Edit: Wng
-
21.
Nhạc Ngôn với : “Nếu là mười năm , hoặc năm năm , lẽ sẽ đồng ý ở bên .”
Anh đưa cho một ly sữa, : “ , năm nay 32 tuổi. Cậu 32 tuổi nghĩa là gì ? Là trở nên sợ phiền phức, sợ tổn thương.”
Lúc mới hiểu .
, chỉ khi con d.a.o đặt lên đầu mới nó đáng sợ đến .
Hiện thực đè lên vai , nên chẳng thể hiểu nỗi lo của Nhạc Ngôn sâu đến chừng nào.
Trong mắt khác, đáng tin, điểm hiểu rõ. thừa nhận rằng còn quá trẻ, trẻ đến mức thể gánh nổi một phần tình yêu.
Tôi : “Vậy em làm bây giờ? Em thật sự yêu .”
Một câu hỏi khó hơn cả việc luận văn.
Nhạc Ngôn : “Cậu cần thời gian để suy nghĩ về chính , và về .”
Tôi uống cạn ly sữa, lạnh đến đầu lưỡi đau rát, : “Được , em về .”
——
Trên đường về, nghĩ mãi một vấn đề: Người trẻ xứng yêu ?
Câu trả lời vốn rõ ràng, nhưng khi một trẻ tuổi yêu một hơn nhiều, tình yêu bỗng trở nên hư ảo, mờ mịt.
Tôi và Nhạc Ngôn, như vốn đối mặt với áp lực kết hôn, như dị tính. Dĩ nhiên, điều kiện là dám “come out”.
Nhạc Ngôn, gia đình chấp nhận, vẫn sợ sự bất trong tình cảm. Qua tuổi ba mươi, trái tim con trở nên yếu đuối, dám dễ dàng trao cho ai.
Còn , khiến thật sự suy nghĩ về chính .
Đứng cửa nhà, mới nhận , điều lo chỉ là cách tuổi tác.
Tôi rốt cuộc thật sự là đồng tính ? Gia đình chấp nhận nổi điều đó ? Cho dù hiện tại yêu , nhưng tương lai, liệu thể mãi yêu ?
Có lẽ, đó mới là điều Nhạc Ngôn trăn trở.
Đến một giai đoạn nào đó trong đời, tình yêu còn đơn thuần là tình yêu.
Tôi vẫn nhớ rõ lời từng với : “Ngày em gặp , hoa hồng nở nền tuyết trắng.”
——
Sau đó, suốt mấy tháng đến Maurice.
Tôi xong luận văn, bảo vệ thành công, lấy bằng nghiệp.
Ngoài , từ bỏ tiểu thuyết ở nhà, tìm công việc, một công việc khó là nhưng định.
Ngày chụp ảnh nghiệp, trời đổ mưa to. Bọn mặc áo cử nhân, xối như chuột lột. Trong cơn mưa, lớp trưởng ôm bó hoa hồng cầu hôn bí thư chi đoàn, bí thư : “Cậu chọn ngày nắng ?”
Mặc kệ thế nào, đó cũng là một đôi vui vẻ.
Tôi họ, nhớ đến Nhạc Ngôn.
Mấy tháng gặp, từ mùa đông sang mùa hè. Có đôi , thật sự nhịn , đến Maurice trộm .
Anh vẫn như cũ, cầm sách, yên tĩnh ở quầy bar , khách thì lên mỉm .
Y hệt ngày đầu đẩy cửa bước .
Tôi vẫn thích , là cái loại thích ôm chặt buông. khi thể chứng minh rằng thể gánh nổi thế giới của , dám tùy tiện xuất hiện.
Tôi , biến mất như là vô trách nhiệm. Nếu Nhạc Ngôn cũng động lòng, hẳn sẽ buồn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tu-bi-va-hoa-hong/chap-21.html.]
như , vẫn quá trẻ, làm thế nào để khiến tin và chấp nhận .
Tôi nhớ , nhưng dám để thấy một trưởng thành.
——
Sau buổi chụp ảnh tập thể, thầy cho chúng tự do hoạt động.
Trời vẫn mưa, gần như đều trốn trong khu giảng đường.
Tôi mượn một cây dù, cổng trường mua một bó hoa hồng lớn, hướng đến Maurice.
Tôi đẩy cửa bước .
Nhạc Ngôn vẫn như , dịu dàng : “Hoan nghênh ghé đến.”
Khi xoay , thấy là , nụ mặt khựng .
Biểu cảm bán .
Anh, thật , thích .
Tôi ôm hoa hồng, : “Nhạc Ngôn, em nghiệp .”
Anh đặt phong bì thư lên quầy bar, thấy đó in dòng chữ “Mark Just”.
Anh : “Chúc mừng.”
Tôi quan sát kỹ, vẫn như xưa, vẫn là từng lén .
Tôi đưa bó hoa cho : “Tặng .”
Anh , đưa tay nhận, nhưng vẫn nhét n.g.ự.c .
“Em tìm việc ,” , “Danh tiếng , lương cũng khá.”
“Chúc mừng.”
“Cơ hội thăng tiến lớn, tương lai sáng lạn.”
“Chúc mừng.”
“ em sang châu Phi công tác hai năm, về thể điều thẳng về tổng bộ.”
“…… Chúc mừng.”
Tôi : “Em châu Phi cũng chúc mừng ? Lúc về khi em đen như than mất.”
Nhạc Ngôn cuối cùng cũng .
Lâu lắm mới thấy , vẫn nhất khi .
Tôi : “Nhạc Ngôn, còn một chuyện quan trọng. Em come out với gia đình. Mẹ em đ.á.n.h em một trận, nhưng hai tuần thì chấp nhận việc em thích .”
Anh gì, chỉ nhíu mày.
“Em nghĩ, sang châu Phi hai năm, lúc về hẳn em cũng đủ trưởng thành. Tuy tuổi tác giữa em và đổi, nhưng lúc đó em sẽ trải nghiệm, cuộc sống của riêng . Nếu khi vẫn còn thích em, thể ở bên em ?”
Nhạc Ngôn ôm bó hoa hồng tặng, thật lâu.
Cuối cùng : “Ai với là thích ?”
Tôi bước đến, kéo tay , hôn khẽ lên ngón tay.
Anh né tránh. Tôi hôn thêm một cái.
“Chính tự lộ ,” , “Trong mắt rõ điều đó.”