Trùng Sinh Lần Thứ Ba - C2
Cập nhật lúc: 2025-03-16 11:04:47
Lượt xem: 337
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
4
Từng rương sính lễ từ trong cung được mang vào, lấp đầy cả sân viện.
Ta thoáng ngây người.
Kiếp trước không hề có những thứ này.
Thái giám truyền chỉ dõng dạc đọc xong thánh chỉ, trong viện lặng như tờ, không một ai bước lên tiếp chỉ.
Ta đưa mắt nhìn quanh, quả thực là muôn hình vạn trạng.
Phụ thân giận dữ, mẫu thân lo âu, đại ca kinh ngạc, tiểu đệ ngây thơ không hiểu chuyện, còn Thôi Thục Nhiên thì vẻ mặt đầy hứng thú chờ xem trò vui.
Trước kia ta chưa từng để ý, nàng ta lại có tâm tư và hận ý sâu đến vậy.
Ở trong Thôi gia bao nhiêu năm, cuối cùng nàng ta vẫn có thể thản nhiên nhìn cả gia tộc Thôi diệt vong.
Ta bình tĩnh bước lên, tiếp nhận thánh chỉ.
"Thần thiếp tạ ơn Hoàng thượng."
Từ giây phút này, ta không còn là trưởng nữ của Thôi gia nữa, mà đã trở thành Thôi Quý Phi của hoàng cung.
Ta quay sang vị công công kia, hỏi: "Không biết có thể lưu lại vài người để truyền đạt cho bản cung một số quy củ trong cung chăng?"
Vị công công kia tất nhiên đồng ý.
Như vậy, phụ thân sẽ không thể bắt ta "tự vẫn để giữ danh tiếng trong sạch của Thôi gia" nữa.
Trở về nội đường, phụ thân giáng cho ta một cái tát như trời giáng.
"Thôi gia làm sao lại sinh ra thứ không biết liêm sỉ như ngươi!"
Ta bình thản đáp lại: "Phụ thân, kháng chỉ là tội ch//ết."
Ông ta cười lạnh: "Nữ tử chung quy vẫn là nữ tử, dù có đọc bao nhiêu sách cũng chẳng làm nên trò trống gì."
Nói xong, ông ta liền trút giận lên mẫu thân, trách bà không biết dạy con.
Phải rồi, kiếp trước phụ thân cũng từng nói như vậy.
Ta từ nhỏ được ông ta dạy dỗ, nên sau này ông ta đương nhiên nhận ra những bài thơ và luận văn giúp Tạ Bằng Khinh nổi danh đều là từ tay ta viết ra.
Nhưng phụ thân trước nay luôn coi trọng cốt cách của người đọc sách, lần này lại hoàn toàn không chê bai Tạ Bằng Khinh.
Ngược lại, ông ta còn nói với ta: "Nữ tử dù có đọc bao nhiêu sách cũng không thể thi thố tài năng, vậy thì coi như không uổng phí tài học của ngươi."
Thuở nhỏ, ông ta thường khen ngợi thành tích học tập của ta, cũng vô số lần cảm thán vì sao ta không phải nam nhi.
Khi đó ta vẫn chưa hiểu.
Cuối cùng, phụ thân lạnh lùng buông một câu: Nếu ta cố chấp vào cung, từ nay về sau liền đoạn tuyệt tình cha con.
Đêm ấy, mẫu thân cẩn thận bôi thuốc cho ta, không ngừng nói giúp cho phụ thân, lại lo lắng cung cấm thâm sâu, nếu ta mất đi sự hậu thuẫn của gia tộc, ta sẽ ra sao.
Còn Thôi Thục Nhiên, nàng ta chỉ lo lắng cho chính mình.
"Tỷ Tỷlàm thế này, các muội muội trong tộc phải làm sao đây?"
Nàng ta sợ ta làm ảnh hưởng đến danh tiếng của Thôi gia, ảnh hưởng đến hôn sự của nữ tử họ Thôi.
Ta nhàn nhạt liếc nàng ta một cái: "Chẳng phải phụ thân đã nói rồi sao? Ta không còn là nữ tử họ Thôi nữa."
Mẫu thân vỗ nhẹ lên đầu ta: "Nói linh tinh gì vậy, cha con chỉ đang giận mà thôi."
Nhưng ta biết, ông ta không chỉ đơn giản là nói trong cơn nóng giận.
Trước khi ta lên đường, ông ta không cho phép bất cứ ai tiễn ta, để thể hiện rõ quyết tâm đoạn tuyệt.
Nhưng tiểu đệ ta vẫn lén lút chạy đến.
Thằng bé dúi vào tay ta một gói bánh hoa hoè.
Đó là bánh do mẫu thân tự tay làm.
Trước kia, mỗi khi hoa hoè nở rộ, bà sẽ dẫn chúng ta ra hái, rồi làm bánh chia cho từng người.
Mắt nó đỏ hoe.
"Đại tỷ, mẫu thân nói sau này tỷ sẽ không bao giờ được ăn nữa."
Ta bỗng nhớ lại kiếp thứ nhất.
Thôi gia diệt vong, phụ thân đ.â.m đầu vào tường tự sát, đại ca cũng đi theo ông ta.
Còn đệ đệ của ta, Tạ Bằng Khinh lột da nó làm trống.
Đặt trước linh vị của ta mà đánh.
Chỉ vì tiểu đệ cho rằng hắn đối xử với ta không tốt, rằng hắn dựa vào việc hút cạn m.á.u thịt Thôi gia mà từng bước thăng tiến.
Khoảnh khắc ấy, ta chỉ hận không thể hóa thành lệ quỷ, ngày ngày gặm nát da thịt hắn và Thôi Thục Nhiên.
Kiếp trước ta đã bỏ lỡ cơ hội báo thù một lần.
Nhưng kiếp này, ta sẽ không để chuyện đó xảy ra nữa.
5
Nhưng cuộc sống trong cung lại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của ta.
Tân đế Tiêu Dục đã cùng ta bái đường, uống rượu hợp cẩn.
Hắn có vẻ ngoài sắc bén, nhưng lời nói lại mang theo chút dè dặt.
"Thánh chỉ là mẫu hậu tự mình hạ xuống, Người nghe nói ta phiền não vì đám thế gia, liền nghĩ ra cách này."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/trung-sinh-lan-thu-ba/c2.html.]
"Người không biết gia huấn của Thôi thị."
"Ta biết việc này ủy khuất nàng, nhưng từ nay chúng ta đã là người một nhà."
"Hoàng hậu và Thái hậu không đọc nhiều sách, nhưng cũng không có tâm tư xấu xa gì."
Thế gia luôn đàm tiếu hắn xuất thân thấp kém, đăng cơ không chính danh, không thông văn phạm, không hiểu lễ nghi.
Nhưng lần đầu tiên ta gặp hắn, lại mang đến cho ta một tia ấm áp mà cả hai kiếp trước chưa từng có.
Đêm động phòng, hắn ghé sát tai ta, nhẹ giọng nói: "Đừng sợ, ta sẽ đối xử tốt với nàng."
Ta thoáng ngẩn người, lại bất giác nhớ đến đêm động phòng với Tạ Bằng Khinh.
Cắn chặt môi, ta nhủ thầm: "Thôi Thục Nghi, kiếp này ngươi nhất định phải sống thật tốt."
Sáng hôm sau, ta phải đến vấn an Hoàng hậu và Thái hậu.
Tới Phượng Tảo cung, ta không ngờ Thái hậu cũng có mặt.
Cung điện bày trí đơn giản, thậm chí có phần tùy tiện.
Nhưng Hoàng hậu và Thái hậu lại trang phục lộng lẫy, gương mặt không mấy vui vẻ.
Vịt Trắng Lội Cỏ
Chỉ là, quá nhiều vàng bạc châu báu trên người khiến gu thẩm mỹ của họ thực sự khó mà khen nổi.
Ta hành lễ, đợi mãi cũng không nghe ai bảo đứng lên.
Nữ tử thế gia từ nhỏ đã chịu quy củ nghiêm ngặt, ta tất nhiên sẽ không vì vậy mà thất lễ.
Nhưng Hoàng hậu và Thái hậu đã thể hiện rõ thái độ không rộng rãi với ta, điều này đồng nghĩa với việc cuộc sống sau này trong cung cũng sẽ không dễ dàng.
Xem ra kiếp này vẫn là bấp bênh.
Mãi đến khi cung nhân húng hắng ho một tiếng, Thái hậu mới chậm rãi lên tiếng:
"À, đứng, đứng dậy đi, Quý phi không cần đa lễ."
Sau đó bà ấy giải thích:
"Bản cung chỉ là thấy búi tóc và trâm cài của Quý phi rất đẹp, nhất thời quên mất chuyện bảo đứng lên."
Hoàng hậu lập tức hùa theo:
"Quý phi hành lễ đẹp thật đấy, còn chuẩn mực hơn cả nữ quan trong cung, bản cung nhìn đến ngây người."
Rồi chợt nhận ra mình lỡ lời, vội vàng chữa lại:
"Không, bản, bản cung không có ý so sánh con với nữ quan."
Quả thật, thú vị đấy.
6
Vừa vào cung, ta đã phát hiện Nội vụ phủ có quá nhiều vấn đề mờ ám.
Hậu cung của Tiêu Dục người chẳng có bao nhiêu, nhưng việc quản lý cung nhân vẫn rối loạn, đến phần bổng lộc của ta cũng có người dám động tay động chân.
Kiếp này ta chỉ muốn sống an nhàn.
Vì vậy, ta tự mình áp giải quản sự Nội vụ phủ đến gặp Hoàng hậu.
Lúc đầu, nàng ta ủ rũ không có tinh thần, nhưng càng nghe càng hăng hái hẳn lên.
Đợi người đi rồi, Hoàng hậu liền ánh mắt sáng rực, kéo tay ta nói:
"Ngươi rất giỏi quản gia đúng không? Vậy từ nay việc hậu cung cứ giao cho ngươi đi."
Ta nghiêm mặt đáp:
"Hoàng hậu nương nương, phi tần cùng lắm chỉ có thể hỗ trợ xử lý cung vụ. Nếu nương nương buông bỏ quyền quản cung, thiên hạ sẽ cho rằng Hoàng hậu thất đức."
Ánh mắt Hoàng hậu lập tức ảm đạm:
"Phụ thân ta rõ ràng nói làm Hoàng hậu chẳng có gì phiền phức cả."
Phụ thân nàng ta cùng Tiêu Dục vào sinh ra tử, nên ngôi vị Hoàng hậu dĩ nhiên phải là của nàng.
Nhưng nếu muốn ta sống tốt trong cung, xem ra không thể không tự mình ra tay.
Khi Tiêu Dục tới, ta vẫn đang giảng giải sổ sách Nội vụ phủ cho Hoàng hậu.
Nàng ta quả thực quá dễ mất tập trung.
Hoàng hậu nói rằng phụ, mẫu nàng rất cởi mở, từ nhỏ để nàng tùy ý hành động.
Nàng biết múa kiếm, cưỡi ngựa, thậm chí từng theo cha ra chiến trường.
Nhưng lại không biết quản việc
Tiêu Dục nhìn vẻ mặt khổ sở của nàng ta, lại cười vô cùng vui vẻ.
"Hoàng hậu giờ đã có thể đồng bệnh tương liên với trẫm rồi."
Thấy ta nghi hoặc, Hoàng hậu lập tức hóng chuyện, cười giải thích:
"Hoàng thượng hồi nhỏ cũng không đọc nhiều sách, hiện tại bị Thái phó ép học mỗi ngày đấy."
Tiêu Dục lại đổi chủ đề:
"Nghe nói Thôi thị gia học uyên thâm, trẫm có thể thỉnh giáo Quý phi một hai chuyện chăng?"
Mắt ta sáng lên—cơ hội của ta đã đến.
Tiêu Dục mở thêm ba kỳ ân khoa, nhưng con cháu thế gia không ai chịu tham gia.
Ta hơi ngạc nhiên:
“Thần thiếp tưởng Hoàng thượng sẽ cho rằng thế gia chỉ là dựa vào tổ tiên mà sống.”