Tự ti pháo hôi thụ trọng sinh rồi - Chương 16

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-22 18:34:47
Lượt xem: 199

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt sáng rực, rụt rè gật gật đầu, bên môi lặng lẽ dâng lên một đường cong kín đáo.

Ta cũng theo, hướng về phía hỏi: "Nhắc mới nhớ, Nhị sư , khi nào chúng hồi Hàn Kiếm Sơn?"

Rốt cuộc trôi qua bao lâu ... thật sự yên tâm.

Nụ của nhạt vài phần, cúi đầu xuống vẻ mặt chút rầu rĩ vui.

Ta bất an túm túm ống tay áo của , thấy thế đành : "Không cần , sư tôn đợi mấy ngày nữa liền sẽ qua đây..."

"Thật ?!"

Ta mừng sợ bật dậy, còn kịp hỏi kỹ đột ngột ôm chặt một lồng n.g.ự.c nóng bỏng. Hơi thở ấm áp phả qua thái dương, Nhị sư bất mãn bằng giọng lạnh lùng:

"Sư , ngươi luôn đối đãi với sư tôn hơn."

"Lúc ngươi uống say, sẽ hôn , sẽ ôm , còn làm nũng."

"Ngươi còn ngủ cùng ."

"Lúc ngươi hôn mê gọi tên ba trăm , mà chỉ gọi hơn hai trăm ..."

Nói xong, cúi đầu phẫn hận c.ắ.n một cái chóp mũi , đôi đồng t.ử xanh thẳm nghiêm túc :

"Ta ghen ."

79

Ngày làm để dỗ dành Nhị sư , thật sự hồi tưởng .

Thật, thật sự là quá mức hổ.

oái oăm ...     ban đêm mơ một giấc mộng khó thể diễn tả bằng lời suốt cả đêm.

Thế cho nên trời còn sáng bò dậy, rón rón rén chiếc quần trong mới thở phào nhẹ nhõm.

một hồi lăn lộn như , cũng chẳng còn buồn ngủ, liền rời phòng định bụng tìm xem nhà bếp ở .

năm năm nay cũng xuống bếp nhiều, đến lúc đó trù nghệ giảm sút thì thật khó giải thích.

Có lẽ vận khí của tệ, rẽ vài bước tìm thấy phòng bếp, nhưng ngoài ý thấy một thiếu niên hồng y đang bên bệ bếp.

Lồng n.g.ự.c run lên, ngơ ngẩn một lát. Lúc đang định lặng lẽ rời , thấy thiếu niên đang nhào bột hình lảo đảo, ngã nhào xuống đất.

...

Ta vội vàng chạy tới đỡ dậy. Như động tác của làm bừng tỉnh, nhíu mày, khẽ mở mắt. Khoảnh khắc đồng t.ử khóa chặt , chợt co rụt .

Giống như gặp điều gì đó thể tin nổi.

Hồi lâu , nước mắt theo hốc mắt chảy xuống, như là bi thương, như khổ sở, mà nhiều hơn cả là nỗi thống khổ và chua xót như đang ở trong mộng.

"Sư... ..."

Ta mơ hồ cảm thấy gì đó đúng, gỡ bàn tay định chạm của , đang chuẩn đưa về phòng thì một lực đạo cực lớn ép xuống sàn nhà. Kế đó, đôi môi khô khốc đè nặng lên miệng , điên cuồng c.ắ.n xé, mang theo những giọt nước mắt mặn đắng...

80

Thân thể mới khôi phục mấy ngày, làm là đối thủ của Sư . Ta đè mặt đất hôn đến mức sức phản kháng, môi c.ắ.n đau.

Hắn như phát điên, mặc cho kêu thế nào cũng chịu buông, thậm chí còn lấn tới c.ắ.n một nhát cổ .

Cảm giác đau đớn truyền đến, thở của phả cổ ướt nóng, là mồ hôi nước mắt.

Bàn tay ôm lấy ngừng run rẩy, giọng cũng run rẩy, giống như con chim lẻ loi tìm đường sống trong tuyệt cảnh giữa núi cao đất lạnh, khẩn thiết bám lấy sợi dây cứu mạng duy nhất, ai oán than giữa gió tuyết.

"Sư , sư , rốt cuộc cũng chịu về thăm ..."

"Đệ nhớ lắm..."

"Thực xin , thực xin ..."

"Là sai ..."

"Huynh đừng ... cầu xin , đừng nữa..."

Hốc mắt nóng lên, lời như những cây kim nhỏ đ.â.m liên tiếp lòng , nghẹn ngào thống khổ.

Không , nhớ một đoạn chuyện cũ từ lâu đây.

Khi đó Sư mới lên núi, quan hệ với tuy nhưng vẫn giữ cách xa cách.

Chỉ cho đến một , trò chuyện quá muộn nên ngủ quên cùng , cẩn thận cùng sốt cao.

Ngày kế tiếp, chống chọi với thể đau nhức để chăm sóc , dù nhiều ngất xỉu cũng từ bỏ, đơn giản là vì... lúc đó đang ôm .

81

Đời , thích mặt khác.

Điều đó khiến hiểu sâu sắc về sự nhếch nhác và yếu đuối của chính .

Cho nên... tự phụ cho rằng, Sư nguyện ý ôm lấy khi , chứng tỏ trong lòng thật sự để tâm đến .

Trong lúc đang thẫn thờ, bên hông chợt trống rỗng, tiếp theo là một đôi tay lạnh lẽo theo bụng sờ lên ngực.

"Ngươi làm gì !"

Tim thắt , sức giãy giụa đá văng để chạy cửa, nhưng túm ngược trở , tấm lưng trần cọ xát với mặt đất thô ráp đau điếng.

Hắn vùi mặt n.g.ự.c , môi lưỡi ấm áp l.i.ế.m láp khắp nơi ngực.

Ta sụp đổ dùng đầu gối hích eo , gào lên: "Cố Dật! Ngươi điên !"

Động tác của khựng . Hồi lâu , ngẩng đầu với thần sắc hoảng hốt, bên môi treo nụ nhưng đầy mặt là nước mắt.

"Sư , ... bao giờ hung dữ với như . Quả nhiên... chỉ là mộng mà thôi."

"Yên tâm, sẽ đau ... học , sẽ làm đau nữa."

"Chỉ một thôi... chỉ một thôi..."

82

Ngay lúc tuyệt vọng, một tiếng thét chói tai của phụ nữ vang lên từ phía cửa.

Ngay đó, thấy nhẹ bẫng, Sư một kiếm tu mặc bạch y bóp chặt cổ.

Toàn Nhị sư căng cứng, gân xanh mu bàn tay bóp cổ Sư nổi lên dữ tợn vì lửa giận, sát khí nồng nặc khiến kinh tâm động phách.

trong mắt , đó là sự ấm áp khiến rơi lệ.

Thân thể run rẩy dậy, miễn cưỡng nặn một nụ , vươn tay về phía Nhị sư , nhỏ giọng :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tu-ti-phao-hoi-thu-trong-sinh-roi/chuong-16.html.]

"Nhị, Nhị sư , ôm một cái..."

Khuôn mặt vốn thanh lãnh như trăng sáng của Nhị sư lúc vặn vẹo như quỷ sát Tu La. Hắn trân trân một hồi, đột ngột ném xuống đất, cúi bế thốc ngoài.

Hơi ấm truyền đến từ lồng ngực, vùi mặt lòng , gò má lạnh buốt.

Đi nửa đường, đột nhiên ghì c.h.ặ.t đ.ầ.u , phảng phất như khảm trong cốt nhục và sinh mệnh của , đời đời kiếp kiếp.

83

Đời thật sự may mắn.

Bởi vì... tìm thể để mặc sức mà sẽ nhạo .

Nhị sư đặt lên giường, mái tóc đen nhánh rũ xuống trong bóng tối, khiến rõ sắc mặt .

cảm thấy, hẳn là đang khổ sở.

Giống như những giọt nước mắt rơi khi ôm ngày , khiến đau lòng khôn xiết.

"Nhị sư ..."

Lòng bất an, đưa tay xoa xoa gò má lạnh của .

Hắn , ánh mắt khẽ run nhưng vẫn im lặng.

Hốc mắt nóng lên, một hồi đấu tranh, ngửa đầu áp khóe môi .

Cánh môi mềm mại, khô ráo và lạnh lẽo, nhưng thở phả nóng rực, mang theo sự phẫn nộ ẩn nhẫn tột cùng.

Ta kéo tay , mười ngón tay đan , thật cẩn thận đưa đầu lưỡi làm sâu thêm nụ hôn .

Toàn Nhị sư căng cứng, đột nhiên lực đạo buông lỏng, đè chặt gáy , hung ác hôn xuống.

Tiếng nước khi môi lưỡi giao triền tràn ngập căn phòng, vang vọng bên tai, khiến lòng nóng bừng.

Ta ngẩng cao đầu, tự giác ôm lấy cổ , đem bộ trọng lượng dựa dẫm lòng .

84

Trời còn mờ sáng, ánh dương hửng.

Trong phòng ánh sáng loang lổ, giống như những mảng sáng tối đan xen.

Ta đè tấm chăn gấm mềm mại, trong thở là hương lạnh và sự nóng bỏng của .

Vạt áo tản , hạt hồng n.g.ự.c ngậm trong miệng ngừng l.i.ế.m láp. Cảm giác lạnh nóng, tê dại đến nghẹt thở xông thẳng lên đại não, khiến ngũ quan cũng trở nên mơ hồ.

Phía cứng đến rối tinh rối mù, cố nén tiếng rên rỉ hổ, lo sợ Nhị sư phát hiện nên định dùng đùi che chắn, nhưng bất ngờ tách .

Thân hình Nhị sư chen giữa hai chân đang mở rộng của , một chân vặn chống lên chỗ đó.

Hắn sững sờ một lúc, đột nhiên cúi hôn một cái lên nơi đang nhô lên , giọng khàn đặc dị thường:

"Sư , ngươi cứng ."

Ta đến thẹn giận, lời đến bên miệng thốt nửa chữ. Đang định dậy thì quần dài hạ kéo tuột xuống đến tận đầu gối.

Ngay khoảnh khắc lạnh phớt qua da thịt, phần hạ trần trụi rơi một khoang miệng ấm áp.

Ta thể tin cảnh tượng đỏ mặt tía tai mắt, thể gồng lên mềm nhũn, lỗ chân lông đều run rẩy.

"Đừng, đừng... bẩn, đừng liếm..."

"Không, sư bẩn."

Nhị sư mơ hồ xong, chiếc lưỡi mềm mại linh hoạt đảo một vòng quanh đỉnh chóp.

Ta thể ức chế mà rên lên một tiếng, ngón tay tự chủ nắm chặt lấy chăn. Khoái cảm mãnh liệt kịch liệt cuộn trào, hạ trong sự ấm áp của môi lưỡi càng thêm cương cứng, giống như đang lơ lửng chín tầng mây.

85

Như .

Ta nhẹ thở dốc, thể tự chủ mà run rẩy theo nhịp hút mút phía . Không qua bao lâu, phía mơ hồ truyền đến một trận buồn tiểu, vội vàng giãy giụa kịch liệt.

"Nhị, Nhị sư ... buông ! Mau lên! A ——"

Nhị sư buông mà còn ngậm chặt hơn, đè giữ lấy vòng eo đang cựa quậy của , đột ngột mút mạnh vài cái cho đến khi hét lên một tiếng, vô lực tiết trong miệng .

Sau khi lấy tinh thần, bất chấp thể còn đang nhũn vì khoái cảm, vội vàng dậy xem tình hình của Nhị sư , thấy khóe môi sạch sẽ.

Ta ngơ ngác : "Đồ, đồ ?"

Hắn l.i.ế.m môi, đưa chiếc lưỡi đỏ cho xem: "Ăn ."

Ta như sét đ.á.n.h ngang tai, c.h.ế.t lặng tại chỗ.

Ăn, ăn ăn ăn mất !!!

Nhị sư thấy thế, ghé sát hôn lên khuôn mặt đang ngây như phỗng của , trong mắt hiện lên vài phần ý : "Sư , hảo ngọt."

Giây phút , thật sự c.h.ế.t quách cho xong.

Hắn đợi lên tiếng, bế bổng đặt lên đùi , lớp y phục vốn lỏng lẻo trượt xuống dọc theo sống lưng.

Nhị sư hôn lên xương quai xanh của , một tay ôm eo, tay hướng về phía giữa hai cánh m.ô.n.g tìm tòi.

"Sư , ngươi."

Ta run lên, một nỗi sợ hãi tên bóp nghẹt trái tim. Ta vội đẩy một chút định từ chối, thì vặn thấy vật gì đó rơi từ vạt áo hỗn loạn của đối phương.

...

Đó là một khối bùa hộ mệnh chạm rỗng, ở giữa là một thanh kiếm.

Nhìn xa thì màu đen sẫm, kỹ là màu xanh thẳm đậm đặc.

Vẫn như xưa.

Chỉ khác với năm đó là, mặt nó phủ đầy những vết rạn chằng chịt, linh lực tán loạn, rõ ràng là khi vỡ nát... tỉ mỉ dán từng chút một.

Đây là một khối bùa hộ mệnh hỏng.

Lại ... cẩn thận trân trọng giấu nơi trái tim.

86

Nước mắt báo mà rơi xuống.

Ta đưa tay nắm lấy khối bùa hộ mệnh , nhắm mắt run giọng : "Thực xin , thực xin ..."

Nhị sư hôn lên đôi mắt , như hiểu rõ đang gì, nhẹ giọng đáp: "Sư , những thứ đó đều quan trọng."

"Quan trọng là... ngươi còn sống."

Loading...