“Nhưng kết quả thì sao? Người tôi yêu, cũng không yêu tôi, anh ta đối xử tốt với tôi, chỉ để đối phó với gia đình mình, để một người phụ nữ khác có thể ở bên cạnh anh ta. Lục Khiên, tôi đã từng thật sự rất yêu anh, nên lúc rời đi tôi mới dứt khoác như vậy, bởi vì tôi đối với anh thật sự rất thất vọng. Tài sản là bồi thường cho con, cổ phần là bồi thường cho tôi. Nếu như anh còn lương tâm, giữ lại cho nhau chút thể diện đi!"
Nói xong một hơi, tôi không đợi Lục Khiên trả lời, đã trực tiếp cúp điện thoại.
Nửa tiếng sau, không ngoài dự đoán nhận được tin nhắn của Lục Khiên:
[Anh xin lỗi.]
[Điều kiện của em, anh đồng ý.]
Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại, khóe miệng của tôi hiện lên một nụ cười thực sự.
14.
Mọi thứ diễn ra rất thuận lợi. Đơn xin chuyển công tác của tôi cũng đã được duyệt, thời gian trùng với ngày thứ hai sau khi tôi ly hôn. Tôi rất mong chờ, mong hôm đó đến càng nhanh càng tốt.
Tôi chưa chờ được đến ngày đó, lại chờ được Kiều Thi Thi tới.
Người ta nói oan gia ngõ hẹp, đúng là không sai chút nào.
Tôi gặp phải cô ta ở một của hàng bán quần áo nữ. Lúc tôi vừa tính tiền xong chuẩn bị rời đi thì Kiều Thi Thi đi giày cao gót, nổi giận đùng đùng từ bên ngoài tiến vào, mở miệng nói toàn mấy câu vừa kiêu căng vừa độc đoán: "Lâm Phỉ, mày dựa vào đâu muốn lấy 70% tài sản của A Khiên? Tất cả số tiền đó đều do A Khiên kiếm được."
Thời còn đi học, Kiều Thi Thi được gia đình chu cấp. Về sau, cha cô ta đã phung phí phần lớn tài sản của gia đình, nên là Lục Khiên chu cấp, nuôi cô ta đến não toàn nước.
Tôi cầm túi xách, không buồn tranh cãi với cô ta, chuẩn bị rời đi.
Kiều Thi Thi không chịu buông tha, lại nhào tới: "Hôm nay mày không nói rõ ràng đừng mong đi được."
Cô ta chặn đường tôi.
Tôi im lặng một lúc, nếu cô ta đã không có liêm sỉ thì tại sao tôi lại phải giữ thể diện cho cô ta? Xé đi, xé càng nát càng tốt!
Tôi dừng bước, nhướng mày hỏi cô ta: "Không biết cô lấy thân phận gì để chất vấn tôi?"
Tôi cố tình nghiêng đầu suy nghĩ:
"Tiểu thanh mai?"
🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/truoc-binh-minh-vczw/8.html.]
"Tiểu tam?"
Mọi người ai cũng thích hóng chuyện, đặc biệt là chuyện tình cảm nam nữ. Đã liên tục có người chú ý hướng bên này.
Mặt Kiều Thi Thi đỏ bừng, vội vàng phủ nhận: "Tôi không phải tiểu tam!"
Tôi "Ồ" một tiếng vô nghĩa, mỉm cười lại hỏi cô ta: "Vậy thân phận của cô là gì? Dựa vào cái gì xen vào chuyện vợ chồng chúng tôi?"
Kiều Thi Thi vắt óc suy nghĩ, suy nghĩ một câu trả lời thuyết phục, nhưng tôi biết đó là cô ta đang giả vờ.
Bây giờ Tào Nghi Phương còn không lo được cho bản thân mình. Nghe nói sau khi chồng bà ta bị bắt quả tang, đang ầm ĩ muốn ly hôn với bà ta, lòng dạ nào mà rảnh rỗi đi quan tâm chuyện của chúng tôi?
Lý do Kiều Thi Thi hoảng hốt sợ hãi như vậy, là bởi vì cha cô ta là một tay nghiện cờ bạc, sau khi tốt nghiệp đại học từng tìm cho cô ta một “gia đình tốt”.
Đã nhiều năm trôi qua, dựa vào sự giúp đỡ ngầm của Lục Khiên, cô ta mới sống thoải mái như thế. Nếu Lục Khiên đưa hết tiền cho tôi, tất nhiên cô ta sẽ gặp nguy hiểm.
Ngày càng có nhiều người vây xem, tôi tiện tay bắt lấy một người: "Tôi kể cho cô nghe một câu chuyện. Tôi có một người bạn, chồng cô ấy ngoại tình, bây giờ hai người họ đang làm thủ tục ly hôn, chồng cô ấy vì áy náy mới để phần lớn tài sản cho bạn tôi. Nhưng bây giờ tiểu tam không hài lòng, cô ta nhảy đến trước mặt chính chủ ép buộc bạn của tôi phải trả lại hết toàn bộ tài sản."
Tôi vừa quay đầu lại, phát hiện Kiều Thi Thi chịu không nổi ánh mắt khiển trách mọi người, mặt xám xịt “kẹp đuôi” rời đi.
15.
Cuối cùng cũng chịu đựng được đến ngày nhận giấy chứng nhận ly hôn.
Tôi đã đến sớm trước hai tiếng đồng hồ chờ ở cổng Cục dân chính. Lục Khiên tốt xấu gì cũng làm người một lần.
Trong suốt quá trình, tôi đều đeo tai nghe để tránh giao tiếp với anh ta.
Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, lúc nhận được chứng nhận, tôi cười rất tươi. Lần lượt đi ra khỏi sảnh làm giấy chứng nhận, tôi vô tình nhấn điện thoại đang cầm trên tay. Sau đó, một bài hát vui vẻ và hân hoan vang lên giữa hai chúng tôi.
Tôi giả vờ vô tình quay đầu lại, nhìn thấy vẻ mặt phức tạp của Lục Khiêm, lần đầu tiên sau một thời gian dài tôi mỉm cười với anh ta.
Ngày hôm sau, tôi lên chuyến bay ra nước ngoài. Lúc máy bay xuyên qua những đám mây, đón nhận những tia sáng mặt trời, tôi từ từ nhắm mắt lại. Lúc này, tôi cảm thấy ngay cả gió cũng tự do.
Có lẽ con đường phía trước sẽ có nhiều chông gai, gập ghềnh, nhưng tôi nghĩ tôi sẽ không bao giờ hối hận về quyết định của mình ngày hôm nay, một người có can đảm nói "Không" với một cuộc hôn nhân không hạnh phúc thì có gì phải sợ hãi?