Trùng Sinh Lần Thứ Ba - C4

Cập nhật lúc: 2025-03-16 11:06:58
Lượt xem: 297

Ta hơi cau mày.

Tiêu Dục do dự một chút rồi hỏi: “Nàng nghĩ thế nào về người này?”

Thế nào ư?

Đầu gối tay ấp, hận thấu xương.

Cuối cùng, ta chỉ có thể đáp: “Thần thiếp và hắn vốn không quen biết.”

Nhưng dĩ nhiên, ta vẫn luôn nhớ đến hắn—nhớ để chuẩn bị tặng hắn một món quà lớn.

Kiếp trước, hắn có một tri kỷ hồng nhan tên là Hồng Tú, hoa khôi đứng đầu Vạn Hoa Lâu.

Nàng là tiểu thư nhà quan sa cơ lỡ vận, chỉ bán nghệ, không bán thân.

Mà Tạ Bằng Khinh chính là người duy nhất được nàng phá lệ.

Thế nhân vốn khoan dung với nam nhân, cũng chẳng ai để bụng chuyện công tử phong lưu cùng hoa khôi khuê các.

Nhưng mẫu thân của Tạ Bằng Khinh, một người tự cao tự đại, lại trách ta không giữ được lòng trượng phu, khiến ta trở thành trò cười trong mắt các phu nhân tiểu thư.

Mãi về sau, ta mới biết bà ta và Hồng Tú từng có giao tình cũ.

Ta vĩnh viễn không quên được cái ngày ta bệnh nặng, Tạ Bằng Khinh chẳng hề đoái hoài mà vẫn rước nàng ta vào phủ.

Lúc nàng ta thấy ta, còn làm bộ kinh ngạc: “Ôi chao, sắc mặt của phu nhân kém thế này cơ à?”

Sự nhục nhã như lớp bùn bẩn bám đầy người ta.

Thế nhưng, trong dân gian lại ca ngợi mối tình của bọn họ như một giai thoại.

Đáng tiếc, kiếp này, câu chuyện của họ sẽ không còn mỹ mãn nữa.

Tạ Bằng Khinh qua đêm với Hồng Tú ở Vạn Hoa Lâu, chọc giận thế tử An Lạc hầu—kẻ đã nhiều lần bị Hồng Tú khước từ.

Gã thế tử vung chân đá tung cửa phòng, rồi ném Tạ Bằng Khinh chưa kịp chỉnh trang y phục từ lầu hai xuống.

Mà một khi Hồng Tú không còn là ánh trăng cao vời khó với, nàng ta cũng mất đi giá trị lớn nhất của mình.

Ta sắp đặt để Tạ Bằng Khinh vô tình đến Vạn Hoa Lâu, sau đó mua chuộc nha hoàn thân cận của một cô nương luôn bị Hồng Tú chèn ép.

Khi hắn và Hồng Tú vừa nhận ra nhau, ta sai người đưa tới một ly rượu hợp hoan.

Rồi lại lặng lẽ rỉ tai vị thế tử phong lưu kia thêm vài lời cay độc.

Bây giờ, không còn Thôi gia chống lưng, cũng không còn tể tướng làm chỗ dựa, Tạ Bằng Khinh sẽ trèo lên con đường vinh hoa bằng cách nào đây?

11

Tạ Bằng Khinh đã chẳng khác nào châu chấu cuối thu, ta bỗng nhớ đến người thân nơi quê Thanh Hà.

Từ ngày vào cung, ta chưa từng nhận được một phong thư nào từ gia đình.

Kiếp này có thể bảo vệ Thôi gia bình an, xem như ta đã tận hiếu.

Vịt Trắng Lội Cỏ

Những gì nên làm ta đều đã làm, nhưng những gì cần đòi, ta còn chưa đòi xong.

Ta cố ý đặt vài món đồ cũ của quê nhà ở vị trí dễ thấy, Tiêu Dục quả nhiên chú ý và hỏi đến, ta liền nhân đó nhắc về quá khứ của mình.

“Ta từ nhỏ đã gánh vác kỳ vọng của gia tộc, ngày nào cũng có bài vở không bao giờ làm xong.”

“Lớn hơn một chút thì theo mẫu thân học quản việc.”

“Phụ thân đối với ta rất nghiêm khắc, mẫu thân chỉ biết hầm thêm vài chén canh cho ta.”

Tiêu Dục lại nói: “Nhưng nàng vẫn muốn gặp họ, đúng không?”

Vì thế, nhân dịp sinh thần ta sắp đến, hắn đặc biệt cho phép Thôi gia vào kinh đoàn tụ cùng ta.

Thôi gia hồi thư nói mẫu thân ta thân thể không khỏe, không tiện đi xa.

Vậy mà Tiêu Dục lại vì ta, tự mình đến Thanh Hà một chuyến.

Hắn làm xong việc trở về, nhưng thần sắc không hề vui vẻ.

Hắn nhẹ nhàng ôm ta, nói: “Thục Nghi, sau này trẫm sẽ đối xử với nàng thật tốt, thật tốt.”

Phụ thân ta tính tình ra sao, hẳn là hắn cũng đã nếm trải.

Lần đầu tiên, lòng ta như bị thứ gì đó gõ trúng.

Trong bữa tiệc gia yến của Thôi gia tại cung, thái hậu cũng đến.

Nhưng sự vinh sủng này chỉ khiến phụ thân ta càng thêm vênh váo tự đắc.

“Năm Vĩnh Lạc thứ mười bốn, ta từng tham dự quốc yến một lần, đến giờ vẫn khó quên.”

Năm đó, trong cung mở yến tiệc cùng bách tính, mời không ít danh sĩ nổi tiếng thanh cao vào cung.

Cũng bởi vậy, bữa tiệc không chỉ xa hoa đến cực điểm, mà lễ nghi cũng rườm rà vô cùng.

Khi ấy, văn nhân cùng hoàng thất đều cho rằng đây mới là phong thái của một quốc gia lễ nghĩa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/trung-sinh-lan-thu-ba/c4.html.]

Đại ca ta sắc mặt có chút khó xử, nhưng vì đã quen thuận theo phụ thân, nên chỉ có thể im lặng.

Ta mở miệng: “Bệ hạ một lòng vì dân, chuyện ăn dùng trong cung đều tiết kiệm. Nước có thể nâng thuyền, cũng có thể lật thuyền, nếu không phải như thế, cũng chẳng có cục diện hôm nay.”

Phụ thân nổi giận, nhưng dù sao cũng đang trước mặt thiên tử, đành phải kìm nén mà nói: “Phụ thân trước đây dạy con thế nào? Sao con có thể tùy tiện luận bàn triều chính?”

Còn chưa đợi ta lên tiếng, Tiêu Dục đã cười nói: “Quý phi kiến thức rộng rãi, thường mang đến cho trẫm nhiều gợi ý hay. Đều nhờ tiên sinh dạy dỗ tốt.”

Phụ thân đáp: “Nó chỉ là một nữ nhân—”

Tiêu Dục không còn giữ thể diện cho ông ta nữa, ngắt lời: “Tiên sinh giảng lễ, nhưng quý phi đã nhập hoàng gia, liền không còn thuộc phạm vi dạy bảo của ngươi nữa.”

Những lời chưa nói rõ là, bây giờ ta và phụ thân đã không còn là cha con, mà là thần tử với quân vương.

Phụ thân tất nhiên hiểu, sắc mặt vô cùng khó coi, nhưng không nói thêm được lời nào.

Chuyện đến nước này, thái hậu liền viện cớ thân thể không khỏe, trực tiếp ra lệnh tiễn khách.

Lúc rời đi, mẫu thân ta vẫn ngoái đầu nhìn ta mãi, trong mắt tựa như mang theo ngàn vạn tâm tư.

Còn Thôi Thục Nhiên thì cứ len lén liếc Tiêu Dục.

Phụ thân cho rằng ta không gả vào Tạ gia là vì tham vinh hoa phú quý, nào ngờ muội muội út lại có chí hướng cao xa hơn nhiều.

Tất nhiên, ta cũng sẽ tác thành cho vị muội muội tốt này của mình.

12

Ta hỏi đại ca: “Huynh có biết thời tiền triều, một mẫu ruộng thu hoạch được bao nhiêu không?”

Câu hỏi này thực sự làm khó huynh ấy.

“Một mẫu đất, thu được một thạch lúa, mà một người một năm phải ăn hai thạch.”

“Nhưng hiện nay, sản lượng đã đạt đến hai thạch rồi.”

Đại ca ngạc nhiên không hiểu vì sao ta nhắc đến chuyện này.

Ta cảm khái nói: “Bách tính ngày ngày khổ cực, chẳng qua cũng chỉ để có một bữa cơm no mà thôi.”

“Huynh nghĩ chúng ta đọc sách rốt cuộc là vì điều gì?”

“Là để lưu lại tác phẩm truyền đời hay để thăng quan tiến chức?”

Cuối cùng, huynh ấy cũng hiểu ý ta.

Giọng nói của huynh ấy toát lên sự kiên định: “Là để lập chí cho thiên địa, lập mệnh cho sinh dân, kế thừa học vấn của thánh nhân, mở ra thái bình cho muôn đời.”

“Ta trở về tộc, nhất định sẽ cùng các tiên sinh bàn bạc sâu hơn.”

Tiểu đệ ta rất thích Tiêu Dục, thậm chí còn ồn ào muốn học võ, muốn đi bảo vệ nước..

Phụ thân ta nghe vậy, sắc mặt xanh mét.

Trong mắt ông ta, “Vạn ban giai hạ phẩm, duy hữu độc thư cao” (*), chỉ có con đường đọc sách làm quan mới là chính đạo.

Tiêu Dục cũng không còn nhường nhịn ông ta nữa.

Hắn cười, xoa đầu tiểu đệ: “Rất tốt. Chính nhờ có những tướng sĩ dũng cảm hy sinh nơi sa trường, văn nhân mới có thể an tâm đọc sách, nghiên cứu học vấn.”

Đại ca ta cũng nói: “Ấu Nghi có chí khí, hơn cả huynh rồi.”

Phụ thân ta là một tộc trưởng điển hình, không chấp nhận bất kỳ ai làm trái ý mình.

Vậy mà lần này, từng đứa con của ông lại lựa chọn con đường mà ông căm ghét nhất. Có lẽ, đây chính là sự phản kháng đối với ông.

Nhưng lần này, ông ta không còn lên tiếng phản đối nữa.

Ngược lại, ông bày tỏ ý định muốn nhận chức giảng dạy ở Quốc Tử Giám.

Thậm chí còn có ý định chọn một mối hôn sự ở kinh thành cho Thôi Thục Nhiên.

Ngoại trừ đại ca, tất cả bọn họ đều muốn ở lại kinh thành.

Và ta… cuối cùng cũng đã tìm được đáp án cho mối nghi hoặc bấy lâu của mình.

Tại thiền viện ngoại thành, ta vô tình bắt gặp phụ thân quỳ lạy trước Tạ Bằng Khinh.

Ta không khỏi kinh hãi.

Bấy lâu nay, ta vẫn luôn cảm thấy phụ thân đối với Tạ Bằng Khinh có gì đó khác thường.

Trước đây, ta thậm chí đã từng nghĩ, liệu có phải năm xưa ông ta và mẫu thân Tạ Bằng Khinh từng có duyên cũ chăng?

Nên ông ta yêu ai yêu cả đường đi, nên kiếp trước ông luôn ép ta phải nhẫn nhịn, phải hiền hòa.

Nhưng bây giờ, có vẻ như không phải vậy.

Phụ thân ta đến cả Tiêu Dục cũng chẳng xem ra gì, vậy người có thể khiến ông ta cung kính hành lễ, rốt cuộc là ai?

Trong lòng ông ta, điều quan tâm nhất chẳng phải tiền triều sao?... Khoan đã, chính là tiền triều!

Chặt cỏ tận gốc, nhưng có lẽ vẫn còn cá lọt lưới!

(*) Vạn ban giai hạ phẩm, duy hữu độc thư cao: Mọi nghề đều th/ấp k/ém, chỉ có đọc sách là cao quý. Đây là tư tưởng điển hình của Nho giáo, đề cao con đường học vấn và làm quan.

Loading...