Từ Bi Và Hoa Hồng - Chap 17

Cập nhật lúc: 2026-03-18 11:35:14
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

17.

 

Tôi phạm một sai lầm nghiêm trọng, nên đăng ảnh của Nhạc Ngôn lên mạng. Tôi đ.á.n.h giá thấp độ “ hổ” của dân mạng.

 

Tài khoản Weibo của vốn mới tạo, chẳng fan nào, chỉ để tự giải khuây, lưu giữ ảnh mỹ nhân. Thế mà một , vô ý đăng ảnh kèm định vị, đột nhiên, hàng đống gần đó tìm , theo dõi, bình luận, và tất cả đều chú ý đến Nhạc Ngôn.

 

Cũng đúng thôi, ai mà chẳng thích cái .

 

Sau đó xóa ngay bài định vị, nhưng fan vẫn tăng chóng mặt. Không chỉ dân cùng thành, mà khắp nơi đều đến tán gẫu, trêu ghẹo.

 

Bọn họ tưởng chủ tài khoản chính là Nhạc Ngôn, gọi là “ông xã”, “vợ yêu” các kiểu, khiến tức điên, bèn chuyển bộ bài thành riêng tư.

 

Được , mâu thuẫn. Đã khoe một mỹ nhân bên cạnh, chịu để ai nhiều quá, cứ như ai thêm một mất bớt một .

 

cũng nhờ cái định vị đó, nhiều đến cửa hàng , gần Tết, việc buôn bán bỗng lên rõ rệt, và Nhạc Ngôn, cứ thế nổi tiếng mạng.

 

Ban đầu gì, chỉ thấy khách nhiều hơn thì lấy làm lạ. Anh vốn chẳng sợ , làm thầy giáo mà, ai cũng chẳng .

 

cũng nhận gì đó bình thường. Tối hôm đó, khi đóng cửa, nghiêm túc hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì?”

 

Quả nhiên thầy vẫn là thầy, giống như lúc coi thi, luôn phát hiện học trò đang làm trò. Chúng giấu gì cũng thoát khỏi ánh mắt của thầy.

 

Tôi cúi đầu, sắp xong đời.

 

Thẳng thắn thì khoan hồng, nên thú nhận. Hy vọng cũng khoan dung với .

 

Anh đúng là vui, vì thích yên tĩnh, vô cùng kín đáo, thích dây thị phi. Chuyện duy nhất từng chủ động gây ồn ào là vụ ở trường năm xưa, mà khi là vì chính nghĩa.

 

Nhạc Ngôn : “Thường Nhất Hàng, thật sự thế nào cho .”

 

Tôi sai, liền : “Tôi chấp nhận phạt, nhưng đừng giận , đừng phớt lờ nữa.”

 

Anh chằm chằm, ánh mắt khiến như sắp lột mất một tầng da.

 

Tôi dỗ : “Nhạc Ngôn, sai , chuyện chỉ là ngoài ý thôi. Anh đừng xử t.ử , cho c.h.ế.t từ từ ?”

 

Anh chọc , bất đắc dĩ xua tay: “Thật là hết cách với .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tu-bi-va-hoa-hong/chap-17.html.]

 

Nhạc Ngôn chính là như thế, nỡ thật sự giận . cũng vì thế, càng phiền hơn, nhất là khi những lá thư tỏ tình và quà cáp gửi tới bắt đầu chất đống.

 

Tôi đúng là tự mang đá đập chân . Đã theo đuổi vất vả, còn tự tay tạo thêm đống tình địch.

 

Từ khi tiệm đông khách, liền giấu trong bếp, cho ngoài. Ban đầu còn tự đón khách, nhưng kham nổi, Nhạc Ngôn đành gọi trai đến giúp.

 

Trước đây cứ tưởng hai em họ hòa thuận, đó của đến, suýt Nhạc Ngôn đuổi khỏi cửa.

 

Sau mới , cha gọi về nhà, nhưng ngại dám tự đến, liền phái trai sang. Nhạc Ngôn vui, năm đó chính cha đuổi khỏi nhà, giờ gọi về thì cũng thành ý chứ. Vì hai em cãi .

 

, họ vẫn là em ruột, nên chẳng giận lâu.

 

Anh của cũng điển trai, nhưng phong cách khác hẳn. Vừa quầy, khách nam nữ đều tưởng đó là Nhạc Ngôn, ai nấy đều sáng bừng mắt.

 

Tôi thầm thở phào, , họ theo đuổi của , còn Nhạc Ngôn vẫn là của .

 

Cứ thế, bận rộn mãi đến cận Tết. Mẹ bắt đầu giục về nhà.

 

Từ trường về nhà mất hơn bốn mươi phút xe, vốn về vì sợ lải nhải, nhưng Tết thì thể về.

 

Tôi hỏi Nhạc Ngôn: “Tết về nhà ?”

 

Anh của trả lời: “Nó hả? Nhiều năm về.”

 

Tôi Nhạc Ngôn, nghĩ đến cảnh Tết một trong tiệm, thấy thương vô cùng.

 

Tôi : “Nếu thì về cùng , nấu ăn ngon lắm. Bà cũng là giáo viên, hai còn thể trò chuyện nữa.”

 

Mẹ đúng là giáo viên, nhưng chỉ là giáo viên mầm non.

 

Nhạc Ngôn liếc một cái, hỏi khi nào về. Tôi : “Ngày mai, 28 tháng Chạp .”

 

Gần đây vẫn ở trong tiệm , coi như căn cứ địa của . Căn phòng nhỏ trống trơn giờ đầy đồ của , trông cũng vui mắt.

 

Anh đáp, chắc là từ chối. quyết, dù thế nào năm nay cũng thể đón Tết một .

 

Tôi là làm .

 

Loading...