Trừng Trị Cô Đồng Nghiệp Thích Bắt Nạt - Chương 8 (Hoàn)

Cập nhật lúc: 2025-03-17 14:15:17
Lượt xem: 6,524

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà cụ nói chuyện vô cùng nghiêm túc, làm tôi phải bật cười.

 

“Ôi bà ơi, đừng lo cho cháu nữa, cháu làm việc vui vẻ lắm.”

 

Khi ngồi cùng bà nội xem chương trình đêm giao thừa, thông báo tin nhắn trong nhóm liên tục vang lên.

 

Lộ Lộ đã quay lại một đoạn video chị Lý trốn trong góc ngồi khóc, còn gửi cho tôi:

 

“Khi cô không có ở đây, cái bảy, tám trăm mưu kế trong đầu của chị ấy lại xuất hiện rồi.”

 

“Chị ấy bảo con trai bị sốt, bảo tôi trực thay chị ấy, chị ấy về trước.”

 

“Tôi không đồng ý, chị ấy lập tức bật khóc.”

 

Tôi không trả lời.

 

Trong lòng tôi thầm nghĩ, với nhân phẩm của chị ta, ngày phải khóc lóc cầu xin vẫn còn ở phía sau.

 

Còn có Hiểu Nhã lại gửi riêng tôi một tin nhắn: “Chúc mừng năm mới.”

 

Tôi cũng đã trả lời lại.

 

Dù sao thì, cô ta cũng là người đồng nghiệp đã ủng hộ tôi ngay cả khi tôi chưa thành công.

 

Trong lòng tôi, cô ta là một người khác biệt.

 

Tôi là người rõ ràng, ân oán phân minh.

 

Những ai đáng bị trả thù, tôi tuyệt đối không buông tha.

 

12

 

Sau khi qua Tết, công việc ở quầy y tá đã trở lại bình thường.

 

Tháng Ba, chị Lý gặp chuyện.

 

Chị ta ngất xỉu vì hạ đường huyết trong phòng bệnh.

 

Không ai nói gì.

 

Chủ nhiệm gọi tôi vào nói chuyện riêng:

 

“Tôi đã xem hồ sơ của cô, cô học trung học ở trường cấp ba số một, cô là học trò của vợ tôi.”

 

“Tôi và vợ tôi là một, cô không nên làm hại cô giáo của mình.

 

Gã đàn ông hèn hạ, thật vô liêm sỉ..

 

Tôi hỏi: “Rốt cuộc ông muốn nói chuyện gì?”

 

Ông ta chậm rãi ung dung uống một ngụm trà: “Tiểu Lý sức khỏe không tốt, muốn xin nghỉ việc.”

 

Tôi từ chối: “Không thể để chị ta chiếm hết mọi thứ tốt đẹp như vậy được, sao, công việc bình thường mà không chịu nổi sao? Chị ta làm việc thế nào suốt mười năm qua? Vừa ra trường đã đi học lớp dưỡng sinh sao?”

 

Ông ta ra hiệu cho tôi im lặng: “Tiểu Từ, cô cũng đừng quá hùng hổ dọa người, tôi tìm một y tá khác đến làm không phải được rồi sao? Sẽ không làm tăng khối lượng công việc của các cô đâu.”

 

Vậy cũng không được.

 

Tôi mở miệng: “Ngoài chuyện này ra, ông phải ly hôn, ra đi tay trắng nhưng không được để Thanh Thanh biết.”

 

“Nếu như ông đồng ý, tôi sẽ tha cho các người một lần.”

 

“Cái gì?”

 

Chủ nhiệm khoa nhìn tôi không thể tin nổi, chỉ tay vào người tôi:

 

“Cô là cái thá gì chứ?”

 

Tôi vẫn giữ nguyên câu nói kia: “Hay là gọi điện thoại cho dượng của tôi đi, bảo ông ấy cử người đến điều tra...”

 

“Chi tiêu của ông không khớp với thu nhập.”

 

Ông ta nhíu mày, cuối cùng cũng bắt đầu để tâm.

 

“Dượng của cô là ai?”

 

Tôi mở điện thoại ra, cho ong ta xem bức ảnh gia đình.

 

“Lý Thiết, Cục trưởng Cục Y tế, Lý Thiết”

 

Tôi chu đáo đặt điện thoại di động trước mặt chủ nhiệm để ông ta có thể nhìn rõ hơn một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/trung-tri-co-dong-nghiep-thich-bat-nat/chuong-8-hoan.html.]

 

Một giây sau.

 

“Rầm.”

 

Ông ta ngã từ trên ghế xuống, dáng vẻ cực kỳ khó coi.

 

13

 

Tháng Tư, cô giáo giành được cuộc sống mới, nhận toàn bộ phần tài sản còn lại.

 

Tháng Năm, chị Lý xin nghỉ việc, một y tá mới từ khoa cấp cứu được chuyển đến.

 

Cô ấy ngạc nhiên vì tất cả mọi người đều không bắt nạt người mới nhưng lại mắng đồng nghiệp cũ suốt tám trăm lần.

 

Tháng Mười, tôi gửi con mèo đến cửa hàng thú cưng nhờ chăm sóc, nó bị một khách hàng tới xem mèo cho ăn một viên socola rồi lăn ra chết.

 

Tôi kiểm tra camera giám sát, phát hiện ra khách hàng đó chính là chị Lý.

 

Sau khi chị ta nghỉ việc, được người ta bao nuôi, sống cuộc sống nhàn nhã của một bà nội trợ toàn thời gian.

 

Ngày hôm đó, chị ta vào cửa hàng thú cưng lấy cớ là đi mua mèo, lấy thức ăn cho mèo thử cho mèo ăn, kết quả, chị ta nhét miếng socola đã cắn dở vào miệng con mèo của tôi.

 

Khi tôi tìm chị ta chất vấn, chị ta khóc lóc thảm thiết, nói mình không biết mèo không thể ăn socola.

 

Cuối cùng, chuyện này được giải quyết bằng việc cửa hàng thú cưng tự nhận xui xẻo phải bồi thường một khoản tiền.

 

Nhưng làm sao tôi có thể dễ dàng bỏ qua như vậy được?

 

Tháng mười một, cục Y tế cử người đến bệnh viện điều tra tham nhũng, phát hiện ra y tá trưởng lấy thuốc từ nhà kho bệnh viện ra ngoài bán.

 

Chủ nhiệm rất nhạy cảm, xoa tay hỏi tôi: “Gần đây tôi có đắc tội gì với cô không?”

 

Tôi suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Con mèo của tôi c.h.ế.t rồi, bị chị Lý đầu độc.”

 

Tối hôm đó, chị Lý mang theo khuôn mặt sưng vù, quỳ gối trước cửa nhà tôi: “Vi Vi, xin lỗi, chị sai rồi, xin lỗi. Cầu xin em, cầu xin em, tha cho chị đi.”

 

Tôi sợ chị ta rút d.a.o từ trong người ra, vội vàng lách người đi vào trong nhà.

 

“Đừng, đừng, đừng, chị Lý, chuyện không liên quan đến em, em không biết gì hết.”

 

Tháng mười hai, cô giáo đ.â.m đơn kiện chủ nhiệm ra tòa vì chuyển nhượng tài sản trong thời gian kết hôn.

 

Đến tháng sáu năm sau, cô giáo thắng kiện, chị Lý bán nhà, dắt theo con trai đi thuê một căn chung cư cũ nát để sống.

 

Tháng bảy năm sau, tôi lấy được chứng chỉ đào tạo rồi rời đi, về nhà chuyên tâm chăm sóc bà nội.

 

Tháng tám năm sau, chủ nhiệm bởi vì tham nhũng đã bị bắt giam.

 

Những chuyện sau đó tôi không biết, nghe nói chị Lý lại quay lại bệnh viện làm y tá.

 

Vì thiếu tiền, chị ta giành trực ca thay cho người ta, mỗi ca chỉ nhận hai trăm tệ.

 

Một ngày nọ, Lộ Lộ gửi tin nhắn trong nhóm:

 

“Mọi người nhìn xem, chỉ mới hơn một năm, chị Lý đã già đến mức rồi, ca đêm nào cũng nhận, chỉ vì ca đêm được trả ba trăm, kiếm thêm chút tiền.”

 

Bên dưới còn kèm theo hình ảnh.

 

Tôi có chút thổn thức, rời khỏi nhóm, không muốn nhìn thấy nữa.

 

Đúng lúc này, một tia nắng chiếu vào nhà, tôi ôm bà nội làm nũng:

 

“Bà cháu mình đi dạo chợ hoa đi?”

 

“Cậu bạn thân của cháu còn trẻ vậy mà đã bị bệnh phổi tắc nghẽn mãn tính rồi. Sau này nếu cháu lấy cậu ta, còn có thể nuôi mèo được không?”

 

“...”

 

Lời này làm tôi ngượng ngùng.

 

🌟Truyện do nhà 'Như Ý Nguyện' edit🌟

“Bà ơi, đừng nói nữa, chúng ta đi xem hoa đi!”

 

“Sao lại không thể nói?”

 

Bà nội nói liên miên lải nhải: “Nghe nói, cậu ta là con nhà giàu thế mà lại đuổi theo cháu đến tận cái thị trấn nhỏ này của chúng ta.”

 

“...”

 

(Hoàn toàn văn)

 

Loading...