Trước Mộ Chồng Cũ Cỏ Xanh Mướt - Chương 5: Đồ Khốn Nạn Nhung Cửu
Cập nhật lúc: 2025-03-09 15:56:03
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 5: Đồ Khốn Nạn Nhung Cửu
Người này cũng không bật đèn, thành thạo cõng Minh Giản vào phòng ngủ và đặt cậu lên chiếc giường lớn mềm mại.
Ngước mắt nhìn thấy một chiếc gối trên giường.
"Chậc, thật tàn nhẫn."
Hừ một tiếng, hắn định búng trán Minh Giản một cái nhưng giơ tay lên nửa chừng lại không nỡ, cuối cùng chỉ có thể cong ngón tay út lên một cách điệu đà rồi hạ xuống.
Hắn cởi áo khoác vest và áo choàng dài của Minh Giản, tháo luôn chiếc cà vạt da trên cổ, lột hết quần áo cho đến khi chỉ còn lại một chiếc quần lót. Nhìn lớp cơ bụng mỏng manh, nhìn cơ thể gầy gò nhưng ẩn chứa sức mạnh, rồi ánh mắt lướt xuống chỗ được quần lót bao bọc, bóng người cuối cùng không kìm được. Hắn cúi xuống, nhẹ nhàng hôn một cái lên rốn.
Hôn rất nhẹ, thấy Minh Giản vẫn còn ngủ mê man, lá gan lập tức lớn hơn, hôn từ cơ bụng lên đến vai.
Hơi thở trở nên nặng nề hơn, vừa định chạm môi thì bất ngờ một bàn tay đặt lên vai.
Bóng người giật mình hoảng hốt, vội nín thở, không dám tiếp tục làm bừa nữa.
Hắn cẩn thận ngẩng đầu nhìn Minh Giản, đèn không bật, trong phòng lại treo rèm dày nặng trĩu, khuôn mặt Minh Giản chìm vào một mảng tối mờ mịt. Hắn kề sát lại gần để quan sát kỹ hơn, Minh Giản vẫn không hề mở mắt, chỉ là những cử động vô thức mà thôi.
Lúc này, hắn mới từ từ thở phào nhẹ nhõm, đắp chăn cho Minh Giản.
Cũng phải, bị chặt một nhát vào gáy, lại uống nhiều rượu như vậy, làm sao cậu có thể tỉnh được.
Hắn cẩn thận kéo bàn tay đang đặt trên vai xuống, nhìn đi nhìn lại, khớp ngón tay bị gãy xương có chút sưng. Ngón tay cũng hơi bẩn.
Bóng người chẳng bận tâm đến việc đèn không sáng, tựa như nhắm mắt cũng có thể biết rõ đồ đạc trong nhà được đặt ở đâu. Hắn vào phòng tắm, lấy một chiếc khăn và bưng một chậu nước nóng bước ra.
Cẩn thận lau người cho Minh Giản, lau cánh tay, nâng niu bàn tay để chùi sạch bụi bẩn trên đầu ngón tay. Động tác ấy nhẹ nhàng đến mức giống như đang phục chế một món cổ vật trong Tử Cấm Thành, chỉ sợ dùng sức mạnh hơn chút là sẽ làm đau Minh Giản.
Lau xong tay, hắn lại chuyển sang lau chân, vừa lau được một bên thì chợt nhớ ra điều gì.
"Thôi xong, đây là khăn lau mặt của em ấy!"
"Thôi kệ đi, đằng nào em ấy cũng chẳng hay biết!"
Nở nụ cười tinh nghịch, hắn thầm mong ngày mai khi Minh Giản lau mặt sẽ không ngửi thấy mùi chân.
Mọi thứ đã dọn dẹp xong xuôi, khăn cũng được giặt sạch và đặt cạnh máy sấy. Hắn rót thêm một cốc nước rồi đặt lên đầu giường.
Đến lúc phải rời đi rồi.
Nhưng hắn lại chẳng nỡ bước chân.
Hắn quỳ một gối xuống đất, tay lướt từ trán Minh Giản xuống đến cằm.
"Đừng quá buồn bã, cũng đừng quá cố chấp. Chỉ cần kiên nhẫn chờ thêm nửa năm nữa thôi là được. Phải ngoan ngoãn đấy, đừng gây rối thêm nữa, nhé!"
Hắn khẽ véo vành tai Minh Giản, thở nhẹ một tiếng.
"Qua nửa năm này, em muốn thế nào cũng được, mọi thứ sẽ theo ý em. Để em chịu khổ rồi, ngủ đi nhé, ngủ dậy cứ xem như chẳng có gì xảy ra, tiếp tục đi làm bình thường. Nhưng tuyệt đối đừng tự hành hạ bản thân nữa. Anh thật sự không muốn phải làm gì với em đâu. Nếu em còn như hôm nay, anh đành phải nhờ đến bác sĩ tâm lý thôi. Nhưng như vậy sẽ gây tổn thương cho em, anh sợ đầu óc em bị ảnh hưởng. Sống tử tế được không? Em không nói gì, anh coi như em đồng ý rồi nhé?"
Chờ hai giây, chưa kịp nói thêm gì thì Minh Giản khẽ rên lên một tiếng.
"Nhung Cửu..."
Minh Giản gọi tên Nhung Cửu rất mơ hồ.
Bóng người cứng đờ.
"Đồ khốn nạn!"
Minh Giản nghiến răng nghiến lợi mắng!
Bóng người cười đến hạnh phúc.
"Về đây tôi sẽ đánh c.h.ế.t anh!"
Minh Giản tiếp tục mắng.
Bóng người sợ đến mức từ quỳ một chân biến thành quỳ hai chân.
Minh Giản trở mình, tiếng chửi rủa biến mất, dường như lại chìm vào giấc ngủ.
Bóng người nhích đầu gối, vừa định đứng dậy.
"Anh không cần em nữa..."
Giọng Minh Giản càng nhỏ hơn, nói chậm rãi, đầy tủi thân.
Nghe mà đau lòng.
"Ly hôn không tính, anh còn c.h.ế.t rồi! Anh nhẫn tâm như vậy sao?"
Giọng Minh Giản nghẹn ngào, nức nở, cậu vùi đầu vào gối, vẻ mặt rất đau khổ.
"Nhung Cửu! Nhung Cửu anh đi đâu vậy? Nhung Cửu!"
Trong cơn mê man, tay cậu đột nhiên vươn ra quờ quạng.
Ánh trăng xuyên qua rèm cửa, lờ mờ chiếu vào những giọt nước mắt trên mặt Minh Giản.
Bóng người nắm lấy tay Minh Giản.
"Anh đây."
Minh Giản nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn, mắt vẫn nhắm nghiền. Trong giấc mơ, cậu bật khóc, nước mắt tuôn rơi không ngừng. Cậu áp tay hắn vào má mình, nước mắt thấm ướt lòng bàn tay, nóng đến mức khiến người ta xót xa.
"Đừng rời bỏ em."
Minh Giản khóc lóc van nài.
"Anh không đi đâu cả, chẳng đi đâu hết. Ngủ đi nhé."
Giọng nói trầm ấm, dịu dàng dỗ dành. Một tay khác khẽ vuốt ve khuôn mặt Minh Giản, ngón cái lau đi giọt lệ nơi khóe mắt.
"Nhung Cửu."
"Ừ, anh đây mà, vợ ơi, đừng khóc nữa. Em đợi anh nửa năm thôi, sau nửa năm anh sẽ quỳ trước mặt em, mặc cho em đánh mắng. Nhưng em tuyệt đối đừng thay lòng nhé! Mộ phần có thể xanh cỏ nhưng đầu anh thật sự không thể đội sừng đâu. Cứ coi như em để tang anh một năm, được không? Chúng ta cứ quyết vậy nhé! Mai ngủ dậy cũng đừng làm loạn nữa, ngoan ngoãn nghe lời."
Hắn vỗ nhẹ lên người Minh Giản thì thầm dỗ dành.
Một lần nữa, hắn ru Minh Giản đang gặp ác mộng chìm vào giấc ngủ sâu.
Điện thoại trong túi rung lên ba bốn lần. Nhìn trời sắp sáng, anh mới đứng dậy, định rời đi. Nhưng sau khi nghĩ lại, anh lại lấy quần áo của Minh Giản rải từ cửa chính đến cạnh giường, tạo ra một cảnh tượng như thể vừa đi vừa cởi.
Sau đó hắn yên tâm rời đi.
Vì tửu lượng của Minh Giản rất kém, chỉ cần vui vẻ uống ba chai bia là đã say bí tỉ. Tối nay cậu còn uống gần nửa chai vodka, không bị ngộ độc rượu là may lắm rồi.
Minh Giản còn bị trúng một cú chặt vào gáy nữa. Dù rất nhẹ nhưng cũng đã
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/truoc-mo-chong-cu-co-xanh-muot/chuong-5-do-khon-nan-nhung-cuu.html.]
khiến cậu không nhớ nổi những chuyện và lời nói trong đêm.
Khi Minh Giản tỉnh dậy, trời đã gần trưa. Cậu xoa cổ ngồi dậy, đầu đau như búa bổ. Cậu cố gắng nhớ lại chuyện tối qua, sau khi trồng cỏ trên mộ Nhung Cửu xong thì đã đi uống rượu, buông thả điên cuồng. Uống hai ly, rồi một vũ công nam bước xuống, không ngừng chuốc rượu cho cậu. Cậu cố ý uống nhiều hơn, chỉ mong ép Nhung Cửu phải xuất hiện!
Nhưng ký ức của cậu dường như chỉ dừng lại ở lúc rời khỏi cửa quán bar. Những chuyện sau đó, cậu chẳng nhớ gì nữa.
Nhung Cửu vẫn không xuất hiện.
Tên khốn này rốt cuộc c.h.ế.t thật hay chưa?
Tốt nhất là hắn đã chết, nếu không, đến lúc gặp mặt, cậu sẽ đánh c.h.ế.t cái tên khốn đó thêm lần nữa!
Trong lòng bừng bừng giận dữ, Minh Giản xoa thái dương, nhắm mắt nghỉ một lúc để trấn tĩnh. Nhưng rồi cậu chợt cảm thấy có gì đó không ổn.
Lật chăn ra xem, cậu chỉ còn mặc mỗi quần lót.
Minh Giản lập tức cứng người, vội vàng lật chăn kiểm tra cơ thể xem có dấu vết gì bất thường không. Yêu nhau rồi kết hôn mười năm, chuyện nên làm hay không nên làm đều đã trải qua, cậu hiểu rõ hết. Nếu có làm gì, trên người chắc chắn sẽ để lại dấu vết. Nhưng cậu kiểm tra từ đầu đến chân, chẳng có lấy một dấu nào.
Minh Giản thở phào nhẹ nhõm. May quá, không làm chuyện gì quá đáng.
Nhưng ngay sau đó, cậu nhíu mày. Vậy ai là người cởi quần áo cho cậu?
Đúng lúc này, từ phòng khách vang lên tiếng bước chân.
Minh Giản mừng rỡ, vội khoác đại áo ngủ, chẳng thèm mang dép mà lao ra mở cửa phòng ngủ.
"Nhung..."
Cậu tưởng mình sẽ nhìn thấy Nhung Cửu!
Cậu không tin Nhung Cửu đã chết! Tên khốn đó không thể c.h.ế.t được!
Nhưng khoảnh khắc mở cửa, người đứng đó lại là Lý Thất.
Khuôn mặt Minh Giản lập tức sa sầm, cậu bình tĩnh cài lại cúc áo ngủ.
"Sao anh lại ở đây?"
"Anh dâu! Cậu tỉnh rồi à?"
Lý Thất đặt điện thoại xuống,
nở nụ cười rạng rỡ.
"Sao tôi ở đây được à? Tối qua cậu nhất quyết đòi ra ngoài thuê phòng với một gã vũ công, tôi kéo không nổi. May mà đi được nửa đường cậu ói ra, say rượu ngủ c.h.ế.t luôn. Tôi không còn cách nào khác nên đành đưa cậu về nhà." Lý Thất bịa chuyện trơn tru như thật.
"Anh ở nhà tôi suốt đêm à?"
Chẳng lẽ quần áo là do anh ấy cởi? Minh Giản thoáng nổi ý muốn g.i.ế.c người.
"Không có đâu. Tôi đưa cậu đến cửa, cậu đẩy tôi ra rồi bảo tôi cút đi. Thế là tôi
bị cậu nhốt ngoài cửa. Tôi định bỏ đi luôn nhưng cửa không đóng chặt, tôi sợ nhà cậu bị trộm nên bèn vào xem thử thì thấy cậu đã vào phòng ngủ, còn quần áo thì vương vãi khắp sàn. Tôi đóng cửa nhà cậu lại rồi về nhà mình. Sáng nay gọi điện không ai bắt máy, tôi lo cậu xảy ra chuyện nên quay lại. Ồ, đúng rồi, tôi lấy chìa khóa từ ban quản lý để vào."
Minh Giản nhíu mày, cố nhớ lại chuyện tối qua.
Không đúng, mọi thứ đều không đúng!
"Chờ tôi một lát, tôi có chuyện muốn hỏi anh."
Minh Giản đi rửa mặt, tiện thể sắp xếp lại suy nghĩ. Từng chút một, cậu gỡ rối từ đầu đến cuối.
Nhân lúc này, Lý Thất vội nhắn tin.
[Lại sắp bị tra hỏi rồi! Tôi phải làm sao?]
[Cứ theo kế hoạch.]
[Cậu ấy lúc nào cũng hung dữ vậy sao?]
[Đúng thế!]
[Tôi thấy chân cậu ấy run cầm cập, chỉ sợ cậu ấy dùng ánh mắt lạnh lùng xét nét nhìn tôi. Tôi e là chịu không nổi!]
[Cậu ấy vốn vậy, giữ khoảng cách với người lạ, vẻ lạnh lùng đó đều là giả thôi. Một khi quen rồi, cậu ấy sẽ ngọt ngào như trái cây, đáng yêu như viên kẹo mật.]
[Ma nào tin! Cậu ấy là kẹo ngọt của cậu, còn với tôi thì là kẻ kết liễu cuộc đời!]
Cửa phòng ngủ lại mở ra, Lý Thất vội vàng nhét điện thoại vào túi, nặn ra nụ cười hở tám cái răng.
Minh Giản pha hai cốc cà phê rồi ngồi xuống đối diện Lý Thất, khí chất ngời ngời. Cậu dựa lưng vào ghế, vắt chéo chân, hất cằm lên, ánh mắt lạnh lùng, nhìn Lý Thất bằng ánh mắt sắc như dao, khí thế bức người khiến chân anh ấy run lên. Lý Thất dùng sức véo đầu gối, mỉm cười gượng gạo.
"Đến nước này tôi cũng không vòng vo với anh nữa, anh nói thật cho tôi biết, Nhung Cửu có thật sự đã c.h.ế.t không?"
Minh Giản không muốn thăm dò nữa. Cậu đi thẳng vào vấn đề.
"Anh dâu, cậu nói vậy làm tôi khó hiểu quá. Giấy chứng tử cũng đã được cấp rồi, sao cảnh sát có thể lừa người được chứ."
Trong lòng Lý Thất gào thét, lại đến nữa rồi, lại đến nữa rồi, lại đến nữa rồi nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ ngây thơ như chẳng biết gì.
"Trên đời này có gì mà không thể làm giả chứ? Cừu nhân bản đã có từ lâu rồi, giấy chứng tử chỉ là một tờ giấy, làm giả rất dễ."
Minh Giản lạnh lùng nói.
"Cậu, anh dâu à, tôi biết tình cảm của cậu và Nhung Cửu rất sâu đậm, cậu ấy đột ngột qua đời khiến cậu không thể chấp nhận được nhưng đây đã là sự thật rồi."
"Tình cảm của tôi và anh ta không sâu đậm."
Lý Thất thầm muốn chửi thề, không sâu đậm mà cậu còn hỏi kỹ như vậy làm gì?
"Tình cảm không sâu đậm mà cậu còn hỏi làm gì?"
"Nếu anh ta chưa chết, tôi sẽ đánh c.h.ế.t anh ta để giải tỏa mối hận trong lòng."
Minh Giản tức giận đ.ấ.m mạnh vào ghế sofa.
Lý Thất cố nhịn cười, nhớ đến lời Nhung Cửu nói, vợ tôi rất giỏi giả vờ, giỏi nhất khoản nói một đằng làm một nẻo. Quả nhiên là vậy.
"Mong muốn này chắc là không thể thực hiện được rồi. Anh dâu à, hãy chấp nhận sự thật đi, người đã mất rồi, thật sự đã mất rồi."
"Tôi không tin!"
"Cậu còn không tin kiểu gì nữa, người ta đã hỏa táng rồi chôn xuống đất rồi, chẳng lẽ lại đào lên sao, đào lên cũng chỉ là tro cốt thôi."
Lý Thất xua tay, chuyện này thật sự không có cách nào chứng minh được.
"Tôi chưa nhìn thấy thi thể, tôi không thể xác nhận anh ta có thật sự đã c.h.ế.t hay không. Cho dù có một nấm mộ, có một nắm tro cốt, ai biết tro cốt đó là của ai? Có phải của người không? Biết đâu chỉ là một chiếc hộp rỗng được đặt vào trong đó."
Lời nói của Minh Giản khiến Lý Thất toát mồ hôi hột, anh ấy nuốt nước bọt. Nhớ đến lời Nhung Cửu nói, vợ tôi rất thông minh! Quả nhiên là vậy!
Anh ấy chỉ có thể ép bản thân nhìn thẳng vào Minh Giản, không dám lảng tránh, sợ để lộ sơ hở.