Tôi tiễn dì Tô lên xe nhà họ Tư, liên tục gật đầu: “Mặc, con mặc, con nhất định mặc.”
Thấy cam kết ba , dì mới hài lòng để tài xế lái xe .
Vừa về đến nhà, lập tức nhét hết đống đồ sofa một cái thùng, dán kín , nhét tận đáy tủ quần áo, lấy mấy hộp đựng đồ đè lên.
Đùa , tuyệt đối mặc mấy thứ đó !
Có c.h.ế.t cũng !
công nhận một điều dì Tô đúng — sắp tới là sinh nhật Tạ Kỳ.
Sinh nhật đầu tiên bên , tất nhiên trang trọng và cảm giác nghi lễ một chút.
Quà là thứ thể thiếu.
Vấn đề là, như , trong cuộc sống chẳng thiếu thứ gì, thậm chí chẳng món nào thể dễ dàng thu hút sự chú ý của .
Chọn quà đúng là bài toán khó ngang ngửa luận văn SCI.
Vấn đề làm đau đầu đến tận hôm ngày sinh nhật của Tạ Kỳ vẫn giải quyết .
Tôi bẹp sofa, thở dài thứ 80 trong ngày.
Trong đầu chợt lóe lên một tia sáng.
Alpha chắc chắn sẽ hiểu Alpha nhất gì!
Thế là hỏi Tư Tấn.
“Ha ha ha, chuyện gì khó , tất nhiên là lấy chính làm quà cho chứ còn gì!”
“Tôi còn mơ thấy bảo bối ngoan của mặc bộ đồ chọn, quấn quýt bên đến tận chân trời cơ đấy. Tiếc là, giờ chỉ thể thấy trong mơ, lúc tiện, xem chuẩn đến mức nào, chỉ một ——”
Tôi mặt lạnh tắt luôn cuộc gọi.
là hỏi thừa!
Tức quá, chuyển màn hình, mở app tìm kiếm mà tra bao nhiêu .
Hai tiếng , mặt cảm xúc mở tủ quần áo, chằm chằm cái thùng che kỹ đến thể thấy nổi ở đáy tủ.
Bữa tối, xong.
Pháo giấy, xong.
Bánh sinh nhật, xong.
Tôi ngắm bản trong gương một lượt, đồng hồ treo tường.
Bảy giờ , chắc Tạ Kỳ sắp về.
Quả nhiên, mười phút , thấy tiếng bước chân quen thuộc của ngoài cửa.
Ngay khoảnh khắc cửa mở, giật dây pháo giấy.
“Bùm——”
“Chúc mừng sinh nhật!”
Anh sững , ánh mắt quét một vòng , dán chặt rời.
Tôi tỏ bình thản nắm tay , dẫn đến bàn ăn.
“Nào nào nào, đây là bánh kem tự tay làm đấy, cả thế giới chỉ một cái thôi!”
Giữa bánh là hình hai nhân vật QQ dựa do vẽ, bên là tên hai chúng bằng chocolate.
Tôi cắm từng cây nến lên bánh, châm lửa từng cây.
Tắt đèn, ánh nến lấp lánh chiếu lên mặt thêm phần rõ nét.
“Sao còn ngẩn đó? Mau ước chứ?”
Tôi thúc giục.
Tạ Kỳ thu ánh mắt , khẽ cong môi nhắm mắt.
Mười giây , mở mắt thổi nến.
“Tôi ước xong .”
Tôi đang định bật đèn, thì tay bỗng kéo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/truoc-khi-bo-tron-toi-ban-phao-cung-ke-thu-khong-doi-troi-chung/7.html.]
Một lực mạnh đè mép bàn, thể động đậy.
Tạ Kỳ từ từ tiến gần, ngón tay vuốt nhẹ theo đường cong của sợi dây xương quai xanh, giọng trầm xuống.
“Cậu chuẩn quà gì cho sinh nhật thế? Hửm?”
Da chạm da bắt đầu nóng dần lên.
Tôi đỏ mặt, chịu đựng cơn hổ khổng lồ, nắm lấy tay khẽ kéo cổ áo chữ V .
“Cái , thích ?”
Tạ Kỳ gì, nhưng ánh trăng rọi qua cửa sổ phản chiếu trong mắt càng thêm rực rỡ.
Anh nhẹ nhàng siết cổ , vùi mặt bên gáy .
“Muốn ước điều gì ?”
Tai c.ắ.n khiến nhột, c.ắ.n chặt môi : “Nói là linh nghiệm .”
Bên tai vang lên tiếng nhẹ của .
“Cũng đúng, để cảm nhận thực tế luôn cũng như thôi.”
Một tiếng , mặc bộ đồ ở nhà quen thuộc, cả ê ẩm dọn đống áo sơ mi nát như giẻ lau và dây chuyền gãy thùng rác, bắt đầu dọn hiện trường, mở hết cửa sổ cho thông gió.
Eo với chân vẫn còn tê rần tả nổi.
Cái sofa …
Thôi kệ, mai tháo vỏ giặt .
Tôi thở hắt một .
Nói thế nào nhỉ, Tạ Kỳ đúng là thích món quà .
mà thích quá đà …
Ban đầu còn định mai gặp Thời Diễn, mà với cái tình trạng thì chắc khỏi khỏi nhà luôn.
Cái thùng đồ … cứ để đáy tủ luôn .
Tạ Kỳ từ bếp bưng từng đĩa thức ăn hâm nóng , rót luôn hai bát canh.
Hương thơm bốc lên theo làn nóng, bụng lập tức réo rắt.
Lăn qua lăn lâu như , ai thì no nê phơi phới, còn thì sắp đói xỉu .
Tạ Kỳ cứ như gì đó, dính lấy rời, cứ insist là đút từng thìa một, y như là tàn tật tự chăm sóc .
Phiền nhất là, cứ uống hai ngụm canh, cúi xuống hôn một cái, như thể chính mới là Omega Alpha đ.á.n.h dấu nên dính như keo .
Bát canh đáng lẽ vài phút là xong, thế mà kéo dài tận mười phút.
Tôi bực bội đẩy đầu .
“Ăn cho nghiêm chỉnh , thì lát nữa đồ ăn nguội hết.”
Tạ Kỳ nhạt, gắp hai con tôm chiên muối tiêu bỏ bát .
Anh đặt đũa xuống: “Thật , lúc nãy còn ước thêm một điều.”
Tôi ngừng gặm tôm, ngẩng mắt .
Tạ Kỳ mỉm , từ từ ghé sát tai , nhẹ nhàng một câu.
Tôi: ……
Tên !
Trong lòng đấu tranh một lúc lâu, cuối cùng c.ắ.n môi , lẩm bẩm hai chữ:
“Ông xã…”
Hic, đúng là vẫn hổ c.h.ế.t.
Tay đang nắm chợt siết chặt , môi c.ắ.n lấy.
Không chứ, bây giờ thể ăn cơm đàng hoàng ?!
hết