4.
Không bao lâu sau, bên ngoài vang lên tiếng đập cửa đinh tai nhức óc: "Lâm Phỉ, mày bước ra đây cho tao!"
Tôi lờ mờ phân biệt được âm thanh không quá quen thuộc này. Là Chu Tuệ Cầm, mẹ của Kiều Thi Thi.
Bà ta đến đây làm gì tôi có thể nghĩ ra được.
Tôi định phớt lờ bà ta.
Vừa gọi báo bên bộ phận bản quản lý khu chung cư xong đã nghe thấy có vài người hàng xóm khác bị ầm ĩ đi ra chửi bới.
Không còn cách nào khác, tôi đành ra mở cửa, Chu Tuệ Cầm nhìn thấy tôi thì lửa giận bùng phát, lập tức tát tới: "Đồ yêu tinh hại người!"
Cả đêm không ngủ khiến tôi phản ứng chậm nửa nhịp, má phải bị trúng một cái tát.
Nhưng mà tôi cũng không chịu thiệt, tát lại bà ta ngay tại chỗ. Tôi còn dùng sức nhiều hơn bà ta.
"Mày dám đánh tao."
Chu Tuệ Cầm che mặt, rất ngạc nhiên trừng mắt nhìn tôi.
Lúc bà ta nhào tới lần thứ hai, tôi thuận tay cầm con d.a.o gọt hoa quả bên cạnh, hung dữ chỉa về phía bà ta: "Kiều Thi Thi tự tử không liên quan đến tôi."
Chu Tuệ Cầm sợ chết, nhưng không cam lòng dừng bước, ngoài miệng càng kêu gào: "Thi Thi nhìn thấy mày đăng tin lên vòng bạn bè, chịu không nổi kích thích mới tự tử. Lâm Phỉ, mày rất độc ác. Đáng đời, Lục Khiên đối với Thi Thi nhà tao vẫn tốt hơn với mày! Nếu không... "
"Biến ngay cho tôi."
Tôi tức giận đến cả người phát run, mũi d.a.o sắc bén quơ thẳng tới trước mặt Chu Tuệ Cầm làm bà ta sợ xanh mặt, bà ta lùi lại một bước, vẫn muốn tiếp tục mắng chửi. Cũng may bảo vệ đến kịp thời, kéo bà ta đi.
Cửa phòng đóng lại, tôi buông tay, d.a.o gọt hoa quả rơi xuống sàn gạch, phát ra tiếng động sắc bén chói tai.
🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺
Tôi dường như không nghe thấy gì nữa, chậm rãi ngồi xổm xuống, vùi đầu vào trong khuỷu tay.
Tôi không hiểu chính xác tôi đã làm gì sai? Chẳng lẽ ngay cả quyền chia sẻ niềm vui mang thai của mình với bạn bè tôi cũng không có sao? Tại sao tất cả mọi người đều đổ lỗi cho tôi?
Đột nhiên, tôi phát hiện mình bỏ qua một vấn đề. Tôi chưa bao giờ thêm WeChat của Kiều Thi Thi. Sao cô ta thấy được?
5.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/truoc-binh-minh-vczw/3.html.]
Lúc Lục Khiên trở về, tôi đang bôi thuốc lên mặt.
Tiếng bước chân của anh ta rất vội vã. Đầu tiên là đi vào phòng ngủ, tìm một vòng, cuối cùng mới đẩy cửa phòng vệ sinh ra.
Cũng vừa đúng lúc tôi vừa bôi thuốc xong. Trong gương, má phải sưng lên, dấu năm ngón tay có thể nhìn thấy rõ ràng. Tầm mắt Lục Khiên chỉ dừng lại ở trên đó một giây, một lời quan tâm cũng không có, anh ta không nói gì đã túm lấy cánh tay tôi lôi ra ngoài.
Trong sự hỗn loạn, thuốc mỡ chống viêm rớt xuống, một góc của lọ thuốc đập vào mu bàn chân của tôi, đau đến nỗi tôi rơm rớm nước mắt: "Lục Khiên, anh định làm gì? Mau buông tôi ra."
Lục Khiên làm ngơ, tôi giãy dụa không thoát được, cắn một cái lên cánh tay anh ta. Bị đau anh ta mới thả tôi ra.
Được tự do, tôi lao ra khỏi phòng mà không quay đầu lại.
Lúc anh ta bước ra tôi cầm thoả thuận ly hôn, nặng nề ném lên mặt Lục Khiên. Thêm một phút nữa tôi cũng không muốn đợi, bây giờ tôi chỉ hận không thể cắt đứt liên hệ với con người trước mặt này ngay lập tức.
Tầm mắt Lục Khiên dời xuống nhìn vào thoả thuận ly hôn nằm trên mặt đất. Lại ngẩng đầu, đôi mắt lạnh lùng. Anh ta cắn răng nói: "Thi Thi vì em suýt chút nữa là chết, em dựa vào cái gì mà bỏ đi? Lập tức theo anh đến bệnh viện."
"Tôi không đi. Lục Khiên, tôi đang mang thai con của anh. Anh không thể đối xử với chúng tôi như vậy."
Ánh mắt Lục Khiên cuối cùng cũng có một chút d.a.o động. Anh ta không còn bắt lấy tôi nữa, ngay lúc tôi nghĩ rằng lương tâm của anh ta trỗi dậy thì những lời tiếp theo của anh ta làm tôi lạnh cả người: "Đứa bé không còn thì có thể mang thai lại một lần nữa, còn Thi Thi thì chỉ có một. Nghe lời, chờ Thi Thi có thể tiếp nhận, em muốn sinh bao nhiêu thì sinh bấy nhiêu."
Cả người tôi run rẩy, chua xót nhếch miệng: "Mạng của Kiều Thi Thi là mạng, con tôi thì không phải sao?"
Lục Khiên dần dần mất đi sự kiên nhẫn: "Anh không muốn đánh cược vào những điều chưa biết."
Thì ra đau lòng đến cực hạn sẽ thành c.h.ế.t lặng. Tôi cảm thấy không có gì đau đớn hơn khi trái tim đã chết.
Tôi đưa tay lên lau mặt, tay tôi ướt đẫm.
Một lần nữa nhìn về phía Lục Khiên, tôi thu lại tất cả cảm xúc, ánh mắt chỉ còn lại lạnh lùng: "Đứa bé tôi sẽ tự mình bỏ. Sinh và nuôi dưỡng con của một người như anh tôi cảm thấy thật ghê tởm."
Giọng điệu của tôi chưa bao giờ ác liệt đến vậy.
Tôi xoay người trở về phòng sách lấy bút, lại khom lưng nhặt đơn ly hôn trên mặt đất lên, đưa tới trước mặt Lục Khiên: "Ký vào đơn ly hôn."
Sắc mặt Lục Khiên cực kỳ khó coi, nhìn chằm chằm tôi trầm mặc một hồi, nhận lấy, cũng không thèm nhìn, đã ký tên.
Tôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm, lúc quay lại phòng sách, tôi đã lén báo cảnh sát. Con là của tôi, anh ta không có quyền quyết định sự sống c.h.ế.t của nó.