Thấy tay dính dầu thì l.i.ế.m thôi?
Cứ nghĩ miên man như .
Cuối cùng mơ màng ngủ .
Chỉ là giấc ngủ yên .
Tôi mơ thấy một con sói hung dữ.
Con sói đó chảy nước dãi.
Ánh mắt tràn đầy chiếm hữu.
Dù chạy thế nào.
Cũng nó bắt .
Cuối cùng nó đè lên.
Vừa l.i.ế.m cắn.
Nóng hầm hập.
Khó chịu vô cùng.
“Đồ súc sinh…”
Tôi c.h.ử.i thở gấp.
Bị c.ắ.n đến rên lên một tiếng.
Tôi vung tay đ.ấ.m một cú.
Con sói hừ một tiếng.
Đầu lệch sang bên.
Tôi khoái chí.
Kết quả là.
Đổi sự đối xử còn dữ dội hơn.
Vừa c.ắ.n lầm bầm:
“Đồ hư hỏng.”
Con sói c.h.ế.t tiệt.
Mắng ai hư hỏng hả!
6
Sáng dậy.
Tôi nghi hoặc gương trái .
Lộ Nhân khinh thường bĩu môi:
“Hứa Nam.”
“Biết cũng coi .”
“Có cần tự luyến ?”
“Cậu soi gương hai mươi phút .”
“Gương sắp nứt luôn đó.”
Tôi đá m.ô.n.g một cái.
“Cút .”
“Tôi chỉ là…”
Chỉ là kỳ lạ.
Sao môi đỏ sưng?
Không chỉ môi.
Cả cổ cũng xuất hiện vài vết đỏ khó hiểu.
Hơn nữa…
Tôi cúi mắt.
Vén áo phông rộng lên xuống.
Hai điểm đỏ cũng sưng lên.
Cọ xát với vải.
Vừa tê ngứa.
Muốn thò tay gãi cho .
“Chắc dị ứng.”
Lộ Nhân cũng ghé :
“Ở ?”
Còn kịp .
Hạ Quân Hành túm cổ áo của Lộ Nhân.
Xách sang một bên.
“Tôi t.h.u.ố.c mỡ.”
“Hứa Nam.”
“Để bôi cho .”
Giọng bình thản.
Chỉ là khàn.
Ánh mắt nóng bỏng.
Hạ Quân Hành thật .
Tôi đối xử với như .
Anh vẫn nghĩ đến việc bôi t.h.u.ố.c cho .
“Hay là đưa t.h.u.ố.c cho .”
“Tôi tự bôi .”
Dù chỗ dị ứng.
Tôi đều tự bôi .
Không cần làm phiền .
Anh khựng .
Lục trong ngăn kéo lấy một tuýp thuốc.
“Hứa Nam.”
“Sau gáy cũng .”
“Hay là để bôi cho.”
Từ chối nữa thì bất lịch sự.
Tôi chỉ thể gật đầu.
Lộ Nhân và Long Đào cửa.
“Bọn ăn nhé.”
“Đói c.h.ế.t .”
Cửa đóng .
Trong ký túc xá.
Chỉ còn và Hạ Quân Hành .
Tôi bỗng thấy bồn chồn.
Chưa kịp từ chối.
Anh ấn xuống ghế.
Dùng đầu ngón tay.
Bôi t.h.u.ố.c lên đôi môi sưng đỏ của .
Nhẹ nhàng.
Chậm rãi.
Người đàn ông khi làm việc quyến rũ.
Thật đàn ông bôi t.h.u.ố.c cũng mê .
Dáng trôi chảy.
Đôi mắt phượng dài nhếch lên.
Gương mặt như tác phẩm nghệ thuật thượng đế tỉ mỉ chạm khắc.
Dù mỗi ngày.
Cũng thể yêu hết đến khác.
Tôi bỗng khát nước.
Nuốt khan một cái.
Sau đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tu-ban-cung-phong-lanh-lung-tro-thanh-chong-yeu-cua-toi/4.html.]
Anh vén vạt áo lên.
Trầm giọng :
“Hứa Nam.”
“Cắn .”
Tôi theo phản xạ c.ắ.n lấy vạt áo.
Thuốc mỡ mát lạnh.
Chậm rãi xoa lên n.g.ự.c .
Kịp phản ứng.
Tôi trừng to mắt.
Chỉ thấy Hạ Quân Hành cúi mắt.
Không rõ biểu cảm.
Chuyên tâm bôi thuốc.
Lúc mà .
Thì quá giả tạo .
Tôi chỉ thể cố nghĩ sang chuyện khác.
càng cố.
Cảm giác càng rõ rệt.
Thậm chí thể cảm nhận rõ.
Những chỗ nên phản ứng.
Đã phản ứng .
dám kêu dừng.
Quá rõ ràng.
Nhất định sẽ Hạ Quân Hành nghi ngờ là gay.
Bôi t.h.u.ố.c xong.
Tôi như chịu hình phạt.
Mồ hôi lưng làm ướt cả áo.
Hạ Quân Hành trông còn mệt hơn .
Trán đầy mồ hôi mịn.
Ngẩng đầu lên.
Trong mắt cuộn trào cảm xúc khó hiểu.
Anh ném tuýp t.h.u.ố.c xuống.
Đi nhà vệ sinh.
Một phút .
Tiếng nước vang lên.
Không chứ.
Anh bệnh ?
Sáng sớm tắm?
Mà còn tắm lâu như .
Mãi đến khi giục sắp muộn học .
Anh mới mở cửa.
Khóe mắt đỏ lên.
Hơi thở rối loạn.
Là đàn ông.
Tôi hiểu ngay.
C.h.ế.t tiệt.
Thanh niên trẻ khỏe như .
Sáng sớm …
Không tự chủ .
Mặt cũng nóng bừng lên.
Nhất là chỗ bôi thuốc.
Cảm giác như vẫn còn da …
7
Chạy vội chạy vàng.
Cuối cùng cũng kịp giờ học của thầy Đặng.
Lộ Nhân đưa bữa sáng cho và Hạ Quân Hành.
Không ngừng đ.á.n.h giá hai đứa .
Rất lâu mới :
“Hứa Nam.”
“Mặt đỏ quá đó.”
“Còn Hạ cũng…”
Tôi giật .
Bánh bao trong tay bóp méo.
Cậu ghé sát.
Cười gian:
“Hai sáng sớm coi phim lớn ?”
“Có đồ mà giấu.”
“Không chia cho em.”
Tôi lườm một cái.
Dưới sự che chắn của Hạ Quân Hành.
Lén lút ăn sáng.
“ thấy hai làm hòa.”
“Tôi với Long Đào cũng yên tâm .”
Tôi khựng .
Cậu vẫn tự tiếp:
“Cậu .”
“Mấy hôm nay Hạ như cái tủ đông di động.”
“Mùa hè mà thấy là run cầm cập.”
“Anh Hạ đối với như .”
“Hai đừng cãi nữa.”
“Nếu ăn ké đồ ăn vặt mua cho kiểu gì…”
Khốn kiếp.
Rõ ràng trong miệng đang ăn bánh bao.
Vậy mà nếm vị ngọt nhỉ?
Tôi nghĩ.
Tuần lạnh nhạt với như .
Vậy trưa nay mời ăn một bữa ngon .
Nghe phía trường mở một quán lẩu.
đến trưa.
Tôi còn kịp mở miệng.
Hạ Quân Hành nhận một cuộc điện thoại vội vàng rời .
Tiện tay đưa luôn thẻ cơm trong tay cho .
“Hứa Nam.”
“Muốn ăn gì thì cứ quẹt.”
“Trong thẻ nạp năm nghìn.”
Nhìn tấm thẻ “ tiền khổng lồ” trong tay.
Tôi ngẩn .
Không chứ.
Nhà ai mà nạp thẻ cơm năm nghìn ?
Chỉ là đợi mãi đợi mãi.