Trùng Sinh Lần Thứ Ba - C3
Cập nhật lúc: 2025-03-16 11:05:47
Lượt xem: 320
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Dục mỉm cười nhàn nhạt:
"Võ tướng có giá trị của võ tướng, văn thần cũng có tác dụng của văn thần. Sĩ tử hàn môn rất tốt, nhưng thế gia cũng có bản lĩnh của thế gia."
Vịt Trắng Lội Cỏ
Ta liền tiến cử ấu tử của Vương gia—Vương Văn Nguyên.
Vương gia thuộc dạng thế gia cởi mở, Vương Văn Nguyên lại là con cầu tự, không bị quản thúc quá chặt, tính cách hiếu thắng.
Chỉ cần tìm người kích bác vài câu, chọc hắn xem có phải sợ thi không đậu được sĩ tử hàn môn, hắn chắc chắn sẽ lén lút ứng thí.
Mà có một sẽ có hai.
Tạ Bằng Khinh rất coi trọng danh tiếng, luôn tỏ ra không màng lợi lộc.
Kiếp trước, hắn dựa vào thơ văn của ta để nổi danh, cung đình ba lần bốn lượt thỉnh mời, hắn mới ra làm quan.
Không cần khoa cử, hắn vẫn được phá cách đề bạt, có Thôi gia chống lưng, dễ dàng trở thành thủ lĩnh thế gia tân quý.
Nhưng đời này, nếu Vương Văn Nguyên đoạt đầu bảng, trở thành kẻ đầu tiên giúp Tiêu Dục mở cánh cửa vào thế gia, e rằng Tạ Bằng Khinh sẽ khó mà đắc ý như trước.
7
Vương Văn Nguyên quả nhiên đã xuống trường thi và giành được vị trí đầu bảng hương thí.
Vương gia không những không ngăn cản mà còn mở tiệc chúc mừng.
Một số chi thứ trong thế gia cũng lần lượt tham gia.
Ngoại trừ vài thế gia thanh lưu như Thôi thị.
Khi trở về cung, ta liền nhìn thấy Tiêu Dục đứng trước án thư của ta.
Lòng ta trầm xuống.
Ta quên mất phải thu dọn bản sách luận ta viết cho kỳ thi điện thí.
Dù Tiêu Dục có hòa nhã đến đâu, cũng sẽ không dung thứ cho chuyện hậu cung can dự triều chính.
Quả nhiên, sắc mặt hắn có vẻ trầm xuống.
Nhưng điều hắn nói lại là:
"Nàng giấu tài thật kỹ."
Hắn trách ta chưa từng cùng hắn bàn luận những điều này.
Hắn nói nữ tử cũng có trí tuệ của nữ tử.
Một đế vương nếu chính mình bất tài, mới đi đổ lỗi cho nữ nhân, cho ngoại cảnh.
Sau đó, hắn dẫn ta vi hành đến nhân gian.
Chúng ta đến ruộng đồng, tận mắt chứng kiến bách tính làm lụng.
Hắn nói, sở dĩ năm nay hội thí ra đề "Quân vi khinh, dân vi bản" (Vua nhẹ, dân là gốc) chính là vì điều này.
Đó là nguyên nhân triều đại trước sụp đổ.
Cũng là tâm nguyện cả đời của hắn và phụ hoàng.
Lúc nói những điều này, ánh mắt hắn sáng rực.
Dù kiếp đầu tiên ta chỉ sống vỏn vẹn mười năm, nhưng dù ở sau cửa cũng biết thiên hạ thái bình, bách tính yên vui.
Thế nhưng Tạ Bằng Khinh vẫn xem thường hắn.
Vì xuất thân của Tiêu Dục, vì hắn hạ mình trọng dụng hiền tài, nên bọn họ mới tự cao tự đại.
Giờ ta mới hiểu, sự kiêu ngạo cố chấp của thế gia buồn cười đến nhường nào.
Nhưng lúc trở về cung, chúng ta đột nhiên gặp thích khách.
Tiêu Dục lập tức lệnh thị vệ bảo vệ ta, lại không nhận ra phía sau mình để lộ sơ hở.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, ta chạy về phía hắn, nhưng hắn đã quay người ôm chặt lấy ta, dùng cánh tay đỡ trọn một nhát đao.
Hắn ôm ta rất chặt, trong ánh mắt hiện lên sự hoảng loạn mà ta chưa từng thấy.
Hắn cúi đầu thì thầm:
"Ta không thể hại nàng thêm lần nữa."
Ta ngạc nhiên:
"Chàng nói gì?"
"Không có gì."
8
Ta và Tiêu Dục ngày càng ăn ý.
Nhưng đã vào cung hơn một năm, ta vẫn chưa có tin vui.
Hoàng hậu cũng vậy.
Nhưng nàng ta vốn không thể có.
Bởi vì nàng ta và Tiêu Dục thậm chí chưa từng viên phòng.
Người trong lòng nàng ta đã ch..ết trên chiến trường, phụ thân nàng ta nói, nhà bọn họ nhất định phải đưa một nữ nhi vào cung.
Nàng ta nghĩ, vậy thì cứ là nàng ta đi.
Nhưng nàng ta và Tiêu Dục quá thân thuộc, từ nhỏ nàng giáo huấn hắn chẳng khác gì dạy dỗ đệ đệ.
Đêm đại hôn, hai người trừng mắt nhìn nhau, cuối cùng vẫn không thể bước qua ranh giới đó.
Nàng ta thường nói với ta: Nếu sau này ngươi muốn làm hoàng hậu, ta có thể vui vẻ xuất cung, sống cuộc đời tiêu d.a.o tự tại.
Nhưng ta biết điều đó không thể.
Phụ thân nàng ta nắm trọng binh, chỉ khi nàng ta ở vị trí hoàng hậu, cả Tiêu gia và họ mới có thể an tâm.
Các đại thần đề nghị rộng mở hậu cung, nhưng Tiêu Dục lấy lý do thế gia sẽ bất mãn để bác bỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/trung-sinh-lan-thu-ba/c3.html.]
Lúc nhắc đến chuyện này, ta lại nói:
"Nếu bệ hạ muốn nhanh chóng thu phục lòng người, mở khoa tuyển tú thật sự là cách tốt nhất."
Hắn tức giận đến mức phất tay áo bỏ đi.
Ta ngơ ngác không hiểu.
Hoàng hậu biết chuyện, chỉ cười, đưa tay chọc vào trán ta:
"Rốt cuộc muội coi Bệ hạ là gì vậy?"
Ta sững người.
Nhìn thấy ta vẫn chưa nhận ra, nàng ta ghé sát, hạ giọng nói:
"Thục Nghi, bệ hạ thích ngươi đấy."
Nhưng ta đâu phải vì tình yêu mà đến thế gian này lần nữa.
Ta xem Tiêu Dục là tri kỷ.
Kiếp trước, bài sách luận giúp Tạ Bằng Khinh giành được ánh mắt tán thưởng kia, là ta dốc hết tâm huyết mà viết.
Tiêu Dục dùng mười năm để từng bước thực hiện, thậm chí còn làm tốt hơn cả ta tưởng tượng.
Ta sống một đời vô nghĩa như vậy, nhưng vẫn cảm kích hắn đã thực hiện giấc mộng quốc thái dân an của ta.
Tiêu Dục rốt cuộc vẫn không chấp nhận tuyển tú.
Nhưng kể từ ngày bị hoàng hậu nói toạc ra, mỗi lần đối diện với hắn, ta luôn có chút không được tự nhiên.
Kiếp trước, ta và Tạ Bằng Khinh e rằng chưa từng có thứ gọi là tình yêu nam nữ.
Thôi gia lại càng không dạy ta những chuyện này.
Ta đọc nhiều sách như vậy, sống hai đời, nhưng vẫn không hiểu thích một người là cảm giác gì.
Tiêu Dục nhìn ta, ánh mắt tựa như đang ngắm nhìn một báu vật vừa mất đi lại tìm lại được.
Đây chính là thích sao?
9
Mùa xuân năm đó, Tạ Bằng Khinh dự khoa thi.
Bởi vì năm trước, người giành Trạng nguyên không phải Vương Văn Nguyên, mà là đường huynh của hắn—Tạ Bằng Văn.
Hắn vào Hàn Lâm Viện, nơi mà sĩ tử nào cũng mơ ước.
Mà Tạ Bằng Khinh từ trước đến nay không thể chấp nhận có kẻ nào che lấp ánh hào quang của mình.
Thế nhưng, cuối cùng hắn chỉ đứng hạng Nhị giáp.
Dân gian lập tức dấy lên lời đồn.
"Quý phi nương nương từng có hôn ước với Tạ công tử, Hoàng thượng vì ghen tuông mà chèn ép thứ hạng của công tử."
"Nếu không thì Tạ công tử tài hoa xuất chúng như vậy, sao có thể trượt khỏi Nhất giáp?"
"Hoàng thượng chẳng qua đang vờ vịt lấy lòng thế gia, chứ làm gì có chuyện cả Trạng nguyên lẫn Thám hoa đều xuất thân thế gia như khóa trước nữa."
Tạ Bằng Khinh chắc hẳn cũng không hiểu nổi tại sao mình không vào được Nhất giáp.
Hắn tin rằng ta đã ra tay, vì vậy muốn dùng dư luận ép Tiêu Dục.
Hắn không biết rằng, ta đã đích thân tiến cử mấy vị chủ khảo.
Đó đều là những vị quan thanh liêm, trọng thực học, sẽ cho rằng văn chương của hắn chỉ đẹp lời mà rỗng ruột.
Ta muốn cắt đứt đường công danh của Tạ Bằng Khinh một cách triệt để.
Sự thật là, kiếp trước người thực sự khiến Tiêu Dục cảm động, chính là ta—là bài sách luận mà ta buộc phải gán tên Tạ Bằng Khinh.
Cũng là danh vọng của Thôi thị trong lòng giới sĩ tử khắp thiên hạ.
Giờ đây, Tạ Bằng Khinh chẳng còn gì cả, tất nhiên không thể lọt vào mắt xanh của Tiêu Dục thêm lần nào.
Kỳ thi đình lần này ra đề thiên về thực tiễn, yêu cầu bàn về thủy lợi, nông nghiệp và thuế khóa.
Thế gia tử dù học vấn cao, nhưng lại không hiểu nỗi lòng dân sinh và bậc đế vương.
Khi chuyện riêng tư bị kéo vào triều chính, thì đó không còn là việc nhỏ nữa.
Tiêu Dục lại phá lệ, công khai đề thi đình và bài làm của tất cả thí sinh.
Bài thi của Tạ Bằng Khinh vẫn gây nhiều tranh cãi.
Đó là một bài viết được giới sĩ tử ca ngợi, nhưng người làm thực sự lại chỉ biết lắc đầu.
Tiêu Dục mượn chuyện này gieo vào lòng mọi người một câu hỏi:
Họ đọc sách, làm học vấn, rốt cuộc là vì điều gì?
Tạ Bằng Khinh đi một con đường không thông, nhưng vẫn cố tìm một con đường khác để vươn lên.
10
Dù Tạ Bằng Khinh không vào top ba, hắn vẫn lọt vào mắt xanh của thiên kim tể tướng.
Cũng chẳng có gì lạ.
Dù sao, dáng vẻ tuấn tú và phong thái hào hoa của hắn từ trước đến nay luôn khiến nữ nhân xiêu lòng.
Tể tướng cưng chiều cô con gái rượu duy nhất đến mức nâng niu như châu báu.
Không lay chuyển nổi ý của nàng ta, lão bèn bất chấp nguy cơ đắc tội với thánh thượng để trải đường cho Tạ Bằng Khinh.
Ông ta đưa hắn vào Hàn Lâm Viện.
Tiêu Dục nói với ta: “Tể tướng là vị đại thần đầu tiên quy thuận triều đình, trẫm nhất định phải nể mặt.”
Hắn vẫn bị bó tay bó chân trên triều đường.
Mà Tạ Bằng Khinh nhờ dựa vào thế lực của tể tướng mà vào Hàn Lâm Viện, tự nhiên bị những người khác xa lánh.
Nhưng hắn rất giỏi nhẫn nhịn, thêm vào đó có tể tướng đứng ra dàn xếp, nên tình cảnh cũng dần khá hơn.