Vào bệnh viện làm việc, thỉnh thoảng tôi lại gặp những người quen cũ trong nhà máy ở phòng khám.
Ví dụ như cô Kế toán cũ dưới quyền bố tôi, dì Thôi.
Dì Thôi vừa gặp tôi đã thở dài:
“Biết ngay từ nhỏ là con lanh lợi mà! Con gái dì nhìn người chuẩn ghê! Hồi đó bố con khen thằng Trương Vệ Đông, dì đã thấy không ổn, đúng là…”
Tôi muốn xác nhận gián tiếp những lời mẹ Trương nói.
Mỉm cười: “Dì Thôi, dì nhiều tin tức nhất, dì nghe gì chưa?”
Thì ra, sau bốn năm hôn nhân, quan hệ giữa Trương Vệ Đông và Phương Tĩnh Nghi đã không còn tốt đẹp như trước.
Nhưng Phương Tĩnh Nghi vẫn sợ Trương Vệ Đông bị ai khác cướp mất, cứ bám chặt không cho anh ta quay lại thành phố.
Lần này quay về, là do Trương Vệ Đông quyết liệt, mới lôi được cả cô ta và con về.
“Trương Vệ Đông đang nhờ vả khắp nơi, mong tìm được công việc ổn định. Nhưng ai thèm giúp nó chứ? Đầu óc hỏng à?!”
Cũng đúng thôi. Sau màn “anh hùng cứu mỹ nhân” của tôi được truyền khắp nơi, hình ảnh ăn bám của anh ta đã ai ai cũng biết, lãnh đạo nào dám cho anh ta cơ hội?
Không nơi nào nhận, cũng chẳng có thu nhập, cả nhà ba người đành ở chung với mẹ Trương, chen chúc trong căn hộ nhỏ một phòng ngủ.
Nhưng cả nhà bốn miệng ăn chỉ dựa vào lương hưu của mẹ Trương mà sống, ăn uống, tã sữa, làm sao đủ?
Dì Thôi còn nói, mẹ chồng - nàng dâu nhà Trương thường xuyên cãi vã, có lần thậm chí còn đánh cho Phương Tĩnh Nghi phải nhập viện!
Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.
Dì Thôi vừa đi, Trương Vệ Đông đã dắt vợ đến.
Trương Vệ Đông vẫn mặc chiếc áo sơ mi trắng quen thuộc, nhưng cổ áo và tay áo loang lổ vết mồ hôi ố vàng, còn dính vết bẩn lạ, chẳng còn chút dáng vẻ thư sinh năm xưa.
Còn Phương Tĩnh Nghi, người từng hay mặc váy trắng, giờ chỉ khoác đại chiếc áo cũ, mặt mày tiều tụy, tóc tai rối bù, tay nắm đứa bé gái xanh xao gầy gò.
Cả hai hình như vừa cãi nhau, ai cũng không buồn liếc mắt nhìn đối phương, cho đến khi họ ngoảnh mặt sang và nhìn thấy tôi.
Tôi mặc áo blouse trắng, bước lên cầu thang, đúng lúc nghe Phương Tĩnh Nghi gắt lên với Trương Vệ Đông:
“Mẹ anh bảo tôi sinh, tôi sinh rồi, mà bà ấy còn chẳng thèm lo cho cháu.”
“Giờ con bệnh cũng không ngó, còn đòi tôi sinh thêm, bà ta mơ à?”
Vừa dứt câu, cô ta quay sang và bắt gặp ánh mắt tôi.
Cả hai người đều sững lại một chút—
Phương Tĩnh Nghi nhìn tôi, trong mắt đầy cảnh giác;
Còn Trương Vệ Đông thì nhìn chằm chằm, rất lâu.
Bác sĩ Triệu bên cạnh hỏi:
“Bác sĩ Hứa, người kia cứ nhìn chị mãi, quen à?”
Tôi thản nhiên: “Không quen.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/truoc-khi-toi-qua-doi-con-trai-muon-toi-tha-thu-cho-chong-ngoai-tinh/6.html.]
Nhưng tôi không ngờ, chiều hôm đó khi đang khám bệnh, Trương Vệ Đông lại xuất hiện trước mặt tôi.
—------------
Anh ta đưa cho tôi một món đồ:
“Hứa Lệ Nhiên, ban nãy anh còn không dám tin là em, không ngờ em thật sự làm bác sĩ rồi.”
“Thế giới rộng lớn thế này, chúng ta vẫn gặp lại, chẳng phải duyên phận sao?”
“Em biết không? Cái này, anh đã làm khi còn ở làng, nghĩ tới em mà làm đấy.”
Tôi nhìn cái lá khô nhàu nát làm thành chiếc đánh dấu sách, trong lòng chỉ muốn nôn.
Nhìn tấm biển “Khoa Nội thận” trên tường, tôi thản nhiên thu lại ánh mắt:
“Trương Vệ Đông, tôi đang khám bệnh, ai vào đây khám đều có duyên cả.”
“Nếu anh không đến khám bệnh, mời ra ngoài, rẽ phải xuống cầu thang.”
Anh ta ấp úng:
“Vậy… em khám cho anh đi.”
Tôi cạn lời, chỉ vào bảng thông báo trên tường:
“Tôi khám nội thận, anh nói xem anh bị tiểu rắt, tiểu buốt hay là đạm niệu? Có cần tôi gọi y tá vào đặt ống tiểu cho anh không?”
Trương Vệ Đông hoảng hốt bỏ chạy, sau lưng còn vang lên giọng của y tá cùng khoa:
“Chậc chậc, trẻ thế mà đã bị bệnh này à?”
Tôi cười lạnh: “Bệnh đấy, bệnh thần kinh ấy.”
Thực ra Trương Vệ Đông không phải bị bệnh thận, lần này đến viện là đi cùng Phương Tĩnh Nghi khám hiếm muộn.
Nghe người trong nhà máy nói, Phương Tĩnh Nghi sinh được một bé gái, mẹ Trương không vui, suốt ngày giục họ sinh thêm con trai.
Nhưng sau khi sinh xong, Phương Tĩnh Nghi ở cữ không tốt, kinh nguyệt không đều, mấy năm nay không mang thai nổi.
Sau khi ba người về lại thành phố, sống cùng mẹ Trương, mâu thuẫn ngày càng nhiều.
Phương Tĩnh Nghi nhờ người xin được công việc tạm thời tại nhà máy dược, coi như ổn định, đỡ đần được phần nào.
Nhưng cô ta phải làm ca đêm, không trông con được. Thỉnh thoảng nhờ mẹ chồng thì lại bị chì chiết.
Mẹ chồng không động tay vào việc nhà, chỉ biết giục sinh cháu.
Phương Tĩnh Nghi không đẻ nổi, bà ta liền bắt hai vợ chồng đi bệnh viện khám.
Nhưng chữa hiếm muộn đâu phải chuyện dễ.
Vừa tốn tiền, vừa mất thời gian.
Mà mẹ chồng chẳng giúp đỡ gì, còn không chịu trông cháu, thế nên Phương Tĩnh Nghi mới bức xúc ngay trong bệnh viện.
Nhưng, bức xúc thì sao chứ?