Tự ti pháo hôi thụ trọng sinh rồi - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-02-22 18:48:09
Lượt xem: 214

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái bộ tộc từng khiến tên khiếp sợ hủy diệt một đêm khuya của mười lăm năm .

Tất cả những dân từng tộc Khương Hồ ức hiếp, bá lăng đều hoan hỉ vui mừng, nhưng họ rằng, đao phủ là một đứa trẻ mới tám tuổi.

...

Mẫu là tân nương Sở Khương Hồ cướp về, khi sinh mấy năm thì luân gian cho đến c.h.ế.t. Chỉ vì Khương Hồ nghi ngờ mẫu tư thông với ngoại tộc.

Chỉ cần suông, cần chứng cứ, là thể định tội danh cho một con . Đó chính là tộc Khương Hồ.

bọn họ g.i.ế.c c.h.ế.t Ách Cổ Hồ nhỏ tuổi, ngược tộc trưởng vì yêu thích dung mạo của nên thu làm nghĩa tử. Cho đến khi lão chính nghĩa t.ử của tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t ngay giường nữ nhân.

Ngày hôm đó là một đêm hè, m.á.u tươi làm lu mờ cả ánh trăng và trời. Ách Cổ Hồ hạ mê d.ư.ợ.c bữa tối của tộc nhân, lượt g.i.ế.c c.h.ế.t từng đang hôn mê.

Thật , Khương Hồ hề hiểu lầm mẫu , vì bà thực sự bỏ trốn cùng một kiếm khách để bên trọn đời. Chỉ tiếc kẻ kiếm khách khi lấy hết tài vật của bà liền rời , từ đó bao giờ trở . Hắn chỉ để một thanh kiếm rỗng tuếch, giao phó một niềm tin , gọi là vật đính ước.

Sau , thanh kiếm biến thành di vật. Ách Cổ Hồ dùng nó để g.i.ế.c sạch bộ tộc Khương Hồ.

...

Hắn cầm kiếm qua nhiều nơi, lúc đói quá chịu nổi cũng từng cướp, trộm. Ấn tượng sâu sắc nhất là một ở chợ, gặp một đứa trẻ mặc quần áo màu xám.

Đứa trẻ đó gầy gò khô khốc, nhưng đôi mắt cực kỳ trong trẻo sáng ngời, khi lên bên má còn lúm đồng tiền nhỏ, trông đáng yêu.

Ách Cổ Hồ đang bò rạp đất vài , đó thừa dịp gã đàn ông vạm vỡ vết sẹo bên cạnh chú ý, liền chạy tới lấy từ trong bọc đồ một cái màn thầu đưa cho .

"Mau, mau ăn ."

Đứa trẻ thẹn thùng, đôi má đỏ hồng, chuyện cũng nhỏ nhẹ như một bé gái. Ách Cổ Hồ chộp lấy màn thầu ăn ngấu nghiến. Tiếp đó, ngay lúc đứa trẻ còn đang với , nhanh tay lẹ mắt giật lấy bọc đồ của đối phương đầu chạy biến.

Đứa trẻ đuổi theo. Chạy qua một góc ngoặt, phía , chỉ thấy đứa trẻ gã đàn ông sẹo túm lấy, treo lên đ.á.n.h ngay giữa phố.

Tiếng da thịt đ.á.n.h "chát chát" vang lên mà tê dại cả da đầu. Bước chân khựng một chút, nhưng hề do dự mà bỏ trốn luôn. Số màn thầu trong bọc đồ đó ăn suốt bảy ngày. Ngoại trừ cái cái mà đứa trẻ đưa tận tay, những cái còn đều vị chua chát.

Sau , Kiếm Tôn xuống núi trừ ma trúng, đưa lên Hàn Kiếm Sơn. Ách Cổ Hồ lấy họ là Vạn, tùy ý chọn hai chữ trong sách, trở thành tên của : Vạn Hàn Tu.

87

Hắn ở Hàn Kiếm Sơn hết năm đến năm khác, hình bóng đứa trẻ áo xám trong đầu dần trở nên mờ nhạt. Cho đến một năm, Kiếm Tôn xuống núi mang về một đứa trẻ thu làm đồ .

Lúc đầu, nhận đó chính là đứa trẻ năm xưa, vì đứa trẻ năm tuy thẹn thùng nhưng giữa mày thanh thoát đáng yêu. Còn mắt sợ sệt rụt rè, u u uất uất.

Cũng chỉ là thêm một vị sư mà thôi, hề để tâm. Cho đến một nửa đêm gặp Kiếm Tôn đang vội vã, sai chăm sóc vị tân sư .

Rõ ràng uống t.h.u.ố.c giải rượu, nhưng lúc đêm khuya, đứa trẻ say khướt ôm chặt lấy ngừng. Trong miệng lảm nhảm gọi sư tôn, sư , uất ức thương tâm. Hắn hiểu trong cơ thể nhỏ bé đào nhiều nỗi khổ sở đến .

Thật là phiền phức. Thà luyện kiếm còn hơn.

Hắn nghĩ , nhưng ngày hôm hiểu kiểu gì mà mạnh bạo ép sư làm điểm tâm cho sư tôn, ánh mắt lưu luyến của đối phương, ăn sạch sành sanh.

Vừa mềm ngọt, hương vị đọng nơi đầu lưỡi, cực kỳ ngon. Hắn lâu ăn thứ gì ngọt đến , còn ngọt hơn cả cái màn thầu năm đó.

88

Nhị sư cho rằng, ăn đồ của sư thì cũng nên làm một . Thế là canh chuẩn thời cơ, lén đại sư xuống núi. Trong nụ quái dị của ông chủ tiệm sách, mua một cuốn sách tên là 《Huynh Hữu Đệ Cung》 (Anh em hòa thuận).

Về đến núi mới phát hiện lừa, cuốn sách mỏng dính đó rõ ràng là một cuốn xuân cung đồ. Lại còn là giữa hai nam nhân. ma xui quỷ khiến thế nào, vẫn lật xem hết sạch.

Ừm, so với luyện kiếm thì đơn giản hơn nhiều. thứ thể dùng để dỗ sư , may mà còn mua cả pháo hoa.

...

quả nhiên vui mừng khôn xiết. Vô pháo hoa nở rộ mắt, ngửa đầu đó, đôi mắt ửng đỏ mở to, thành hình trăng lưỡi liềm. Khóe môi nhếch cao, một lúm đồng tiền nhỏ thoắt ẩn thoắt hiện.

Cực kỳ giống đứa trẻ áo xám năm đó thẹn thùng với .

...

Trái tim đột nhiên chút kỳ lạ, nó nhảy theo tiếng pháo hoa càng lúc càng cao, như ngâm trong suối nước ấm, ấm áp từng .

89

Sau ngày đó, bắt đầu suy nghĩ về chuyện tương lai.

tư chất ? Không , tư chất , sẽ bảo vệ sư .

tu vi thăng tiến ? Không quan hệ, cùng lắm thì chờ xuất sơn sẽ tìm thiên tài địa bảo về, kiểu gì cũng tăng lên .

? Không việc gì, sẽ đ.á.n.h bay tất cả những kẻ chọc sư , như ... thể mãi mãi vui vẻ như làn pháo hoa ngày hôm đó.

...

Lại đó thì ? Hắn sơ ý làm mất ...

Hắn mất ba ngày để tìm đủ mảnh vỡ của bùa hộ mệnh, nhưng rốt cuộc tìm thiếu niên đôi mắt cong cong ánh pháo hoa năm nữa...

90

Nhị sư ... chậm, chậm một chút..."

Nam t.ử run rẩy thôi kéo tay , đôi mắt đỏ bừng nhỏ giọng cầu xin. Lòng mềm nhũn, cúi đầu dịu dàng hôn lên môi đối phương, thầm lặng trấn an.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tu-ti-phao-hoi-thu-trong-sinh-roi/chuong-17.html.]

Làm đối phương đang sợ hãi đến nhường nào... Chỉ là...

Nơi cương cứng đ.â.m từng chút một huyệt khẩu hồng phấn ướt đẫm, cảm giác khít khao ép tới khiến d.ụ.c vọng càng thêm gấp gáp. Thế cho nên khi bộ , đợi đối phương thích ứng bắt đầu luật động mạnh mẽ, trong huyệt đạo ấm áp mềm mại tìm kiếm điểm nhạy cảm ngón tay chạm tới để va chạm.

Văn Phong ngửa đầu hét lên một tiếng, hai chân vô thức run rẩy, đôi môi sưng đỏ , khóe mắt t.ì.n.h d.ụ.c nhuộm đỏ bừng, thất thần mở to.

Nhị sư cọ cọ gò má ửng hồng của đối phương, hôn : "Sư , cứ thế mà thao ngươi mãi."

"Hồ... a... ngô ân ân..."

Người như câu làm kinh động, hậu huyệt chợt co thắt . Vừa định chuyện, sự tấn công cường lực phía biến thành những tiếng rên rỉ vỡ vụn, hóa thành một vũng xuân thủy.

Hắn siết chặt trong lòng, mười ngón tay đan , lực va chạm càng lúc càng lớn...

"Sư ... sư ..."

Hắn đột nhiên nhớ khi đó mua pháo hoa. Vì mẫu quá cố từng với rằng:

"Nếu để ý, hãy dẫn đó cùng xem pháo hoa. Như , con sẽ thấy cảnh sắc nhất thế gian."

(Lời tác giả: Các bạn đang thấy một con Phì thận hư đây. Các bạn nhỏ nên để bình luận và tung hoa nào!!! Coi như chúc mừng "một huyết" !! Tung hoa cho , tung nhiệt tình ! (Viết chương xong đầu óc cũng lú lẫn ))

91

Ngày hôm đó làm bao lâu còn ấn tượng. Chỉ cảm thấy bản như con thuyền cô độc giữa biển khơi, bám chặt lấy bên mới thể yên tâm.

Trong lúc ý thức mơ hồ, đôi môi nóng rực của Nhị sư áp sát vành tai ngừng gọi tên . Từng câu từng chữ, vẻ thanh lãnh như ánh trăng rút , chỉ còn đầy rẫy tình ý thế tục và sự dịu dàng.

Đây là một cuộc hoan ái khác biệt với quá khứ, đau đớn, chỉ vui sướng.

...

Giấc ngủ cực kỳ sâu, nhưng vẫn luôn mơ. Có khi là khối bùa hộ mệnh rách nát của Nhị sư , khi biến thành dáng vẻ sư đè nức nở, cuối cùng biến thành cảnh tượng đầu tiên và sư hoan ái ở đời .

Đó là một say rượu, lúc đang đất thì thiếu niên hồng y bước phòng. Sau lưng là ánh trăng bạc sáng ngời và gió đêm, càng tôn thêm phong thái tuấn mỹ. Ta vui sướng vì khi tâm ý của , đầu tiên chủ động tìm , liền kéo nhiều lời bình thường dám , câu nào cũng là lời tâm huyết.

Sau đó... ghé sát hôn một cái. Đôi môi mềm mại mang theo mùi rượu tương đồng, tự nhiên sẽ từ chối, ôm cổ hôn trả.

Ngày kế tỉnh , bên cạnh còn bóng dáng . Ta vui mừng vì sự tiến triển của hai , vội vàng dọn dẹp thể hỗn độn, đợi tìm , nhưng rốt cuộc thấy bóng dáng nữa.

...

Chuyện cũ như mây khói, lẽ thời gian trôi qua quá lâu, thế nhưng còn thấy tuyệt vọng và khổ sở như lúc nữa, chỉ là khi nhớ vẫn thấy chút chua xót mà thôi.

92

Tỉnh từ trong mộng, mở đôi mắt nặng trĩu, đau nhức ập đến, mặt nóng như lửa đốt nhưng lạnh thấu xương. Có đôi bàn tay mát lạnh áp lên trán . Ta về phía mép giường, trong tầm mơ hồ chỉ thấy một bóng trắng đang đó.

Ta rõ khuôn mặt đối phương, nhưng ở đây mặc bạch y chỉ Nhị sư mà thôi. Gánh nặng trong lòng giải tỏa, gian nan gọi:

"Khát... Nhị, sư ..."

Hắn khựng một lát mới rót cho chén nước. Ta vô lực, ý thức trì trệ, mãi dậy , đến mí mắt cũng khó mở . Thấy sắp bỏ cuộc đến nơi thì hai cánh môi ấm áp truyền nước qua. Ta vội vàng như kẻ c.h.ế.t đói mà uống, thậm chí khi lui còn lưu luyến l.i.ế.m l.i.ế.m môi , làm nũng :

"Ta còn nữa..."

Nhị sư tự nhiên sẽ từ chối , mớm cho vài . Ta thỏa mãn uống xong, cảm thấy nóng nên vạch cổ áo một chút mới thở phào.

Ngay lúc sắp ngủ , chợt lạnh toát, ngay đó áo kéo , da thịt trần trụi gió thổi qua, lạnh thấu xương và đau đớn. Ta khó chịu thút thít một tiếng, theo bản năng cuộn tròn , uất ức lên:

"Lạnh... Nhị sư ..."

Nhị sư vốn luôn thương , nhưng lúc cực kỳ quái lạ, mãi động tĩnh gì. Ta hoa mắt chóng mặt, rõ dáng vẻ , chỉ mơ hồ cảm thấy đang sinh khí, nhưng nghĩ thông đang giận cái gì. Vì ù tai nên thậm chí rõ lấy một câu .

Nước mắt làm ướt gò má, mếu máo gọi: "Nhị sư ... lạnh..."

Vừa dứt lời, môi liền lấp kín chặt chẽ. Nhị sư hôn cực kỳ hung ác, giữa môi răng thậm chí còn mang theo vị máu, mãi đến khi sắp nghẹt thở mới buông .

Ta thở hồng hộc, hít hít mũi định chuyện thì nhét thẳng trong chăn ấm áp chút lưu tình, trán còn gõ mạnh một cái, rõ ràng là đối phương vẫn nguôi giận.

Ta dám thêm gì, ngoan ngoãn nhắm mắt . Khi ý thức dần tan biến, trong đầu đột nhiên nảy một câu hỏi:

Nhị sư ... tóc trông màu trắng?

93

Ta đ.á.n.h thức. Ngoài cửa đang làm gì, giống như đang đ.á.n.h , tiếng động cực kỳ lớn. May mà ngoài việc bủn rủn thì gì đáng ngại. Đang định rời giường xem tình hình bên ngoài thế nào thì động tĩnh xung quanh đột ngột im bặt.

Một lát , cửa lớn đẩy , một nam t.ử bạch y tóc trắng bước . Bạch y như tuyết, lông mày như họa.

Ta trợn tròn mắt thể tin nổi . Một lúc , nở một nụ thật tươi, nhưng nước mắt kiềm mà trào . Hai chữ nghẹn nơi đầu môi thốt , mãi đến khi ôm lòng đối phương, ngửi thấy mùi hương lạnh quen thuộc mới run giọng thốt :

"Sư... Sư tôn..."

Bao nhiêu lo lắng và bất an trong lòng tuôn trào hết. Ta vùi đầu lòng Sư tôn nức nở. Nói thật kỳ lạ, rõ ràng ngày thường cảm thấy gì, tại hễ gặp Sư tôn là thấy đầy bụng uất ức và khổ sở như ... Chỉ một trận thật thống khoái.

Trong lúc hoảng hốt, như trở lúc Sư tôn nắm tay bay tới Hàn Kiếm Sơn. Người nam t.ử bạch y tôn quý chắn , sừng sững như núi cao, thể che chắn cho khỏi phong ba bão táp đời.

Ta nhớ .

94

Sư tôn lúc đầu còn dỗ dành , đó lẽ thấy nhất thời dừng nên bế lên giường.

Loading...