Trùng Sinh Lần Thứ Ba - C6
Cập nhật lúc: 2025-03-16 11:08:50
Lượt xem: 358
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
16
Tạ Bằng Khinh có lẽ đã phát điên, hắn không còn nhẫn nại từng bước như kiếp trước nữa.
Vì một ngôi vị vốn chẳng thuộc về mình, hắn cấu kết với dư đảng tiền triều, đồng thời bí mật liên lạc với Bắc Việt.
Tin tức này do người thiếu niên từng được hoàng hậu yêu thương mang đến.
Cách biệt nhiều năm, bọn họ đều không còn là thiếu niên, thiếu nữ năm nào nữa.
Hắn chưa ch//ết.
Chỉ là thuận theo kế sách, âm thầm thâm nhập Bắc Việt làm nội gián.
Khi Tiêu Dục báo cho ta biết, hoàng hậu vẫn chưa hay tin.
Bệ hạ không dám nói.
Hắn sợ hoàng hậu sẽ rút roi ra đánh hắn ngay lập tức.
Ta đành đi thay hắn.
Hoàng hậu sững sờ một lúc, rồi lập tức đỏ hoe đôi mắt.
“Chàng chưa c//hết, vậy thì tốt quá rồi.”
Những điều khác, nàng ta không còn bận tâm nữa.
Hoàng hậu vừa khóc vừa cười, nhất quyết giữ ta lại một đêm, nói muốn kể chuyện nàng ta.
Gần đây, ta trở nên mệt mỏi, dễ buồn ngủ, không chịu nổi mùi dầu mỡ, kinh nguyệt đã chậm hơn một tháng.
Nhìn thấy đĩa cá trên bàn, ta lại cảm thấy buồn nôn.
Hoàng hậu tràn đầy vui mừng, lập tức triệu thái y, quả nhiên chứng thực ta đã có thai.
Ta hơi sững sờ.
Ta không biết mình có thể làm một người mẹ hay không.
“Đúng là song hỷ lâm môn! Mau báo cho thái hậu và bệ hạ biết.”
Ta ngăn nàng lại, nói rằng hôm nay đã muộn, ngày mai ta muốn đích thân báo tin cho Tiêu Dục.
Hoàng hậu cười đầy gian xảo.
Nhưng sáng hôm sau, ta còn chưa kịp nói, Tiêu Dục đã tuyên bố hắn muốn thân chinh xuất chinh.
Ta nuốt xuống lời định nói, nhíu chặt mày.
Tiêu Dục trấn an ta: “Ta và phụ hoàng đã chuẩn bị nhiều năm, chuyến này nhất định đánh bại Bắc Việt. Còn về kinh thành, trẫm chỉ đang dựng sân khấu cho bọn họ diễn trò mà thôi.”
Cho đến khi Tiêu Dục xuất quân, ta vẫn không nói với hắn về đứa bé.
Từ khi ta vào cung đến nay, hắn vẫn luôn đứng sau lưng ta.
Ta không thể trở thành gánh nặng của hắn.
Ta muốn hắn ra đi mà không có bất kỳ vướng bận nào.
Sau khi Tiêu Dục đi, kinh thành như sắp có giông bão.
Ta nhân danh thái hậu, triệu phụ thân vào cung với một cái cớ khác.
Vừa nhìn thấy ta, ông ta nhíu mày, mở miệng đã là quở trách: “Nương nương sao lại ở đây? Thật là không hợp quy củ.”
Ta cong môi cười nhạt: “Còn hơn là mưu nghịch soán vị.”
Mặt ông ta biến sắc: “Ngươi có ý gì?”
Ta hỏi lại: “Trong mắt phụ thân, huyết thống quan trọng đến vậy sao? Huyết thống tiền triều mới là chính thống? Nữ nhi không thể kéo dài huyết mạch thì có thể tùy tiện hy sinh sao?”
Gương mặt ông ta trầm xuống: “To gan!”
Ta phất tay, ra hiệu mang những người từng hầu hạ thái tử tiền triều và gia nhân nhà họ Tạ lên, chậm rãi nói về thân thế của Tạ Bằng Khinh.
Sắc mặt ông ta từ xanh mét chuyển sang tái nhợt, đến cuối cùng cả người bủn rủn, ngã ngồi xuống đất.
Ông ta lắc đầu, lẩm bẩm: “Không thể nào, không thể nào…”
Ta lạnh lùng nói: “Không cần bàn đến việc hắn không phải huyết mạch tiền triều, chỉ riêng chuyện hắn câu kết Bắc Việt, đã đủ để phế truất hắn chưa?”
Phụ thân trợn mắt nhìn ta: “Câu kết Bắc Việt gì chứ?”
Ta nhìn ông ta bằng ánh mắt đầy giễu cợt.
Ta không nói nhảm nữa: “Giao nộp danh sách phản đảng, ta có thể bảo toàn những người vô tội trong Thôi gia.”
Ông ta ngẩng đầu lên, kiên quyết nói: “Thôi gia tuyệt đối không phụng sự phản đảng.”
Ta bật cười lạnh lùng: “Vậy từ giờ trở đi, đại ca chính là người đứng đầu của Thôi gia.”
17
Sau khi biết tin Tạ Bằng Khinh thất bại, phụ thân tự sát.
Ông ta nói mình có mắt không tròng.
Ông ta hối hận, nhưng từ đầu đến cuối chỉ hối hận vì Tạ Bằng Khinh không phải huyết mạch của thái tử tiên triều, vì ông ta đã đi theo sai người.
Vậy nên ta nói cho đại ca biết, vị phụ thân mà huynh ấy kính ngưỡng rốt cuộc đã làm những gì.
Bệ hạ nhân từ, không liên lụy người vô tội của họ Thôi, nhưng phụ thân không xứng được nhập từ đường tổ tiên.
Trên mặt đại ca lộ ra vẻ không đành lòng.
Ta cười nhạt: “Phụ thân và Tạ Bằng Khinh cấu kết với nhau, vậy có từng nghĩ đến ta, nghĩ đến cả tộc chưa? Có từng một lần không đành lòng không?”
Chúng ta lẽ nào đáng phải hy sinh vì cái gọi là đại nghĩa của ông ta sao?
Đại ca không nói gì nữa.
Thôi Thục Nhiên nhiều lần gửi thư cầu kiến ta, trước đây ta vẫn luôn đè lại không gặp.
Giờ mọi chuyện đã kết thúc, nàng ta trở thành tâm nguyện cuối cùng ta chưa giải quyết xong.
Mặt nàng ta có vết thương, vừa vào đã định lao về phía ta.
Bị cung nhân đẩy mạnh ra.
Vịt Trắng Lội Cỏ
“Nương nương đang mang thai, thế tử phu nhân cẩn trọng một chút.”
Trong mắt Thôi Thục Nhiên thoáng qua một tia ghen ghét.
Nàng ta cúi đầu: “Tỷ tỷ thật có phúc khí. Còn muội thì thê thảm lắm.”
Ta nhẹ nhàng thổi bọt trà: “Vậy sao?”
Thôi Thục Nhiên nghiến răng: “Thế tử An Nam Vương hắn—”
Ta cắt ngang: “Muội muội, đây là con đường muội tự chọn, quỳ xuống rồi thì cũng phải đi cho hết.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/trung-sinh-lan-thu-ba/c6.html.]
Thôi Thục Nhiên sững sờ, ngay sau đó bừng tỉnh: “Tỷ sớm biết rồi phải không? Tỷ hại ta!”
Ta cong môi cười nhạt: “Vậy thì sao?”
Nàng ta phẫn nộ: “Ta sẽ nói với bệ hạ về tâm địa rắn rết của tỷ!”
Ta mỉm cười: “Bệ hạ từng nói, còn để muội giữ danh hiệu thế tử phu nhân, đã là quá khoan dung rồi.”
Thôi Thục Nhiên hoàn toàn ch//ết lặng: “Tại sao? Muội là muội ruột của tỷ mà.”
Phải, kiếp trước ta cũng là tỷ ruột của nàng ta.
Ta khẽ cười, giọng điệu đầy ẩn ý: “Có lẽ vì kiếp trước muội nợ ta chăng.”
Hoàng hậu đợi được người thiếu niên năm xưa của nàng, lập tức nóng lòng muốn vượt tường.
Tiêu Dục sắp xếp cho nàng giả ch//ết xuất cung.
Người nọ nhậm chức Đô Chỉ Huy Sứ Bắc Cảnh, hoàng hậu sẽ dùng một thân phận khác cùng hắn đi nhậm chức.
Trước khi đi, vừa nghĩ đến việc sau này không phải bị sự vụ trong cung hành hạ nữa, nàng vui sướng đến mất ngủ.
Nàng còn nắm tay ta ngay trước mặt Tiêu Dục, hào hứng nói: “Ở trong cung thật vô vị, làm hoàng hậu cũng chẳng có gì thú vị. Nếu muội thấy chán, thì mang con trai con gái của muội đến Bắc Cảnh tìm ta nhé.”
Tiêu Dục cười mà như không: “Sẽ không có ngày đó đâu.”
Hoàng hậu bĩu môi, phấn khởi rời đi.
Một đất nước không thể không có hoàng hậu, Tiêu Dục thuận lý thành chương sắc phong ta làm hậu.
Bởi vì ta đã mang thai, mọi chuyện đều phải khẩn trương tiến hành.
Tiêu Dục để ta vào cung từ chính điện Trung Cung.
Đây là vinh dự chỉ có nguyên hậu mới có được.
Nhưng sau khi đánh bại Bắc Việt, quét sạch dư đảng tiền triều, bá quan càng kính sợ Tiêu Dục hơn, vì vậy không ai dám dị nghị.
Ta và Tiêu Dục cùng nhau tiếp nhận triều thần bái lạy.
Tiêu Dục nhìn ta, ánh mắt sáng rực.
“Thục Nghi, ta sẽ cùng nàng chia sẻ giang sơn này.”
Phiên ngoại
Mẫu hậu rất thích hoàng hậu, nhưng bà luôn nói hoàng hậu quá tùy tiện, muốn cưới cho ta một tiểu thư danh môn đoan trang.
Ta chợt nhớ đến một người.
Trưởng nữ của Thôi gia, Thôi Thục Nghi.
Lúc đi ngang qua Thanh Hà, ta đã gặp nàng một lần.
Nàng giả nam trang, tham gia thi thơ.
Ta nghe thấy nàng oán thán trong con hẻm sau rằng thời thế này quá bất công với nữ tử.
Chỉ một thoáng nhìn.
Nhưng ta cũng không để tâm lắm.
Nhưng không hiểu sao, ta lại vô thức đọc lên tên nàng.
Mẫu hậu tự mình quyết định phong nàng làm Quý phi.
Ta sai người chạy theo thu hồi ý chỉ, nhưng chỉ nhận được tin nàng tự vẫn.
Lúc đó ta mới biết, nữ tử họ Thôi không làm thiếp.
Ta không nên vọng tưởng nàng, cũng không nên sỉ nhục nàng.
Vì chuyện này, ta áy náy vô cùng, đối với Thôi gia cũng có phần chiếu cố.
Nhưng rồi ta lại nuôi ra một con sói.
Phụ thân nàng muốn phò tá Tạ Bằng Khinh đoạt vị.
Mãi đến khi xử lý Thôi gia, ta mới biết năm đó chính phụ thân nàng đã hại c//hết nàng.
Ta mất ngủ triền miên.
Không ngừng tìm kiếm tất cả những gì liên quan đến nàng.
Đến năm thứ mười sau khi nàng qua đời, ta yêu nàng.
Ông trời có linh thiêng, ta vậy mà lại trùng sinh.
Lần này, theo ý chỉ của Thái hậu, còn có cả sính lễ của ta.
Ta sẽ cho nàng tất cả những gì nàng đáng có.
Nàng thật sự là một cô gái rất tốt.
Nàng giúp ta, giúp hoàng hậu.
Nhưng nàng không yêu ta, nàng chỉ muốn cùng ta giao dịch.
Nàng cứu ta, ta cứ ngỡ mình sẽ lại mất nàng.
Ta suýt nữa để lộ sơ hở.
Nhưng ta nghĩ, kiếp này chúng ta còn rất nhiều thời gian.
Nàng sinh hạ thái tử, ta sắc phong nàng làm hoàng hậu, cùng ta chấp chính.
Đám đại thần tranh cãi đến đỏ mặt tía tai.
Nhưng ta đã chuẩn bị rất lâu cho chuyện này.
Ta vẫn luôn nhớ dáng vẻ bi thương của nàng ở kiếp trước.
Nàng có tài năng, có hoài bão, không nên bị giam cầm trong hậu cung.
Chỉ có đế vương vô năng mới sợ hãi nữ tử, kiêng kỵ ngoại thích.
Lại qua rất nhiều năm, ta cuối cùng cũng lo sợ bất an mà nói với nàng rằng ta đã sống lại một lần.
Kiếp trước ta đã gián tiếp hại ch//ết nàng.
Nàng sững sờ rất lâu, rất lâu.
Mãi đến khi đột nhiên rơi lệ.
Nàng nói, đó là kiếp thứ ba của nàng.
Mà kiếp thứ nhất, thứ hai của nàng, nàng kể một cách bình thản đến thế, vậy mà ta lại không kìm được đỏ hoe mắt.
Nàng nhẹ nhàng ôm ta, thì thầm:
“Thật tốt quá, hóa ra ở một nơi ta không biết, vẫn có người yêu ta đến vậy.”
(Hoàn văn)