Edit: Wng
-
08
Ban ngày nghĩ gì, ban đêm mơ thấy cái đó, quả thật sai.
Đêm , mơ thấy sốt ruột luận văn mà chẳng nổi chữ nào, cuối cùng Nhạc Ngôn : “Để giúp .”
Khi tỉnh , cái cảm giác trống rỗng , ai hiểu ?
Mơ thật , trong mơ mỹ nhân, mà mỹ nhân còn giúp làm bài.
Tôi xuống giường, đầu nặng chân nhẹ, sổ mũi và đau họng, dựa kinh nghiệm lâm sàng nhiều năm của bản , cảm.
Nửa tháng dự đoán sẽ ngày .
Trường cũng khá , chỉ là… keo kiệt. Mùa đông mà ký túc sưởi, ống nhiệt đông cứng, sinh viên như chỉ thể ôm túi chườm và t.h.ả.m điện sống qua ngày. Giờ cảm thành công, thấy trường nên chịu trách nhiệm, ít nhất chi trả tiền t.h.u.ố.c cho .
Không trả cũng , đừng bắt luận văn nữa, cho nghiệp sớm là .
…Thôi, mơ.
Trong ký túc xá thuốc, lảo đảo đến bệnh xá trường, tới nơi mới phát hiện, nghỉ .
Thế là một kẻ bệnh tật như cứ run rẩy trong gió lạnh, nhớ cha , nhớ căn nhà sưởi ấm.
Trên đường về, nghĩ nếu thật sự chịu nổi thì trốn về nhà. bỗng nhớ tới Nhạc Ngôn.
Đã tới cửa ký túc, đầu chạy về phía quán.
Tôi cửa lúc 9 giờ 45.
Nhạc Ngôn áo khoác lông màu trắng, trông sạch sẽ, ôn hòa. Tôi thật sự nghi hoặc, trường nỡ khai trừ thế ? Mù hết ?
Đây rõ ràng là “nhan sắc đảm đương” của trường mà! Người như thế thể tùy tiện khai trừ?
Tôi : “Nhạc Ngôn, t.h.u.ố.c ?”
Vừa dứt lời mới nhận , chỉ sốt và đau họng, mà giọng còn khàn khàn đến quyến rũ lạ thường, chính cũng nhận giọng .
Nhạc Ngôn ngẩn , hỏi: “Sao cả đêm mà bệnh nặng thế ?”
Tôi khẽ: “Cũng rõ ràng ha.”
Anh nhíu mày, mà nhíu mày thôi cũng .
“Đi bệnh viện ?” hỏi.
Tôi lắc đầu, chỉ thấy choáng váng.
“Bệnh xá trường đóng cửa, lười xa quá,” gác cằm lên quầy bar, “ t.h.u.ố.c hạ sốt ? Cho một viên với, đói quá.”
Anh bất đắc dĩ : “Tôi làm cho chút gì ăn, lát nữa cùng qua phòng khám ở phố bên.”
Thiên sứ.
Tôi mềm nhũn bò lên quầy, “thiên nga trắng” mặt nấu bữa sáng cho , cảm giác quỳ lạy. Tôi dám vọng tưởng, chỉ tôn thờ.
kịp bò bao xa, Nhạc Ngôn kéo lên lầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tu-bi-va-hoa-hong/chap-8.html.]
Nói thật, khi ốm chẳng ăn gì, nhưng bữa cơm làm miễn phí, đành cố mà ăn, coi như nể mặt .
Đến miếng cuối cùng, cảm thấy như trải qua khổ hình.
Anh , mặt mày khổ sở: “Tôi , cần miễn cưỡng ăn nhiều thế.”
Tôi xua tay, vốn định bảo “Không ”, nhưng sợ mở miệng ói, nên thôi.
Anh dọn dẹp xong, thật sự đưa phòng khám.
Khoảnh khắc đó, như giám hộ của .
Hai chúng giẫm lên tuyết mà , cảm giác đó thật khó tả, rõ ràng gay, nhưng tim cứ đập loạn.
Tôi cảm thấy… khi Nhạc Ngôn thích thật, bằng đối thế? Nấu cơm, lấy tiền, còn tự nguyện đưa khám, chẳng là yêu ?
Tôi nhớ cốt truyện tối qua bịa, ngờ ứng nghiệm, bỏ , giờ .
Tôi bắt đầu lo.
Nhạc Ngôn là , , ai ở bên chắc là kiếp tu mười kiếp. vấn đề là, gay, hai thể bên ?
Đang rối rắm nghĩ cách từ chối mà làm tổn thương, bỗng hỏi: “Đêm qua với gì ngoài cửa?”
“Anh ?” Tôi ngẩn , “Ai với ai cơ?”
“Cậu,” , “với .”
Anh ?
Là “mặt thú” ?
Tôi sững : “Không … là bạn trai cũ của ?”
Nhạc Ngôn , vẫn như : “Bạn trai cũ? Cậu nghĩ gì thế?”
“Tôi tưởng là bạn trai cũ của chứ!”
Anh : “Đó là ruột của . Cậu thấy hai chúng giống ?”
Tôi ngẫm , đúng thật, chỉ là góc cạnh rõ hơn, còn Nhạc Ngôn đường nét dịu dàng hơn.
Anh : “Tôi và gia đình chút mâu thuẫn, tới khuyên về nhà.”
Tôi , đột nhiên cảm thấy hóa hơn ba mươi tuổi vẫn thể giận dỗi với nhà. Tôi : “Anh lớn thế mà còn để gia đình lo, thật nên nha.”
Nhạc Ngôn bật , xổm bên đường.
Tôi từng thấy như , thoải mái, rạng rỡ, đáng yêu, như một trai hai mươi tươi sáng.
Tôi hỏi: “Anh gì ?”
Anh đáp: “Cười thú vị thật.”
Tôi thú vị.
khi , cảm thấy, cuộc sống , thật sự ý nghĩa.
Vui vẻ.