Từ Bi Và Hoa Hồng - Chap 19

Cập nhật lúc: 2026-03-18 12:48:25
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

19

 

Chiều ba mươi Tết, “đạo tặc hái hoa” cửa tiệm Maurice, trợn mắt há hốc mồm.

 

Nhạc Ngôn ở đó, cửa tiệm khóa chặt.

 

Trong đầu lập tức bùng nổ hàng loạt kịch bản, nào là bắt cóc, nào là gặp chuyện, nào là dụ dỗ...

 

Tất nhiên, cũng loại trừ khả năng chủ động theo khác. 

 

Tết mà, thể với ai chứ?

 

Tôi bệt xuống bậc thang cửa, gọi điện liên tục cảm thấy ngu ngốc đến đáng thương. Biết là nên, nhưng khống chế nổi, thật sự lo cho .

 

Có lẽ ông trời thấy lúc quá hợp vai “nam chính phim bi tình”, nên phối hợp, tuyết bắt đầu rơi, càng lúc càng dày.

 

Tôi đó, chẳng mấy chốc biến thành một khối tuyết nhỏ.

 

Gọi đến khi mệt lử, từ bỏ, cất điện thoại, ngẩng đầu ngắm tuyết. Không bao lâu , điện thoại reo.

 

Người gọi đến là “Mỹ nhân nhi”.

 

Cái ghi chú , bao giờ dám để Nhạc Ngôn thấy, sợ giận.

 

“Tìm ?” Giọng từ đầu dây bên vang lên, khiến cảm thấy chân thật xa xăm.

 

Có bông tuyết đậu mi mắt , chớp một cái, cả thế giới bỗng lung linh đến lạ.

 

Tôi : “Nhạc Ngôn, đang ở ?”

 

Anh khẽ , hỏi: “Sao thế? Gọi chúc Tết ?”

 

,” chỉ cần thấy , liền yên lòng hơn nhiều.

 

Anh chỉ là thầy giáo, mà còn như bác sĩ, chỉ cần , bệnh của liền đỡ. 

 

“Vậy đang ở ?”

 

“Ở nhà,” Nhạc Ngôn , “Anh ép về.”

 

Anh về nhà, cùng cha trai ăn Tết.

 

Tôi tưởng tượng cảnh cả nhà họ, nhan sắc chắc chắn đều cực cao, chung một bàn, chắc hẳn như tranh.

 

Nhạc Ngôn hỏi : “Còn ? Đang làm gì?”

 

“Gọi điện chúc Tết chứ còn gì.” Tôi , “Vậy cứ ở nhà ăn Tết vui vẻ nhé. đến nửa đêm mười hai giờ, đừng nhận điện thoại ai khác, dành thời gian đó cho .”

 

Nhạc Ngôn khẽ , giọng thấp trầm: “Ấu trĩ.”

 

Tôi hì hì, đúng, ấu trĩ, nhưng tin thích như thế .

 

Hai chuyện lâu, thấy của gọi. Nhạc Ngôn gì thêm, là chủ động tạm biệt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tu-bi-va-hoa-hong/chap-19.html.]

Ở nhà lâu như , rốt cuộc cũng về với gia đình, đó là chuyện . Tôi làm phiền.

 

Tôi cũng cho rằng lúc đó, đang cửa tiệm , giữa trời tuyết, trông chẳng khác gì tuyết. 

 

Chỉ cần đang vui là .

 

Buổi tối, cùng gọi video với cha, ông đang ở nước ngoài. Cha năm qua Tết điều , đến năm nay mới thể trở về.

 

Trong nhà chỉ hai con , Tết yên ắng. Mấy năm về, sang nhà ông bà ngoại. Năm nay vì về nên bà mới ở .

 

Trong video, với cha: “Anh lên xoay một vòng cho em xem, béo ?”

 

Cha liền ngoan ngoãn xoay một vòng, còn nhảy một đoạn Hồ thiên nga.

 

Mẹ nghiêng ngả, quyết định khi ông về, mỗi tháng sẽ cho thêm 500 đồng tiền tiêu vặt.

 

Chúng ăn sủi cảo, mở TV xem chương trình Xuân Vãn, chê bai mấy tiết mục nhàm chán. Cứ thế, chậm rãi mà đến khoảnh khắc giao thừa.

 

Khi MC trong TV bắt đầu đếm ngược, lập tức bấm gọi điện. Nhạc Ngôn đúng là giữ lời, thật sự dành riêng khoảnh khắc đó cho .

 

Khi trong TV đếm đến mười, chín, tám, bảy...

Tôi khẽ : “Đừng gì.”

 

Chúng đều gì, chỉ đếm ngược, tiếng hô hấp của , tiếng pháo ngoài cửa sổ vang lên rộn ràng.

 

Khi chuông điểm mười hai giờ, bên ngoài huyên náo vô cùng. Tôi lớn tiếng gọi với Nhạc Ngôn: “Bảo bối ! Năm mới vui vẻ!”

 

Nhạc Ngôn , với : “Cậu gọi ai là bảo bối cơ chứ?”

 

“Anh đó.” Tôi làm mặt dày mà trêu , , “Năm mới , em sẽ tiếp tục thích .”

 

Năm mới cứ thế đến, trong tiếng của Nhạc Ngôn, : “Nhạc Ngôn, thật dễ .”

 

“Cậu cũng dễ .”

 

Anh khen , liền lập tức nở mày nở mặt.

 

Tôi với : “Năm mới, tặng em một lời chúc phúc ?”

 

Anh chúc năm mới thuận lợi, xong luận văn suôn sẻ, nghiệp suôn sẻ, tìm công việc thích.

 

Tôi : “Lại chúc em thêm một điều nữa.”

 

“Điều gì?”

 

“Chúc em thuận lợi theo đuổi .”

 

Nhạc Ngôn đáp, nhưng đang trộm bên đầu dây.

 

Tôi : “Thật đó, luận văn em chắc chắn sẽ xong, bằng nghiệp nhất định sẽ lấy . Còn chuyện công việc, dù em làm cũng thể kiếm tiền. Năm nay tâm nguyện lớn nhất của em chính là theo đuổi .”

 

Bên ngoài pháo nổ đì đùng, pháo hoa nở rộ, âm thanh vang đến rung trời.

 

Sợ tiếng ồn át mất giọng Nhạc Ngôn, chạy phòng ngủ, kéo chăn phủ kín đầu, lặng lẽ chờ.

 

Sau đó, Nhạc Ngôn : “Vậy chúc , điều đều như ý nguyện.”

Loading...