Edit: Wng
-
15.
Tôi thật sự đắc ý.
Với như Nhạc Ngôn, khiến hoảng loạn là chuyện chẳng dễ gì, mà làm .
Tôi : “Anh đừng qua nữa, chóng mặt.”
Anh mặt , thật lâu, hỏi: “Cậu đang gì ?”
“Biết chứ, chóng mặt mà.”
Anh trừng một cái đầy ghét bỏ.
Tôi bật , dáng vẻ ghét trông thật thú vị, hơn nữa còn .
“Anh đừng tin ,” , “Tôi suy nghĩ cả đêm .”
“Không chuyện thể nghĩ một đêm là ,” Nhạc Ngôn kéo ghế đối diện , giọng nghiêm túc, “Có vì cái luận văn nên đầu óc loạn ?”
“Không , là vì nên mới loạn,” Tôi , “Luận văn thì gì to tát, cùng lắm nghiệp.”
“Đừng bậy,” Nhạc Ngôn trừng . Khi trừng , thật sự . Anh : “Thường Nhất Hàng, nghiêm túc chứ?”
“Tôi nghiêm túc. Tuy bình thường đùa, nhưng trong chuyện tình cảm, bao giờ nghiêm túc.”
Nhạc Ngôn trầm mặc mãi đến khi truyền xong bình đầu tiên, mới dậy gọi y tá thuốc.
Cô y tá hỏi thấy , thầy bên cạnh nên thoải mái.
Cô , tình cảm thầy trò chúng thật .
Tôi thì mong “” đến mức thể... lên giường thì càng .
Không đúng, . Tôi vì lên giường với Nhạc Ngôn mới tỏ tình, thật lòng thích .
Sau khi y tá rời , .
Anh đang nhíu mày, vẻ chẳng nên xử lý thế nào.
Tôi : “Anh đừng nhíu mày, cũng thấy nhức đầu.”
Anh xua tay, gì, vẫn giữ vẻ lo lắng .
Tôi thật sự lợi hại, khiến cả Nhạc Ngôn cũng lo nghĩ.
Tôi : “Tôi đang phiền gì, nhưng . Tôi cần lập tức đáp ứng. Nếu thực cũng thích nhưng thừa nhận, thì cứ chậm rãi. Tôi sẽ theo đuổi . Còn nếu thích , thì càng dễ thôi, sẽ làm cho thích .”
Anh ngạc nhiên : “Thường Nhất Hàng, đừng làm loạn ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tu-bi-va-hoa-hong/chap-15.html.]
“Tôi làm loạn gì ?” Tôi vui, “Tôi tự do yêu đương, gọi là làm loạn?”
“Tôi hơn mười tuổi.”
“Thì ? Khoảng cách tính là già-trẻ luyến.”
Anh cứng họng, tiếp: “Tôi là đàn ông.”
“Tôi chứ. Ngay từ cái đầu tiên thấy ,” Tôi , “Tuy , nhưng nét nam tính của vẫn rõ ràng.”
Không là chọc tức , tóm Nhạc Ngôn bật .
Anh : “Chờ khỏe hẳn .”
“Được thôi.”
Tôi vỗ vỗ chỗ bên cạnh: “Thầy Nhạc, đây , khó chịu, dựa ngủ một chút.”
Nhạc Ngôn vẫn chẳng làm với , do dự một lúc xuống.
Tôi dựa vai , nhắm mắt trộm. Người như , lẽ vì làm thầy quen , nên mềm lòng. Tôi gì cũng nỡ từ chối.
Mềm lòng là , như theo đuổi sẽ dễ hơn nhiều.
Trên đường về, Nhạc Ngôn hỏi: “Cậu vì đối xử với quá nên mới cảm thấy thích ?”
“Anh đang cái gì ,” Tôi ngái ngủ đáp, đầu óc còn mơ màng, “Tôi thích là vì trai, bụng, còn học thức.”
Anh gì nữa, chỉ khẽ thở dài.
Tôi : “Đừng thở dài, soái ca vui vẻ mỗi ngày chứ.”
“Bị quấy đến vui vẻ dậy nổi.”
Tôi mở mắt hỏi : “Vì ? Anh thật sự phiền đến ?”
Tôi chút buồn lòng, bởi cảm thấy Nhạc Ngôn rõ ràng cũng thích . giờ phiền , tâm yếu ớt như thế, thật sự khó mà tiếp thu nổi.
“Không phiền .” Giọng Nhạc Ngôn trở nên trầm thấp, mỗi chữ như kéo theo một đám mây đen. Anh : “Cậu vì giận dỗi với trong nhà ?”
Cái đó mà ? Anh bao giờ chịu kể chuyện cũ cho .
Tôi : “Nghe đây, đang nghiêm túc.”
“Bởi vì công khai giới tính.” Nhạc Ngôn , “Là chuyện của nhiều năm , lúc vì việc trong trường mà ầm ĩ lớn, trong nhà mới . Tôi thuận thế thừa nhận luôn. Cha thể chấp nhận, cùng cãi ngớt. Anh che chở, nhưng chẳng giúp gì. Sau đó dọn ngoài, mấy năm nay vẫn từng về .”
“……Rất khó chịu ?” Tôi cách nào thật sự đồng cảm, nhưng chỉ nghĩ thôi cũng khi đó khổ sở đến mức nào.
Tôi sườn mặt xinh của Nhạc Ngôn, lòng nghẹn , : “Nhạc Ngôn, với như , hai cũng thể một gia đình mà.”
Anh , : “Cậu hai mươi hai tuổi, vẫn ngây thơ như . Cậu nghĩ nếu cha là đồng tính, họ sẽ phản ứng thế nào?”
Anh đầu , tiếp: “Thường Nhất Hàng, vẫn nên tỉnh táo . Đồng tính luyến ái dễ . Rõ ràng con đường bằng phẳng để , vì cố tình chọn con thuyền nhỏ thể lật bất cứ lúc nào?”