừng . Tim như nhảy lên tận cổ họng, run rẩy qua, đầu óc trống rỗng.
Thế nhưng, chút hy vọng nhỏ nhoi cuối cùng cũng tan thành mây khói. Kiếm khách bạch y chỉ là cúi xuống nhặt một thứ gì đó...
...
Ta ngơ ngẩn một lúc lâu, rõ là thất vọng chua xót. Đang lúc định rời , dư quang vô tình quét qua vật .
Trong phút chốc, c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Đó là một miếng bùa hộ mệnh chằng chịt vết nứt, màu xanh thẫm như mực, tỏa ánh sáng trầm mặc trong đêm tối. Chủ nhân của nó cẩn thận lau bụi bẩn, trân trọng cất trong lòng, ngay vị trí gần trái tim nhất.
Nỗi bi thương tràn lấp tâm trí, gần như là chạy trốn khỏi nơi đó...
112
Những ngày , cùng sư tôn tìm kiếm nhiều sách cổ ghi chép về tâm kiếp. Bên trong ít ỏi vài lời, đúc kết cũng chỉ hai chữ —— Chờ đợi.
Tâm kiếp ngoại trừ bản thì ai giúp , cũng cách nào hóa giải. Vậy thì cứ chờ thôi, nghĩ thế. Dù thời gian còn dài. Cùng lắm thì... cũng chỉ là một đời một kiếp mà thôi.
Không từ lúc nào, lạnh mùa xuân cái nóng rực của mùa hạ thế. Ban ngày luyện kiếm, chiều tà thăm Nhị sư , trời tối thì lên đỉnh núi bầu bạn với sư tôn.
Có lẽ vì ngày tháng quá đỗi bình yên, thỉnh thoảng nhớ về quá khứ. Những đau khổ mê mang đó dường như là chuyện xảy với một khác cũng tên Lạc Văn Phong. Người đó tuyệt vọng giãy giụa trong mộng cảnh, còn ở đây sống đời an yên.
Mỗi lúc như , thấy bàng hoàng bất an. Đôi khi bóng đêm đặc quánh, thức trắng đêm thể nào chợp mắt. Sư tôn lúc luôn tới ôm lấy , ống tay áo rộng mang theo hương lạnh tựa hông , quấn quýt lấy cánh tay cùng trao ấm.
...
Đôi khi tự hỏi, hiện tại ... và sư tôn rốt cuộc là quan hệ gì? mỗi khi ý nghĩ đó hiện lên, chật vật vứt nó sâu trong đáy lòng, dám nghĩ tiếp, dám nghĩ nhiều.
113
Lại qua mấy ngày, sư tôn chuẩn bế quan. Ta kể từ thuật phân tách Kim Đan, tu vi của giảm sút nhiều. Tuy vẫn thấu tu vi của nông sâu thế nào, nhưng trong lòng lúc nào cũng nơm nớp lo sợ. Lúc thấy chịu bế quan, tự nhiên là cực kỳ vui mừng. Hận thể để bế quan hẳn một hai năm mới .
Sư tôn thấu tâm tư của , nhéo mặt , vờ giận: "Phong nhi thấy đến thế ?"
"Không, , con sẽ nhớ sư tôn lắm."
Ta tưởng vẻ mặt hớn hở của làm sư tôn giận, xoa mặt hốt hoảng ngẩng đầu lên, vặn đ.â.m sầm đôi mắt đen láy đầy ý . Gió nhẹ thổi qua, làm rối mái tóc trắng dài của . Đôi mắt vốn luôn lạnh lùng , dường như gió xuân thổi qua, nhuốm đầy bụi trần gian, trở nên dịu dàng và thâm tình vô hạn. Ta thậm chí thể thấy rõ bộ dạng ngây ngốc của phản chiếu trong đó.
...
Tim loạn nhịp, theo bản năng lùi một bước, vặn chạm cây phía . Tiếp đó, môi truyền đến một cảm giác ấm áp lướt qua, cực nhẹ cực nhu, còn nhẹ hơn cả làn gió thoảng qua gò má.
Ta rủ mi mắt, trong tầm mắt là những đầu ngón tay run rẩy ngừng, ánh mặt trời hiện rõ sự bất lực và tái nhợt.
...
Ta nên làm gì bây giờ?
Sư tôn nay bao giờ miễn cưỡng , thậm chí bao giờ hỏi rốt cuộc đang nghĩ gì. ngặt nỗi càng như , càng thấy áy náy khổ sở. Cứ cảm thấy giống như một con chuột nhỏ hèn mọn ích kỷ, chiếm lấy tình yêu của khác mà nỡ buông tay.
...
Sau khi sư tôn bế quan, thời gian nán bên vách núi càng lâu hơn. Có khi suốt một đêm, chẳng lời nào, chỉ Nhị sư ngày qua ngày luyện kiếm mỏm đá cao. Kiếm khí gào thét trong gió, bạch y lạnh lùng và túc sát.
"Nhị sư ..."
Ta nhỏ giọng gọi trong gió đêm. như dự đoán, hề để ý tới . Tuy chuyện trôi qua nửa năm, cũng nghĩ thông suốt hơn, nhưng đôi khi vẫn hy vọng Nhị sư thể lấy một cái.