Chương 2:
"Cô gái đó hiện đang làm việc tại công ty của Lục Viễn Xuyên, hiện có một người bạn trai, chẳng qua..."
Trương Dữ ngập ngừng, Phó Cửu Hàn không có đủ kiên nhẫn, nhíu mày nói: "Tiếp tục đi."
“Chẳng qua người bạn trai của cô ấy dường như... không phải kẻ tốt đẹp gì, Cửu gia thấy sao?”
“Nếu như là chuyện gia đình người khác thì đừng xen vào nữa, bảo Lục Viễn Xuyên thăng chức cho cô ấy hợp lý là được.” Phó Cửu Hàn cúi đầu tiếp tục xử lý tài liệu.
“Vâng, ơ?” Trương Dữ nghe lời Phó Cửu Hàn có chút khó tin, anh ta tưởng theo tính cách của Cửu gia sẽ thẳng thừng bắt người ta về.
Đúng lúc Trương Dữ còn đang kinh ngạc, điện thoại của Phó Cửu Hàn reo lên. Phó Cửu Hàn liếc nhìn ghi chú, không nghe ngay mà đợi vài tiếng chuông rồi mới bắt máy.
“Nói.” Giọng điệu vẫn bình thản, chẳng qua dường như mang theo chút ý vị khác lạ.
Chưa kịp nghe người kia lên tiếng, một tràng âm nhạc xập xình vang lên. Phó Cửu Hàn sắc mặt không đổi nhưng ánh mắt dường như càng thêm lạnh lẽo.
“Người phụ nữ này, lại đi uống rượu nữa rồi.”
“Cửu gia, em say rồi, anh đến đón em được không…”
Tôi uống hơi choáng, dựa vào tường ngoài cửa nhà vệ sinh, rồi nghe thấy tiếng tút... tút bên tai.
Đúng là dựa vào đàn ông chẳng ích gì! Uổng công tôi ve vãn hắn lâu như vậy, đồ vô tâm!
Rượu cũng phải tỉnh vì tức.
Tôi đứng một mình trước cửa nhà vệ sinh buồn bã một lúc, suy nghĩ tại sao người đàn ông này lại lạnh lùng vô tình đến thế.
Cuối cùng nghĩ mãi không ra, thôi, ra ngoài gọi tài xế thay vậy.
Kết quả vừa bước đến cửa, tôi đã đụng mặt Phó Cửu Hàn và Trương Dữ đang theo sát phía sau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/truoc-khi-nu-chinh-trong-sinh-nam-chinh-da-bi-toi-dan-dat-roi/2.html.]
Chấm hỏi!
Đang diễn trò gây bất ngờ với tôi đó à?
Chẳng qua tôi vẫn rất vui, bước nhanh nhỏ đến ôm cổ Phó Cửu Hàn ngẩng đầu nhìn anh: “Cửu gia, anh đến đón em rồi à.”
Phó Cửu Hàn cúi nhìn tôi, không biết có phải do tôi uống rượu nên trông quyến rũ hơn không, anh không kiềm được nuốt nước bọt: “Đi ngang qua.”
Câu nói này không chỉ tôi, ngay cả Trương Dữ đứng sau cũng không nhịn được méo miệng.
“Ừ, phải, đi ngang qua, kiểu đi ngang qua bắt tôi định vị ấy.”
Chẳng qua tôi không để ý, tính cách kiêu ngạo của Phó Cửu Hàn tôi lại thích: “Ừm, vậy Cửu gia tiện đường đưa em về nhé?”
Phó Cửu Hàn gật đầu, đưa tay định gỡ tay tôi đang vòng qua cổ anh xuống.
Tôi không chịu, nhân lúc say còn nhón chân cọ cọ vào mặt anh: "Cửu gia, em không đi nổi nữa, anh bế em đi."
Nói xong câu này, tôi đã chuẩn bị tư thế sẵn sàng bị ném xuống, bởi trước giờ tôi từng bị anh ném đi với đủ kiểu tư thế.
Ai ngờ đâu, anh cúi người xuống, bàn tay lớn đỡ lấy eo tôi rồi bế bổng tôi lên. Bạn nghĩ là kiểu bế công chúa ư? Thật ra là kiểu mẹ bế con ấy!
Hai chân tôi quắp chặt lấy eo Phó Cửu Hàn, mặt chôn sâu vào hõm cổ anh, tư thế này đúng là quá xấu hổ.
Trương Dữ trợn mắt đến mức gần rơi ra ngoài, trong lòng thầm quyết định phải bái Lâm Thanh Nhi làm sư phụ, quỳ xuống nghe giảng.
Tôi cảm thán: "Không cần thiết đến vậy đâu."
Suốt quãng đường, tôi cứ thế được Phó Cửu Hàn bế lên xe, Trương Dữ lên ghế lái còn rất khôn ngoan hạ tấm ngăn xuống.
Cái tấm ngăn này trong tiểu thuyết chính là công tắc cho đủ loại cảnh ngọt ngào lẫn đau khổ, bao gồm cả những phân cảnh không thể tả nổi.
Tôi quay đầu nhìn Phó Cửu Hàn, thấy anh từ ngăn kéo lấy ra một tấm chăn, đắp lên chân tôi. Ánh mắt tôi lại dán vào tấm chăn này, ừm... cái chăn dùng để quấn quanh nữ chính sau "sự kiện" đó.