Tôi cười nhạo, nhìn anh ta như nhìn kẻ ngốc:
“Còn anh, Trương Vệ Đông, biết tôi tệ như thế sao còn đòi cưới? Hay là anh nghĩ thế giới này chỉ còn tôi là phụ nữ?”
Trương Vệ Đông nghẹn lời.
Đúng lúc đó, góc tường vang lên một tiếng động, tiếp theo là tiếng hét chói tai.
Góc đó tôi quen lắm, toàn máy móc cũ chất đống, Phương Tĩnh Nghi va vào cũng bình thường, chỉ không rõ là vô tình hay cố ý.
Cô gái mặc váy trắng loạng choạng chạy ra.
Cô ta ôm bàn tay rỉ máu, yếu ớt nhìn Trương Vệ Đông:
“Anh Vệ Đông, em xin lỗi, em không cố tình nghe lén.”
“Chỉ là… tình cờ đi ngang qua.”
“Anh Vệ Đông, em đau quá.”
Trương Vệ Đông lúng túng nhìn tôi, rồi nhanh chóng bị tiếng “đau” của cô ta hấp dẫn.
Anh ta nhìn tôi:
“Đây là đồng hương của tôi, lần này cô ấy cùng tôi lên thành phố giải quyết công việc.”
Thì sao?
Tôi gật đầu định rời đi, lại bị anh ta chặn lại.
Có vẻ Trương Vệ Đông khó chịu vì tôi quá dửng dưng, anh ta mím môi, mặt dày hỏi:
“Hứa Lệ Nhiên, cô có thể đưa chúng tôi đến trạm xá không?”
“Tự đi đi, không biết đường thì hỏi người ta.”
Nói xong tôi quay đầu bỏ đi.
Không có hứng thú xem trò diễn của họ.
—------------
Tưởng đã nói rõ ràng như thế, Trương Vệ Đông – người biết giữ thể diện – chắc chắn sẽ từ bỏ.
Không ngờ, lần này lại là Phương Tĩnh Nghi đến tìm tôi.
Kiếp trước, ký ức sâu đậm nhất của tôi về cô ta là lần cô ta đến thăm tôi trong bệnh viện khi tôi sắp qua đời.
Người phụ nữ sống sung sướng cả đời, bàn tay vẫn trắng trẻo, mịn màng.
Cô ta nâng bàn tay thô ráp, chai sạn vì chăm lo nhà cửa của tôi, mắt đầy giễu cợt:
“Hứa Lệ Nhiên, dù chị là vợ hợp pháp của anh ấy thì sao?”
“Anh ấy yêu thương tôi, chăm sóc tôi, cả đời không cho tôi dính nước lạnh.”
“Mẹ anh ấy cưng chiều tôi, con trai anh ấy bám lấy tôi.”
“Còn chị, chị được gì?”
Từng câu nói dịu dàng như d.a.o đ.â.m vào tim tôi.
Đến giờ nhìn thấy cô ta, tôi vẫn thấy buồn nôn.
Nhưng Phương Tĩnh Nghi nào hay biết.
Cô ta chớp đôi mắt ngấn lệ, ra vẻ đáng thương:
“Hứa Lệ Nhiên à, có phải em hiểu lầm chị và anh Vệ Đông rồi không?”
“Giữa bọn chị chỉ là tình bạn trong sáng thôi, em đừng nghĩ nhiều.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/truoc-khi-toi-qua-doi-con-trai-muon-toi-tha-thu-cho-chong-ngoai-tinh/3.html.]
Tình bạn trong sáng...
Câu nói này, tôi không biết cô ta đang bôi nhọ “tình bạn” hay “trong sáng” nữa.
Tôi thừa biết ý đồ của Phương Tĩnh Nghi.
Trương Vệ Đông vì muốn trở về thành phố, vì tiền đồ, nhất định phải cưới tôi.
Cô ta biết rõ, nhưng không cam lòng.
Lần này đến tìm tôi, ngoài mặt là để giải thích, thực chất là để thị uy.
Hai người này diễn trò lố bịch quá, dài dòng và buồn nôn.
Phương Tĩnh Nghi vẫn đang dịu dàng kiên nhẫn giải thích về “tình bạn” của họ, tôi bực mình cắt ngang:
“Cô nói xong chưa? Xong rồi thì tôi đi đây.”
Ngay lập tức, Phương Tĩnh Nghi kéo tay tôi.
Tôi theo phản xạ hất cô ta ra.
Một giây sau—
“Hứa Lệ Nhiên! Cô làm gì thế!”
Trương Vệ Đông giận dữ lao đến, kéo Phương Tĩnh Nghi vào lòng:
“Tĩnh Nghi nói chuyện tử tế với cô, sao cô lại thô lỗ như vậy?”
Tôi ngạc nhiên nhìn đôi nam nữ trước mặt, trái tim tưởng như đã c.h.ế.t của tôi vẫn cảm thấy chua xót.
Cô ta cứ nhất quyết kéo tôi lại để nói mấy lời giải thích nhảm nhí, nhưng tôi không muốn nghe.
Tôi sai chắc?
“Trương Vệ Đông, không phải ai nói gì tôi cũng phải nghe đâu.”
Tôi mỉm cười:
“Đúng lúc anh cũng có mặt ở đây, vậy để tôi nói rõ cho cả hai cùng biết.”
“Tôi và anh trước đây không liên quan, bây giờ không liên quan, sau này càng không dính dáng gì.”
“Tốt nhất anh đừng đến tìm tôi nữa, nếu không, tôi sẽ để cả nhà máy biết anh là đồ vô lại!”
Từ hôm đó, Trương Vệ Đông và Phương Tĩnh Nghi biến mất khỏi tầm mắt tôi mấy ngày.
Nhưng dù họ có biến mất, tin đồn trong nhà máy lại càng lan rộng.
Nào là tôi và Trương Vệ Đông sắp thành đôi, anh ta sắp trở thành con rể giám đốc Hứa, từ đó phất lên.
Nào là tôi thực dụng, vong ân bội nghĩa, không biết ơn người cứu mình.
Tôi thì mải lo ôn luyện, không buồn để ý, nhưng bố tôi thì nghe hết.
Một hôm, ông trực tiếp hỏi tôi:
“Con gái, nếu giữa con và Trương Vệ Đông có hiểu lầm gì, thì nói ra đi, đừng giấu trong lòng.”
“Bố thấy thằng bé cũng được đấy.”
Tôi bất lực nhìn ông:
“Bố, con và anh ta chẳng khác gì người dưng, có gì mà cần nói rõ?”
Bố tôi trầm ngâm, cuối cùng vẫn nói:
“Nhà Trương gia tuy nghèo, nhưng thằng bé biết điều, bố thấy cũng không tệ.”
“Huống hồ, nó còn cứu con.”