TÚ NƯƠNG - 14

Cập nhật lúc: 2025-03-13 13:02:34
Lượt xem: 100

30.

Lâm Nguyệt được đưa vào hoàng cung bằng một cỗ kiệu nhỏ. Lấy danh nghĩa là Nhu Gia huyện chúa, mấy ngày nay ta dự định ở lại trong cung để bầu bạn với nàng.

Cuộc săn b.ắ.n vẫn chưa kết thúc. Chờ đến khi chấm dứt, Lâm Nguyệt sẽ lập tức thị tẩm. Hoàng thượng muốn một lần cắt đứt hoàn toàn tâm tư của hai nhi tử.

Một nữ tử, quả thực là hồng nhan họa thủy. Đã vậy thì dứt khoát nạp vào hậu cung, để cả hai người đều không còn đường tranh giành đấu đá. Chuyện này thật sự nằm ngoài dự liệu của ta. Cũng không thể không cảm thán, Lâm Nguyệt đúng là có chút hào quang của nữ chính, nếu không thì chuyện phụ tử tranh đoạt làm sao có thể xảy ra được?

Dù sao thì thiên hạ cũng cười chê.

Hoặc giả, để đoạn tuyệt hoàn toàn, hoàng thượng lập tức hạ chỉ, lệnh cho Chu Sở Chi và Lâm Xu chọn ngày thành thân. Chờ đến khi hồi cung, hôn lễ sẽ được cử hành ngay trong đêm.

Đến buổi tối ngày hôm ấy, Lâm Nguyệt thị tẩm. Chu Sở Chi trong phòng cưới, ngồi dưới ánh nến đỏ leo lắt. Một đôi tình nhân có tình, từ nay trở thành người dưng xa lạ. Nhưng mà, Chu Sở Chi là kẻ cao ngạo như thế, làm sao có thể tận mắt chứng kiến người mình yêu nằm dưới thân phụ hoàng mình được?

Ta đoán chắc chắn hắn sẽ tìm cách cứu Lâm Nguyệt. Chỉ là, không giống như ta tưởng tượng. Chu Sở Chi không có ý định lập tức tạo phản mà muốn bí mật lẻn vào hoàng cung, mang nàng đi.

Hắn thậm chí còn tìm đến ta mà cầu xin. Ta lương thiện như vậy, đương nhiên sẽ thành toàn cho hắn. Thế là ta cải trang, đưa hắn lẻn vào hoàng cung, thuận thế dẫn thẳng đến tẩm cung của Lâm Nguyệt. Hai người vừa gặp đã nhào vào lòng nhau, nước mắt tuôn rơi, kể khổ mọi đắng cay trong mấy ngày qua.

Còn ta chỉ đứng trước cửa lặng lẽ quan sát.

Tin tức đã được tung ra ngoài. Rất nhanh, hoàng thượng đã dẫn theo một đội thị vệ xông vào.

Một màn "bắt gian tại giường".

Bắt được rồi. Là chính tay bắt gian phu là nhi tử của mình với nữ nhân của mình.

Thật sự là làm trò cười trong thiên hạ. Bệ hạ tức giận đến mức toàn thân run rẩy, lập tức giáng cho Chu Sở Chi một bạt tai. Hồng Nguyện nhanh chóng bước lên lục soát, từ trong tay áo hắn tìm ra một con d.a.o găm.

"Sao? Ngươi còn định tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t phụ hoàng của ngươi rồi đưa tiện nhân này bỏ trốn ư?"

"Hay là ngươi định g.i.ế.c trẫm, sau đó đăng cơ làm hoàng đế, rồi cưới nữ nhân này?"

Lưỡi d.a.o sắc lạnh lóe lên ánh sáng, phản chiếu ánh mắt sững sờ của Chu Sở Chi. Hắn liên tục lắc đầu: 

"Nhi thần không có ý nghĩ này, nhi thần sao có thể có ý định hành thích phụ hoàng chứ?"

Bệ hạ lập tức tát thêm một cái.

"Không có sao?"

"Hôm đó đi săn, ngươi quả thực không có mặt tại địa điểm xảy ra ám sát, nhưng trên người thích khách lại tìm được ngọc bội của ngươi."

"Hiện giờ lại xông vào hoàng cung trong ngày tân hon của chính mình, dây dưa không rõ với nữ nhân của trẫm, còn mang theo một con d.a.o găm. Ngươi không phải muốn g.i.ế.c vua thì là muốn làm gì?"

Lời lẽ đanh thép, từng chữ như nhát đao bổ xuống. Phụ hoàng từng hết mực yêu thương hắn, nay chẳng còn chút tín nhiệm nào. Chu Sở Chi dù là nam nhi nhưng hốc mắt cũng không nhịn được mà đỏ lên. Từ đầu đến cuối, ta như một kẻ đứng ngoài cuộc. Chỉ lặng lẽ nhìn vở kịch này diễn ra, thỉnh thoảng còn vỗ tay tán thưởng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tu-nuong-gmny/14.html.]

Lại ngước nhìn bầu trời.

Phu quân à.

Giá mà chàng có thể nhìn thấy cảnh này thì tốt biết mấy.

31.

Hoàng đế băng hà.

Thân thể người vốn đã không tốt, lúc này đối mặt với cơn thịnh nộ do hành động của Chu Sở Chi gây ra, lại thêm tin tức Vinh Vương tạo phản truyền đến, thậm chí đã kéo binh đến sát hoàng thành, lập tức giận dữ đến mức ho ra một búng m.á.u tươi.

Thái y lực bất tòng tâm, hoàng đế chỉ có thể dùng chút hơi tàn còn lại để viết xuống chiếu thư truyền ngôi. Trưởng tử vì một nữ nhân mà lựa chọn tạo phản, kéo binh áp sát thành. Tam hoàng tử ngay trong đêm tân hôn lại chạy vào hoàng cung tư hội với nữ nhân của mình. Còn lại nhị hoàng tử, trong cuộc vây săn đã dùng thân mình che đỡ lưỡi đao cho hoàng đế.

Truyền ngôi cho ai đây?

Đáp án đã quá rõ ràng.

Về phần Vinh Vương, kẻ phế vật đó vì nóng lòng cứu người mà dẫn binh áp sát hoàng thành. Nhưng phế vật thì vẫn là phế vật. Chu Mộ dẫn theo đại quân trực tiếp trấn áp, thậm chí không hề có bất kỳ thương vong nào đã dễ dàng bắt gọn Vinh Vương.

Khi trời sáng, Chu Sở Chi, Lâm Nguyệt cùng Vinh Vương đều bị áp giải vào thiên lao. Mà Nhị hoàng tử Chu Thượng Chi, kẻ mà không ai đặt kỳ vọng lại chậm rãi bước lên ngôi vị Đế vương.

32.

Bên trong thiên lao.

Ta một mình đi vào nhà lao, khoảnh khắc nhìn thấy ta, dường như Lâm Nguyệt muốn nói gì đó. Nhưng Chu Sở Chi đã nhanh tay kéo chặt nàng lại, đồng thời nhìn ta bằng ánh mắt chứa đầy cảnh giác.

"Ngươi vậy mà có thể tự do ra vào thiên lao?"

Nếu không bị tình cảm trói buộc, có lẽ Chu Sở Chi đã trở thành một vị hoàng đế rất tốt. Nhưng đáng tiếc thay, hắn lại vướng bận tình cảm quá nhiều. Vậy nên có đôi lúc, đôi mắt kia đã bị che mờ.

Mà lúc này, cuối cùng cũng đã sáng tỏ.

"Ngạc nhiên sao?"

Ta che miệng bật cười, trong ánh mắt kinh ngạc của bọn họ, ta càng cười lớn hơn, cười đến mức cả người run rẩy. Mãi đến khi cười đến gập cả lưng, ta mới từ từ ngừng lại, sau đó rút con d.a.o găm ra. Mấy tên thị vệ đứng bên cạnh chia nhau trói chặt ba người vào cột gỗ, trói c.h.ặ.t t.a.y chân để ta có thể chậm rãi báo thù.

"Nhu Nương, ta đã đối xử với ngươi tốt như thế. Khi ngươi không nơi nương tựa, ta thu nhận ngươi, thế mà ngươi lại lấy oán báo ân!"

Lâm Nguyệt điên cuồng mắng ta.

Ta lập tức đ.â.m con d.a.o vào cánh tay nàng, khiến nàng đau đến thét lên một tiếng thảm thiết. Chu Sở Chi trơ mắt nhìn nữ nhân mình yêu thương chịu khổ, cũng gào lên mắng nhiếc ta, từng câu từng chữ đều nhục mạ, lời lẽ khó nghe hơn bất kỳ ai. Hắn hoàn toàn không còn chút khí độ cao quý, lạnh lùng của một hoàng tử khi xưa.

"Lấy oán báo ân ư?"

“Khi các ngươi g.i.ế.c phu quân của ta, có từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay không?”

Loading...