Tự ti pháo hôi thụ trọng sinh rồi - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-20 16:08:06
Lượt xem: 242

1

Ta nhớ đây là thời điểm nào.

Năm thôn của gặp nạn ma tu xâm hại, Sư tôn xuống núi trừ ma, thuận đường cứu giúp đứa trẻ nơi nương tựa là .

Ta theo lên núi Hàn Kiếm, trở thành t.ử thứ ba môn hạ của .

Đại sư là hoàng tộc hiển quý, đối nhân xử thế ôn hòa lễ độ, nhưng khinh thường hạng cỏ rác như .

Nhị sư thì mới chỉ gặp một , trong lòng chỉ kiếm đạo, càng để tâm đến .

Tâm tư nhạy cảm tự ti, họ chắc thích cả ngày lởn vởn mắt, nên đôi khi thấy họ từ xa, đều lẩn tránh, đợi họ khuất mới xuất hiện.

Cho đến khi Tứ sư lên núi. Lần đầu thấy Tứ sư , thực sự ngỡ là tiên đồng hạ phàm.

Dung mạo so với một kẻ mặt lấm tay bùn như chỉ là khác biệt một trời một vực, quả thực chính là tuyết trắng tinh khôi và bùn lầy nhơ nhớp.

Ban đầu cũng cẩn thận làm bổn phận của một , nhưng Tứ sư bẩm sinh , lòng , ngay cả Đại sư và Nhị sư cũng tránh khỏi yêu quý , huống chi là .

Hắn thường mang cho những món bánh ngọt ngon lành, còn thì giảng giải cho những chỗ tâm pháp tối nghĩa.

Dù mới qua nửa năm, tu vi của vượt xa , nhưng hề vì thiên phú kém cỏi, tu vi thấp kém mà khinh thường, ngược còn luôn đốc thúc tu luyện.

Hắn thực sự là một cực kỳ , xứng với .

2

Giống như kiếp , Sư tôn đưa về núi Hàn Kiếm. Ta gặp Đại sư và Nhị sư .

Giống hệt đời , họ đối với chỉ là khẽ gật đầu.

Đại sư tuy rằng nếu vấn đề gì trong tu hành thì cứ tìm , nhưng , đó chỉ là lời khách sáo.

Tự đa tình thì chỉ càng khiến thêm chán ghét mà thôi. Sư tôn đưa đến chỗ ở.

Toàn bộ núi Hàn Kiếm chỉ mấy thầy trò chúng , nơi ở cực kỳ rộng rãi. Suốt dọc đường đều im lặng, họ coi là kẻ câm .

Sư tôn đột nhiên gọi một tiếng. Ta ngơ ngác , nhét tay một vật.

Ta cầm lấy, đưa lên soi ánh mặt trời, đó là một viên Nguyệt Quang Thạch. Ban ngày nó màu trắng sữa nhạt, đến đêm sẽ tỏa ánh sáng nhu hòa.

Sư tôn : “Đừng .” Bàn tay siết chặt viên đá, hốc mắt nóng lên, suýt chút nữa bật .

Nói thật hổ, đường đường là nam nhi mắc cái tật , đời còn nhịn , đời càng lúc càng yếu đuối. Ta nỗ lực nở một nụ với Sư tôn, chắc là trông khó coi lắm, vì lâu lắm .

đây là thứ duy nhất thể dùng để đáp thiện ý. “Cảm ơn Sư tôn.”

Người dường như ngẩn một chút, mày nhíu , nhưng gì mà xoay rời ngay.

Ta giữ chặt viên Nguyệt Quang Thạch trong lòng, trở về phòng mà lệ chảy đầy mặt. Ta đời thể từ bỏ tất cả vì sư , nhưng cảm thấy nhất chính là Sư tôn.

Người là đại năng chính đạo, mà đồ tu tập tà thuật, nghĩ thôi cũng nhục nhã thế nào.

Sau khi nhập tà đạo, năm bảy lượt đến bắt về. Ta đường cùng, còn mặt mũi nào đối diện với nên nhiều lẩn tránh.

Người rõ ràng thể dùng một kiếm kết liễu tên nghịch đồ , nhưng vẫn nỡ làm thương.

Lần duy nhất thương là do đào tẩu mà chủ động lao kiếm của một .

Lạc Văn Phong ơi Lạc Văn Phong, ngươi tài đức gì cơ chứ? Ta tự giễu, . Viên Nguyệt Quang Thạch cấn n.g.ự.c đau nhói, nhưng chẳng nỡ buông tay.

Thôi thì đời , hãy sống làm một quân t.ử chính đạo trừ bạo giúp yếu . Còn về phần sư …… Ta trả tự do cho ngươi, ?

3

Còn nửa tháng nữa là đến ngày sư lên núi. Mỗi ngày ngoài việc tu luyện, còn trồng thêm chút rau củ và trái cây.

Sư tôn và Nhị sư đạt đến cảnh giới tích cốc cần ăn uống, còn Đại sư là hoàng tộc, định kỳ sẽ mang đồ ăn thức uống lên.

Vì thế tự cung tự cấp là , dù tiểu viện cũng trống trải, ngoài việc Sư tôn thỉnh thoảng ghé qua giảng bài thì chẳng ai tới.

“Dừng!” Tiếng quát lớn đột ngột vang lên khiến giật dừng . Cái nắng tháng Bảy gay gắt khiến mồ hôi đầm đìa.

Ta vô thức mím chặt môi, cúi gầm mặt dám thẳng Sư tôn.

Sư tôn lạnh lùng đ.á.n.h giá , : “Hôm nay tới đây thôi.”

Tay siết chặt chuôi kiếm, giải thích nhưng chẳng bắt đầu từ , đành khó khăn mở lời: “Vâng, đồ nhi tuân mệnh.”

Lòng lạnh ngắt. Có lẽ vì sư sắp lên núi nên dạo gần đây càng thêm bất an, nửa đêm thường xuyên giật tỉnh giấc, trong lòng như đá tảng đè nặng thở nổi.

Sư tôn nhất định nhận , nhưng trách cứ , điều đó càng làm thêm áy náy tự trách.

Thiên tư của vốn dĩ trung dung, thời gian tu hành muộn hơn khác nhiều năm, đáng lẽ khắc khổ nỗ lực hơn mới phụ lòng dạy dỗ của Sư tôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tu-ti-phao-hoi-thu-trong-sinh-roi/chuong-1.html.]

Sau khi Sư tôn rời , lòng bồn chồn, cưỡng ép bản luyện kiếm đến tận đêm khuya mới vội vàng rửa mặt ngủ.

4

Trong cơn nửa tỉnh nửa mơ, cả nóng rực, lăn lộn thế nào cũng yên giấc. Giữa ý thức mê , dường như đang bên tai .

Có lẽ thấy tiếng rên rỉ của nhỏ dần, đó ngừng thì thầm, đột ngột thứ gì đó rót thẳng đại não . Hơi đau, nhưng phần lớn là cảm giác căng chướng do cưỡng ép nhồi nhét.

tất cả những điều đó chẳng thấm so với khi nội dung của thứ .

Hóa chỉ là một quân bài thícủa thế giới , một kẻ định sẵn là sống lâu, chỉ tồn tại để thúc đẩy tình cảm cho thiên mệnh chi tử!

yêu nhất, chán ghét đến cực điểm, đơn giản vì yêu , thích nam tử.

tương lai ở bên cạnh một đàn ông khác, thậm chí còn cam tâm tình nguyện chia sẻ tình cảm với khác nữa.

Ta đột nhiên cảm thấy buồn, hiểu nổi tình cảm của rốt cuộc ý nghĩa gì? Có khoảnh khắc hận sư .

Ta thà con đường cũ của kiếp , luyện thành tà công, dù hồn phi phách tán cũng , tóm để ai yên .

Tảng đá đè nặng nơi lồng n.g.ự.c càng lúc càng trĩu xuống, một cơn phẫn nộ xông thẳng lên, nơi phát tiết, đành gầm nhẹ với tiếng : “Cút !”

Tiếng đó bảo: “Ngươi con đường một nữa, đây là vận mệnh của ngươi.”

Ta tức đến run : “Là các làm trọng sinh? Dựa cái gì chứ?”

“Không chúng , ngươi sớm c.h.ế.t . Huống hồ, khi c.h.ế.t ngươi sẽ thiệt thòi, chúng hứa sẽ cho ngươi một chuyển thế mỹ.”

Lòng bi ai vô cùng, nhưng mặt lạnh liên tục, bác bỏ: “Ta là kẻ c.h.ế.t một , bao giờ nghĩ đến chuyện đầu t.h.a.i chuyển thế. Nếu các bản lĩnh thì bây giờ g.i.ế.c .”

Tiếng đó im lặng lâu, một hồi mới vang lên: “Ngươi sẽ hối hận.”

“Thiên Đạo sẽ cho phép vận mệnh của con thoát khỏi sự khống chế của nó.”

Nghe , chợt nảy một câu hỏi: “Tại các để trọng sinh?”

Nếu vận mệnh do Thiên Đạo sắp đặt hết ở đời , kết cục hồn phi phách tán vốn ứng nghiệm với vận mệnh, thì sự trọng sinh ở đời là vì cái gì?

Người đó trả lời nữa, vẻ rời . Ngũ quan mờ mịt, cơn sốt cao và cảm giác vô lực bủa vây. Bên cánh mũi thoang thoảng một mùi lãnh hương.

Ta mở đôi mắt nhòe lệ, một dòng nước mắt lăn dài từ khóe mắt, bên giường nhẹ nhàng lau cho . “Sao ?” Sư tôn thở dài bất lực.

Giây phút , cảm thấy may mắn hơn bao giờ hết vì đồng ý con đường cũ.

Ta sợ những gì tiếng cảnh báo. Con ai cũng c.h.ế.t, , chỉ thanh thanh tĩnh tĩnh mà rời .

5

Sau mới , đêm đó chỉ phát sốt mà còn suýt nữa tẩu hỏa nhập ma. May mà Đại sư đêm khuya uống rượu ngang qua chỗ mới kịp thời bẩm báo Sư tôn.

Đại sư trêu chọc : “Người khác đến Nguyên Anh mới tâm ma, thì , Trúc Cơ còn xong mà một bước?”

Ta đến mức hổ thẹn khôn cùng, trong lòng khó chịu, nhưng cũng là sự thật. Giống như kiếp nhiều từng , thực sự thích hợp với kiểu tu luyện thanh tâm quả dục, nếu cũng chẳng đến mức luyện tà thuật.

Sư tôn lúc bước , thấy lời liền lạnh lùng liếc Đại sư một cái: “Có công phu lo chuyện khác thì chi bằng lo mà tu luyện , kẻo tới đại bỉ lên đó làm trò cho thiên hạ.”

Oa nha ~ Ta lén liếc Đại sư , sắc mặt cứng đờ, nụ ôn hòa môi suýt chút nữa giữ nổi, nhưng chẳng dám cãi Sư tôn.

Huynh phát hiện tầm mắt của liền qua, vội cúi đầu, tránh để thấy vẻ hả hê mặt .

Nói cũng , thể hiểu sự cam lòng trong lòng Đại sư .

Huynh nhập môn sớm hơn Nhị sư hai năm nhưng tu vi luôn áp đảo, đến mức các tu sĩ khi nhắc tới núi Hàn Kiếm chỉ về Sư tôn và Nhị sư .

Sau , thêm một Tứ sư kinh tài tuyệt diễm. Đời khinh thường , cũng thích .

Là hai kẻ mờ nhạt nhất núi Hàn Kiếm, quen với sự hèn mọn và bình thường, còn sự kiêu hãnh và tôn nghiêm của dòng dõi quý tộc.

Huynh dẫm đạp tất cả chân, nếu đời chẳng dụ dỗ tu luyện tà thuật, giúp chiêu giam cầm sư …… Kết cục đời của cũng chẳng gì.

Vì thiên mệnh chi t.ử mà đ.á.n.h rơi xuống vực sâu, chỉ thể ăn độc vật, cỏ độc để sống, cuối cùng biến thành cái dạng phi nhân phi quỷ báo thù, nhưng vẫn cứ là hồn phi phách tán.

Huynh giống , đều bước trong bóng tối, nhưng độc chiếm ánh mặt trời. Tiếc rằng chúng đều thể c.h.ế.t già.

6

Sư tôn xuống núi. Ngày thông báo với , thực bình tĩnh chúc đường cẩn thận.

Người sờ sờ mặt đưa cho một viên Nguyệt Quang Thạch nữa, bảo : “Đừng .”

Mặt đỏ bừng, khẽ gật đầu. Sư tôn làm vốn lạnh nhạt nghiêm khắc, ngay cả lời mềm mỏng thế cũng với gương mặt chút biểu cảm, nhưng khiến lòng ấm áp vô cùng.

Có lẽ vì mặt quá nhiều, dường như luôn lo lắng sẽ . Cũng nhờ mà mối quan hệ giữa so với đời thiết hơn nhiều.

Ta đặt viên đá mới cùng với viên cũ. Khi đêm xuống, bốn bề tối đen, chúng tỏa ánh sáng nhu hòa xuyên thấu. Nhìn chúng, thể ngủ một giấc thật ngon.

khi cái ngày trong ký ức càng lúc càng gần, vẫn tránh khỏi cảm giác bất an và hoảng loạn.

Loading...