Từ Bi Và Hoa Hồng - Chap 3

Cập nhật lúc: 2026-03-18 05:46:59
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

03

 

Ngày hôm , đến quán .

 

Được , thừa nhận cũng là vì mì Ý cà phê khiến lưu luyến, mà là vì vẫn nổi luận văn, tìm ông chủ chuyện một chút.

 

Lần , mang theo luôn notebook.

 

9 giờ 31 phút, cũng chính là một phút khi mở cửa, đẩy cửa bước .

 

Khi , đang treo bảng “Đồ uống đề cử hôm nay” lên tường. Nghe thấy tiếng cửa mở, đầu , lập tức mỉm chào: “Buổi sáng lành.”

 

Tôi đáp: “Sớm.” Rồi tựa quầy hỏi: “Tôi tới sớm quá ? Giờ đồ ăn ?”

 

“Phải đợi một lát.” Anh áy náy , “Khai trương một tuần , đầu tiên tới sớm như . Tôi còn tưởng cả mùa đông chẳng cần chuẩn bữa sáng.”

 

Tôi , cố ý trêu : “Vậy chuẩn mỗi ngày . Tôi định ở đây tới tận Tết Âm Lịch.”

 

Hôm nay mặc áo lông màu đen, bên trong là áo sơmi trắng. Khi chuyện với , đeo tạp dề : “Cậu cứ xem menu , làm liền cho.”

 

Ngón tay gõ nhẹ lên cuốn sổ menu: “Không vội, nơi chỉ trông tiệm ?”

 

“Ừ, một thôi, thấy cũng khá nhàn.”

 

Cũng đúng, vì quán thoạt thật sự chẳng bao nhiêu khách.

 

Tôi mở menu, gọi một phần sandwich và một ly Americano.

 

“Được, lên lầu , làm xong mang lên.”

 

Anh mỉm với . Lúc nghĩ, thật , sáng sớm mà gặp trai , cả ngày tâm trạng chắc chắn sẽ vui.

 

Thực , vốn thói quen ăn sáng, bình thường cũng chẳng dậy sớm như . tối qua mất ngủ, bốn giờ hơn tỉnh, cố ngủ cũng chỉ đến tám giờ. Ở ký túc xá chán ngắt, xem phim một nửa tắt, mãi mới chịu tới hơn chín giờ, liền chạy sang đây.

 

Ông chủ bưng bữa sáng lên, thấy mở laptop, liền hỏi: “Nhạc ồn quá ? Tôi giảm âm lượng nhé?”

 

“Đừng,” ngay, ngờ còn chu đáo như , “Cái luận văn quái quỷ mười ngày dòng nào. Có chút nhạc nền ít còn giúp giảm bớt lo âu.”

 

Anh khẽ: “Cố lên, luận văn đúng là ma quái thật.”

 

Nói , xoay , lấy sách từ kệ bên bước xuống cầu thang.

 

Mới vài bậc, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt . Anh khựng , hỏi: “Có chuyện gì ?”

 

“Không ,” xua tay, “Không gì cả.”

 

Anh , tiếp tục xuống.

 

Anh dường như thích .

 

Tôi tựa ghế, c.ắ.n một miếng sandwich, thầm nghĩ: Người , vận khí thường tệ.

 

Một tiếng rưỡi trôi qua, vẫn chẳng thêm gì.

 

Số từ tăng 30, mà là vô nghĩa.

 

Trong suốt hơn một tiếng rưỡi đó, quả nhiên thêm vị khách nào tới. Tôi nghĩ thầm, nếu cả ngày chỉ , mà mở quán kiểu chắc thật sự bồi lỗ đến c.h.ế.t mất.

 

Tôi chán c.h.ế.t, chẳng , chẳng , sandwich ăn xong, cà phê cũng hết, trong đầu chỉ nghĩ đến ông chủ, chỉ trò chuyện cùng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tu-bi-va-hoa-hong/chap-3.html.]

Điện thoại reo, là Lão Vương gọi đến.

 

Hắn hôm nay nghỉ, hỏi đang làm gì, chơi sói sát .

 

Tôi : “Tôi đang câu dẫn soái ca, .”

 

“Câu dẫn soái ca” là linh tinh, nhưng thật sự chẳng .

 

Đám bạn , mỗi tụ họp là ồn ào đến tận nửa đêm, còn gần đây càng ngày càng thích yên tĩnh, thậm chí đôi khi còn chịu nổi tiếng ồn của họ.

 

Lão Vương xong thì bảo: “Lão Thường, chắc là sắp già .”

 

Già thì già , thực sự sắp cái luận văn làm cho c.h.ế.t sớm mất thôi.

 

Lão Vương đối với sự từ chối của cũng chẳng mấy để tâm. Có thể thấy vị bằng hữu “quân dự sói sát” lợi hại đến mức nào. Hắn hỏi : “Câu dẫn soái ca? Cậu đây là luận văn tự bẻ cong chính ? Hay là vì luận văn mà thâm nhập thực địa, nghiên cứu quần chúng ?”

 

“Hai điều đều thể tính là đúng ,” thuận miệng đùa, “Theo nghiên cứu của cho thấy, yêu đồng giới thường giá trị nhan sắc cao. Từ điểm , cảm thấy chúng là cùng một loại .”

 

“Thả , với là cùng loại, chịu thu !” Lão Vương bật mắng , “Được , nhảm với nữa. Thật sự tới ?”

 

“Soái ca thật sự là hiếm như trân châu .”

 

“Thế thì quỳ an , đây trêu khác đây.”

 

Hai chúng tán nhảm xong liền cúp điện thoại. Tôi chằm chằm cái khay trống một lát, vài phút dậy, bưng khay và ly cà phê trống xuống lầu.

 

Đã với Lão Vương là câu dẫn soái ca, thâm nhập thực tế nghiên cứu quần chúng, thì hành động thôi.

 

soái ca thật sự là đồng tính , nhưng thể bắt đầu bằng việc xem những quyển sách nào, cùng tán gẫu, để chút quan điểm về cộng đồng . Biết gợi cho chút cảm hứng để phá vỡ bế tắc.

 

Tôi xuống lầu liền phát hiện ngoài , còn một đàn ông khác.

 

Người hiển nhiên là mới , đang cạnh quầy bar. Tôi thấy tiếng mở cửa, chắc là đến lúc đang gọi điện với Lão Vương.

 

Người đàn ông trông dễ đối phó. Khi xuống, dường như hai đang chuyện gì đó, mà mấy vui vẻ. Hơn nữa, thấy , bọn họ liền im lặng.

 

“Cậu để đó , thu là .” Ông chủ mỉm tới.

 

kịp để phản ứng, đàn ông xa lạ đưa tay nhận lấy khay trong tay , : “Để làm cho.”

 

Tôi kịp từ chối, cầm mất, trực tiếp đưa cho ông chủ.

 

Tôi bỗng cảm giác chiếm mất phần diễn, thật sự vui.

 

Vốn định xuống tìm ông chủ chuyện, nhưng xem tình hình , rõ ràng là còn chỗ cho chen . Tôi nghĩ thôi thì đợi lát nữa xuống . Không ngờ ông chủ sang : “Tôi ở đây còn khách, về .”

 

Người , với ông chủ: “Anh cứ bận việc của , chờ .”

 

“Không cần.” Ông chủ kiên quyết.

 

Tôi đó, mà ở cũng chẳng xong, ngượng đến mức cảm giác như đầu bốc khói. hai , lòng bát quái trong sôi sục. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, tự biên cho họ một đoạn tình thù yêu hận đầy kịch tính.

 

Người tiểu thuyết như , đầu óc đúng là chẳng bao giờ ngừng diễn.

 

Người đàn ông trông vẻ bất đắc dĩ, mặt mày vui mà rời . Ông chủ lạnh mặt theo , khi sang nở nụ khiến cảm thấy dễ chịu.

 

Tiểu soái ca hai mặt, thích.

 

Tôi : “Tôi quấy rầy hai ?”

 

Anh đáp: “Không, cảm ơn giúp giải vây.”

 

Hay quá, vô tình làm một việc . Như thì lý do chính đáng để kéo ông chủ chuyện. Nhìn , liền là kiểu ơn, chắc chắn sẽ báo đáp.

Loading...