Trước khi bỏ trốn, tôi bắn pháo cùng kẻ thù không đội trời chung - 1

Cập nhật lúc: 2025-12-21 06:04:31
Lượt xem: 1,375

 

Trước khi về nước, lấy hết can đảm để ngủ với Tạ Kỳ một .

 

thì bắt đầu từ ngày mai, kẻ nam bắc, ai cũng gặp ai, sợ tính sổ.

 

Hơn nữa chỉ là một Beta, sẽ mang thai, cũng cần chịu trách nhiệm.

 

Thế là khi tận hưởng xong, kéo quần lên chuồn luôn.

 

Thế nhưng còn khỏi sân bay, một hàng mặc đồ đen chắn chặt .

 

Tạ Kỳ bước từ giữa đám đông.

 

“Không là thích đùa giỡn , bỏ chạy ?”

 

Tôi: ?

 

Đau lưng.

 

Cả chân cũng đau.

 

Tôi đầu liếc Tạ Kỳ vẫn đang ngủ say giường, trong lòng mắng thầm vài câu.

 

Tuy nhân lúc gặp chuyện mà nhào tới, nhưng sức lực của đúng là quá sức tưởng tượng.

 

Trên cổ còn chỗ nào lành lặn để nữa.

 

 

Thôi kệ.

 

thì cũng sướng .

 

Chờ về nước là cách xa hàng vạn cây , từ nay qua nữa.

 

tỉnh dậy cảm thấy làm nhục đến tức điên lên, thì cũng bắt .

 

Trước khi chơi một trận, lời.

 

Tôi lặng lẽ kéo cao cổ áo, chân run rẩy mặc quần áo.

 

Mở điện thoại, xóa WeChat, chặn , làm một mạch luôn.

 

Trước khi cửa, ở đầu giường Tạ Kỳ hơn mười giây, đó hừ một tiếng đỉnh đầu .

 

Ông đây lăn về nước , gặp !

 

Khi lên máy bay, cơ thể vẫn còn cảm giác khó chịu kỳ quái.

 

Tôi lúng túng điều chỉnh tư thế , để cảm giác đó đỡ rõ ràng hơn.

 

Tạ Kỳ… giờ chắc tỉnh nhỉ?

 

Nghĩ đến chuyện hai đứa “làm” , tám phần là giờ đang tức điên lên, chỉ hận thể đóng đinh lên cột nhục nhã và quất roi mấy trăm .

 

Nói thật thì, cũng nghĩ sự việc sẽ phát triển thành như thế.

 

Thật thầm mến Tạ Kỳ từ lâu .

 

chỉ là một Beta bình thường, học ở nước A, còn là Alpha – thừa kế cao cao tại thượng của tập đoàn, cũng đang du học tại nước A.

 

Tài sản của nhà họ Tạ chuyển hết sang nước A, sớm muộn gì cũng sẽ tiếp quản.

 

Theo quy luật kết hợp AO hiện nay, gần như khả năng, về địa vị thì càng .

 

Huống hồ với chỉ là bạn bè bình thường, từng vượt ranh giới…

 

luôn chôn giấu tình cảm trong lòng, để lộ chút nào, thậm chí còn cho Tạ Kỳ sắp về nước.

 

cũng sẽ gặp nữa.

 

Còn chuyện tối qua…

 

Chỉ là ngoài ý .

 

Alpha mà, cũng những ngày kỳ nhạy cảm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/truoc-khi-bo-tron-toi-ban-phao-cung-ke-thu-khong-doi-troi-chung/1.html.]

Tối qua khi dọn dẹp xong hành lý ở nhà, thì đến đập cửa thình thình thình, đôi mắt đỏ như m.á.u dọa giật cả .

 

Nhìn là .

 

Theo lời kể đứt quãng của , ngắn gọn là: đang ở Cục Thương vụ thì đột nhiên kỳ nhạy cảm, mà quên mang t.h.u.ố.c ức chế.

 

Nhà gần đó, nên để ảnh hưởng đến khác, mới tới đây tránh tạm.

 

Tôi sẽ mua t.h.u.ố.c ức chế cho , chịu, giờ thể rời .

 

Tôi bảo đưa đến bệnh viện, cũng chịu, bệnh viện đông quá, sẽ làm lộ thông tin cá nhân.

 

Tôi: …

 

Vậy thì chịu đựng c.h.ế.t cho .

 

Tạ Kỳ cuộn trong góc sofa, cởi hai nút áo cùng, gân tay nổi rõ, tóc mái rũ xuống, môi khẽ mở, thở đều.

 

Tôi vốn lòng riêng với , cảnh tượng càng khiến tim đập loạn, lông mày cũng nhảy lên.

 

Tôi khô cả miệng, kiềm , đầu óc mụ mị, lòng ham nổi lên, nhân lúc tỉnh táo, đẩy lên giường, nhắm mắt mà lao tới.

 

Rồi thì…

 

Ừm…

 

Sắc hại thật.

 

Nghĩ thấy vô đạo đức.

 

chứ! Sướng mỗi !

 

Chuyện qua , bỏ qua bỏ qua.

 

Sau khi máy bay hạ cánh, vui vẻ nhắn cho Tô Thời Diễn một tin: “Tôi đến nơi .”

 

Tô Thời Diễn là bạn nhất của , một Omega siêu cấp, thể vật ngửa một Alpha cao to 1m9.

 

Việc quan trọng nhất khi trở về là tham dự đám cưới của .

 

Tôi đẩy hành lý, vui vẻ ngân nga một khúc nhạc, chạy cửa sân bay tìm bạn yêu quý.

 

mới vài bước, một đám mặc đồ đen giống hệt như copy-paste, kể cả kiểu tóc cũng giống, thành hàng chắn mặt .

 

Tôi: ?

 

Hai mặc đồ đen giữa lùi một bước.

 

Tạ Kỳ sải đôi chân dài bước , cằm siết chặt, sắc mặt khó coi.

 

Anh chằm chằm, nheo mắt , lạnh.

 

“Không là thích đùa giỡn ? Sao chạy mất ?”

 

Tôi: …

 

Tôi ngây tại chỗ, trong lòng như trời sập.

 

Xong đời !

 

Tạ Kỳ ở đây?

 

Anh làm về nước?

 

Tay chân cứng đờ, cứng như gỗ, ngây hồi lâu mới nặn một nụ còn hơn cả ma.

 

“…Trùng hợp quá ha.”

 

Tạ Kỳ bước lên hai bước, khí thế áp bức ép sát tới.

 

“Trùng hợp cái gì? Tôi đang hỏi đấy, kéo quần xong là quen nữa ?”

 

“Hay là hài lòng với kỹ thuật của ?”

 

“Không hài lòng chỗ nào, .”

 

Tôi đơ , mặt đỏ bừng như đổ nước sôi.

 

Không chứ trai, đây là chỗ công cộng đó! Sân bay! Bao nhiêu kìa!

 

Loading...