Edit: Wng
-
18
Chiều ngày 28 tháng Chạp, ép buộc về nhà.
Bà hỏi : “Con ở bên ngoài đang quen ai ?”
Tôi hì hì, bà càng vui, cảm thấy con trai rốt cuộc cũng tương lai.
Đương nhiên, đó là vì bà thích là đàn ông, nếu , e rằng bà sẽ phát điên mất.
Mẹ là vô cùng “diễn cảm”, cách khác là “ưa diễn” hoặc “diễn nhiều”. Ngay trong điện thoại, bà truy hỏi về “con dâu tương lai”.
Tôi đành trả lời: “Rất xinh , học thức.”
Thế là lập tức tự tưởng tượng câu chuyện đá.
Bà : “Đẹp học thức thì thể thích con ?”
Thấy , đúng là ruột.
Tôi : “Mẹ đúng, nên đến giờ con vẫn theo đuổi .”
Mẹ liền yên tâm, cảm thấy tình tiết như mới hợp lý.
Tôi còn tưởng bà sẽ “Cố gắng thêm , cần vội về nhà”, ai ngờ là: “Dù tạm thời con cũng theo kịp , mau về nhà , qua Tết tính.”
Không còn cách nào khác, đành xách ba lô lên đường về.
Trước khi , hỏi Nhạc Ngôn: “Thầy Nhạc, đưa về nhà ?”
Tôi nghĩ, nếu cùng , đến nơi thể mời ở ăn một bữa cơm, cũng coi như mắt lớn trong nhà.
Mẹ chắc chắn sẽ thích Nhạc Ngôn, trai, dịu dàng, còn từng là thầy giáo thì ai mà thích chứ?
Nhạc Ngôn : “Tôi bên còn bận, để đưa về.”
Tuyệt đối thể.
Sao thể để Nhạc Ngôn một ở tiệm?
Từ khi tiệm nổi tiếng, đúng hơn là từ khi nổi tiếng, khách tới đều như lang sói, ai cũng “liếm” một cái mỹ nhân đội mũ đỏ nhà .
Tôi tuyệt đối thể để chuyện đó xảy .
Vì , đành tự xách hai vai ba lô, bước lên hành trình về nhà.
Trên đường, cứ nghĩ mãi, giờ ở đó, chắc Nhạc Ngôn sẽ cảm thấy trống vắng lắm.
Tôi bắt đầu tưởng tượng cảnh bệnh tương tư, gọi điện cho , thổ lộ tình cảm.
Từ khoảnh khắc , liền bắt đầu chờ điện thoại của Nhạc Ngôn. Chờ mãi, đến tận sáng ba mươi Tết, ngay cả tin nhắn cũng .
Nhạc Ngôn thật đúng là tàn nhẫn.
Từ ngày 28 tháng Chạp về nhà đến sáng ba mươi, liên lạc cho , cũng liên lạc cho .
Không vì nhớ , cũng chẳng vì bận, mà là hiểu rõ một đạo lý: theo đuổi ai đó “mềm mỏng xen lẫn cứng rắn”.
Tôi nghĩ, lẽ Nhạc Ngôn đáp là vì bám quá chặt. Anh vẫn nhận quan trọng với đến mức nào. chỉ cần rút khỏi cuộc sống của , nhất định sẽ cảm thấy cả bầu trời sụp xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tu-bi-va-hoa-hong/chap-18.html.]
Tôi chờ chủ động tìm đến , để thể cho “một trận khai thiên tích địa”.
đợi đến khi tóc bắt đầu rụng, vẫn tìm.
Tôi hận.
Sáng ba mươi, bắt dán câu đối xuân.
Tâm trạng buồn rũ rượi.
Mẹ : “Con , tối chịu ngủ, sáng chịu dậy, ban ngày như con ma, tối càng như con ma.”
Tôi ỉu xìu đáp: “Ban ngày con uể oải thì giống ma con chịu, chứ buổi tối thì ? Con buổi tối tinh thần phơi phới mà.”
Bà dõng dạc : “Tối ngủ , cứ trở loạn xạ, ma thì là gì?”
Cũng lý thật.
Tôi cúi đầu tiếp tục dán câu đối.
Bà hỏi: “Con thế? Tết nhất mà cứ như sắp xỉu tới nơi?”
Tôi trả lời, dán xong thì ôm chăn về phòng, tiếp tục nghĩ đến Nhạc Ngôn. Nghĩ ngủ quên lúc nào , đến khi tỉnh là buổi chiều.
Tôi chằm chằm trần nhà, chợt nhớ hôm nay là giao thừa, mà với Nhạc Ngôn gần hai ngày liên lạc. Rõ ràng còn sẽ mời đến ăn Tết cơ mà.
“Mẹ ơi!” gọi, “Con chuyện bàn với !”
Mẹ đang nấu ăn, gọi thì bảo im ngay.
Tôi chạy bếp, : “Con một thầy giáo, luôn hướng dẫn con làm luận văn, .”
Bà liếc : “Sao? Con đút lót ?”
“... Dù con , cũng chắc chịu nhận.” Tôi , “ thầy Tết ở thành phố, con mời về nhà ăn Tết.”
“Ôi chao,” , “Đây là thầy giáo thần tiên gì thế?”
“Gì cơ?”
Bà : “Từ nhỏ đến lớn, con chịu nổi thầy giáo nào. Ngày nào cũng than phiền ‘thầy vớ vẩn’, nay chủ động khen ? Cuối cùng con cũng mắt một ông thầy ?”
Tôi gật đầu như giã tỏi: “Anh đúng là thầy giáo thần tiên.”
“Được thôi,” , “Dù mấy năm nay con Tết cũng chẳng về, nhà buồn lắm, thêm cũng vui.”
Tuy là thích “diễn”, chê con trai, nhưng khoảnh khắc , cảm thấy bà tỏa một ánh sáng hiền hòa của tình mẫu tử.
Tôi : “Mẹ đúng là thần tiên.”
Bà đáp: “Cảm ơn khen ngợi, cút .”
Được đặc xá, vội chạy về phòng gọi điện cho Nhạc Ngôn, nhưng tài nào gọi .
Nói thật, là kiểu dễ lo xa.
Mỗi khi gọi ai, tưởng tượng vô kịch bản kinh khủng, thường thì chẳng , chỉ sắp hù c.h.ế.t chính .
Gọi mãi vẫn , bắt đầu lo Nhạc Ngôn gặp chuyện trong tiệm. Cuối cùng nhịn nổi nữa, quần áo, kịp rửa mặt chạy khỏi nhà.
Mẹ hỏi , : “Đi hái hoa!”