Từ Bi Và Hoa Hồng - Chap 22

Cập nhật lúc: 2026-03-18 12:53:58
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

22.

Tôi từng ảo tưởng rằng bản cần giống khác, sốt sắng bước chốn công sở, tiến thế giới thật sự của trưởng thành. Bởi vẫn luôn nghĩ, nếu thể ở nhà mà vẫn kiếm tiền, thì chẳng cần đối mặt với bao nhiêu con và chuyện phức tạp ngoài . Những thứ , thật sự chán ghét.

con quả thực sẽ đổi. Dù , nhưng vì Nhạc Ngôn, vẫn chọn bước ngoài, tiến một thế giới rộng lớn hơn, dấn lên mảnh đất mà xa lạ.

Tôi hy vọng bản thể trưởng thành nhanh hơn, thậm chí nhanh gấp năm , mười so với những cùng lứa.

Bởi , chỉ khi trở nên chín chắn, đáng tin cậy, Nhạc Ngôn mới thể thật lòng tin tưởng .

Tôi , thích , thật lòng thích, nhưng , bởi trong lòng còn vướng bận quá nhiều điều.

Người thường , đàn ông thật sự thành công là thể khiến yêu yên tâm dựa , buông hết gánh nặng. Có lẽ Nhạc Ngôn sẽ cần dựa , nhưng khiến , ít nhất về tinh thần, thể thấy nhẹ nhõm.

Vì thế, công việc , đãi ngộ nhưng điều kiện vô cùng khắc nghiệt, khác đều thì chọn nhận lấy.

Ngày rời , gọi điện cho Nhạc Ngôn. Anh hỏi: “Cậu khổ gì chứ?”

“Em tình nguyện,” , “Anh chờ da đen nhỏ của trở về cưới qua cửa .”

Anh bật , bảo đừng lung tung.

đùa. Hai năm , khi trở , nhất định sẽ đưa về gặp cha , còn nắm tay nữa.

Tôi : “Nhạc Ngôn, hai năm trôi qua nhanh, nhưng em tin rằng đến khi đó em nhất định sẽ sống thật .”

Tôi còn : “Anh yên tâm, em tuyệt đối sẽ làm thất vọng.”

Còn Nhạc Ngôn chỉ khẽ : “Giữ gìn sức khỏe, nhất định bình an.”

Khi , cho rằng hai năm sẽ trôi qua trong nháy mắt, nhưng thực tế, những lúc nghi ngờ bản liệu còn thể gặp .

Cuộc sống ở châu Phi kỳ diệu đến mức khó mà diễn tả bằng lời. Rất bận, bận đến mức chân gần như chạm đất. Các đồng nghiệp của đến từ khắp nơi thế giới, nhiều tiếng Anh với giọng đặc sệt khiến đoán từng chữ, đôi khi còn vì một bản hợp đồng mà tranh cãi. Mỗi như thế, đều bật .

Tôi gọi điện kể hết những chuyện đó cho Nhạc Ngôn . Anh ở bên , mang theo ý , nhắc nghiêm túc hơn.

Có đôi khi, giữa núi non sông biển xa xôi, giọng , cảm thấy Tổ quốc xa xôi gần gũi, yêu cũng , xa gần.

Những ngày đầu sang đó, cực kỳ quen, thường xuyên ốm mà chẳng dám với gia đình. chỉ cần khó chịu, liền kể cho Nhạc Ngôn , để mấy lời dễ dỗ vui.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tu-bi-va-hoa-hong/chap-22.html.]

Tôi sợ lo, ngược còn mong lo, càng lo càng . Bởi điều đó chứng minh quan tâm .

Về điểm , quả thật chẳng rộng lượng gì, còn chút tâm cơ. chúng ở xa như thế, chẳng bao giờ mới gặp , chỉ còn cách đó để giữ cho vẫn tồn tại trong lòng .

Cứ để nhớ , thích nhớ.

Tết Âm Lịch năm đầu tiên ở bên đó, sốt hơn bốn mươi độ. Lần hiếm hoi phát thiện tâm, cho Nhạc Ngôn , dù cũng là Tết, ăn Tết vui vẻ.

Thế mà tối hôm đó, đột nhiên gọi video. Tôi thật sự lâu , đúng dịp “mỗi gặp ”, nên nén nổi mà nhận cuộc gọi.

Bên Bắc Kinh là đầu tháng Hai, mặc áo lông; còn ở đây là mùa hè, chỉ mặc áo ngắn tay. Khi điều chỉnh góc máy, trông vụng về nhưng vẫn như cũ.

Chúng chuyện đôi câu, hỏi giọng yếu thế. Cuối cùng giấu , thật là ốm.

Ở Port Louis, múi giờ chậm hơn Bắc Kinh bốn tiếng. Khi bên bước sang năm mới, vẫn đó cùng . Tôi với : “Năm mới vui vẻ.”

Bốn tiếng , mỉm , đáp : “Năm mới vui vẻ. Anh nhớ em.”

Tôi dựa câu “ nhớ em” mà kiên trì tiếp tục. Thật công việc quá khổ, chỉ là bận, chuyện nhiều. Tôi buộc trưởng thành nhanh chóng, những điều thời học bao giờ nghĩ tới, giờ tự suy xét; từ một kẻ làm việc vụn vặt, dần trở nên cẩn thận, trật tự.

Trước đây thường đủ độc lập, rằng học đại học vẫn ở trong thành phố, từng sống một thì thể gọi là đàn ông thật sự.

Giờ thì , hai năm trải qua như thế, những gì nên học, nên học đều học cả.

Công ty cũng giữ chữ tín, hai năm thì đúng hai năm. Họ sớm sắp xếp cho công việc khi trở về nước.

Ngày nhận quyết định , lập tức gọi cho Nhạc Ngôn: “Thầy Nhạc, tiểu bảo bối của sắp về .”

Hôm đó, Port Louis trải qua một cơn bão. Tôi trốn trong căn hộ, thở của trong điện thoại.

Anh im lặng lâu. Tôi hỏi: “Sao ? Không em về ?”

“Không .” Anh , “Gần đây vẫn luôn suy nghĩ.”

“Suy nghĩ gì?”

“Anh quá nghiêm khắc với em ?” ngập ngừng, tiếp, “Vì lớn tuổi hơn, nên cứ ép em, mới hơn hai mươi tuổi, vội vã trưởng thành. Như thế, thật công bằng với em.”

“Nhạc Ngôn,” , “Hai năm chúng chênh lệch thật sự rõ ràng. Lúc đó em bồng bột, làm gì cũng nghĩ kỹ. Dù khi đồng ý với em, thì cũng sẽ gặp trắc trở thôi. Thật , em chỉ yêu mà em còn ơn nữa. Vì gặp , cuộc đời em mới rẽ sang một hướng khác.”

Tôi : “Nếu con đường em là bằng phẳng, thì khi gặp , nó trở thành một con dốc dựng . Phải gắng sức trèo lên, gian nan vô cùng, chỉ cần lơ là một chút là trượt xuống. khi c.ắ.n răng trèo đến đỉnh, thế giới mắt rộng mở hơn nhiều. Đó bất công với em, mà là đối với em ơn.”

Nhạc Ngôn gì. 

Tôi khẽ giọng bảo : “Em vẫn cảm thấy gặp là điều thật . Em nghĩ, em yêu , mà cũng yêu em. Anh nghĩ ? Anh yêu em , Nhạc Ngôn?”

Loading...