Từ Bi Và Hoa Hồng - Chap 10

Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:55:08
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

10

 

Tôi tuyên bố, thích bệnh.

 

Nhạc Ngôn dẫn gặp bác sĩ, giống như dẫn con trai khám bệnh. Không đến vài phút, t.h.u.ố.c kê xong. Bác sĩ : “Truyền ba ngày.”

 

Nghe xong tuyệt vọng: “Bác sĩ, khỏe mạnh lắm, truyền một ngày là đủ.”

 

Bác sĩ trừng mắt: “Cậu là bác sĩ là bác sĩ?”

 

Nhạc Ngôn , cảm ơn bác sĩ, kéo .

 

Tôi bên cạnh , lầu bầu: “Chặt c.h.é.m tiền quá, tiêm một mũi thôi cũng khỏi.”

 

“Cậu sợ tiêm ?” Nhạc Ngôn liếc một cái, thấu hết: “Không , lát nữa nếu sợ đau...”

 

Tôi tưởng sẽ “ôm dỗ ”, kết quả : “Cậu thể .”

 

Quả nhiên, thiên sứ đôi khi cũng lúc tà khí, mà đáng yêu.

 

Chúng nộp tiền, lấy thuốc, đến phòng tiêm, đợi.

 

Y tá : “Cậu cần tiêm một mũi hạ sốt , mới truyền dịch.”

 

“Được thôi.” Tôi tuy sợ nhưng cố tỏ bình tĩnh.

 

Sau đó y tá bảo: “Vậy đây, cởi quần .”

 

Nói thật, từ khi dậy thì đến giờ, ai với câu đó. Chị y tá thế mà bảo cởi quần.

 

Tôi : “Hơi ngượng ngùng.”

 

Nhạc Ngôn bảo đừng làm loạn, đẩy phòng nhỏ.

 

Một kim đ.â.m mông, cứng đờ cả .

 

Y tá : “Thả lỏng , căng thẳng quá, đẩy .”

 

Tôi nghiêm túc đáp: “Tôi đang thả lỏng mà.”

 

Chỉ cách tấm rèm, tiếng Nhạc Ngôn .

 

Khi xong, đỡ , hỏi: “Đau ?”

 

Anh hùng như , trả lời: “Giống muỗi c.ắ.n thôi.”

 

Sau lưng, chị y tá cũng .

 

Đến khi truyền dịch, thật sự dám , lẽ sợ máu.

 

Y tá cắm kim trêu: “Còn đau m.ô.n.g ?”

 

Tôi ngẩng đầu liếc Nhạc Ngôn: “Thầy ơi, chị trêu em.”

 

Y tá , ngạc nhiên hỏi: “Anh là thầy của ?”

 

“Là thầy .” Tôi nhanh miệng đáp, hỏi ,

“Soái chứ?”

 

Y tá đỏ mặt.

 

thôi, ai mà chẳng thích trai . Nếu Nhạc Ngôn sợ tiêm, chị chê nhỉ? Chắc chắn là . Còn thì trêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tu-bi-va-hoa-hong/chap-10.html.]

 

Lúc y tá cắm kim, mặt , Nhạc Ngôn chuyện với chị , hình như đang bàn về mạch m.á.u của .

 

Tôi , “Mạch m.á.u cũng quyến rũ lắm đấy”, nhưng kịp mở miệng thì kim đ.â.m xuống, im luôn.

 

Cũng may, đau chỉ một chút, đó .

 

Tôi truyền hai chai thuốc, ít nhất cũng mất hơn tiếng rưỡi.

 

Y tá dặn: “Khi gần hết bình thì gọi đến đổi.”

 

Tôi dài ghế, ai oán trần, Nhạc Ngôn cảm ơn y tá xong thì xuống cạnh .

 

Y tá hỏi : “Anh thật sự là thầy của ?”

 

Nhạc Ngôn gật đầu, mỉm .

 

Chúng trò chuyện suốt, chủ yếu là than khổ vì bài luận văn xong.

 

Sau đó, mệt quá, từ khi nào dựa vai ngủ mất.

 

Nhạc Ngôn gầy, tựa thật sự thoải mái, nhưng cảm giác trong lòng dễ chịu đến lạ.

 

Tôi gọi dậy khi lên tìm y tá đổi thuốc.

 

Khi , vẫn còn ngơ ngác, chỉ cảm thấy còn vương hương của Nhạc Ngôn, mùi hương nhẹ nhàng, thanh sạch, khiến hít sâu thêm một .

 

Ngày đó thật thú vị.

 

Sau đó thật sự chịu nổi, mệt mỏi, khó chịu, ngủ. Nhạc Ngôn từ chỗ y tá mượn một cái gối vuông mang , đặt lên ghế dài cho gối đầu. Tôi cứ thế đó ngủ .

 

Khi tỉnh dậy, kim tiêm rút , ngoài chiếc áo khoác của , còn thêm một chiếc áo khoác của Nhạc Ngôn.

 

Áo của , chỉ qua thấy là đồ .

 

Lúc Nhạc Ngôn ở đó, cũng . Tôi ôm lấy áo khoác của dậy, vùi mặt trong đó.

 

Tôi hành vi thoạt giống kẻ biến thái, nhưng thật . Tôi chỉ là còn mệt, vùi mặt trong áo mơ màng ngủ tiếp.

 

Giấc “ngủ nướng” còn ngủ bao lâu, giọng Nhạc Ngôn vang lên.

 

Anh : “Đỡ hơn ?”

 

Tôi ngẩng đầu lên, phát hiện trở , tay cầm hai ly giấy đồ uống.

 

Anh hỏi: “Ca cao nóng với sữa nóng, cái nào?”

 

Khoảnh khắc đó, , suýt nữa thì buột miệng “Muốn ”, may mà lý trí còn sót chút xíu, kịp bốc theo cơn sốt.

 

Tôi : “Còn thì cái nào?”

 

“Tôi đều , chọn .”

 

Thế là hai đứa oẳn tù tì, ai thắng chọn. Nhạc Ngôn thắng, vô cùng vui vẻ. Nhìn vui vẻ như , cũng thấy lòng nhẹ nhõm.

 

Tỉnh táo đó, bỗng cảm thấy buồn , chúng hai đứa đều hơn hai mươi tuổi, mà như hai đứa con nít. Rốt cuộc là tại chúng đáng yêu như thế chứ?

 

Tôi : “Nhạc Ngôn, chúng thôi?”

 

“Đi thôi.” Anh mặc áo khoác hỏi: “Trường học bây giờ cắt sưởi ?”

 

“Phải, lạnh đến sắp c.h.ế.t .”

 

Chúng ngoài, lúc lên xe, uống một ngụm ca cao nóng : “Cậu vẫn còn sốt, ký túc xá tắt sưởi, tối nay ngủ ở tiệm , ít nhất cũng ấm hơn chút.”

Loading...