Editor: Trang Thảo.
Trong vài giờ tiếp theo, Arthur huy động tất cả nguồn lực trong quân đội, thậm chí mạo hiểm liên lạc với một vài đầu mối tình báo bí mật. Thế nhưng manh mối về Lâm Ân đều dẫn đến cùng một kết quả: chương trình bảo mật cấp cao nhất của hoàng thất xóa sạch dấu vết.
Sau thất bại ở thử cuối cùng, Arthur một cửa sổ ngắm cảnh của phi thuyền, mặt đất hoang vu của Khải Long Tinh. Gió cát đập mạn thuyền tạo những tiếng động nhỏ vụn như một lời mỉa mai thành tiếng.
Anh nghĩ, hoàng vẫn luôn một bước. Quả nhiên gì qua mắt hoàng đế. Anh trai hẳn chú ý đến sự quan tâm bất thường của dành cho Lâm Ân, nên vì sợ cuộc liên hôn biến mà tay .
Đây chính là sự bỏ lỡ. Khi nhận tâm ý của và đấu tranh vì nó, vận mệnh thu hồi tất cả cơ hội.
Trên hành trình trở về thủ đô, Arthur khởi động động cơ vượt cấp. Anh để phi thuyền di chuyển với vận tốc ánh sáng, trôi nổi trong biển tĩnh lặng suốt hai ngày. Trong hai ngày , lặp lặp việc hồi tưởng về mỗi tiếp xúc với Lâm Ân: đầu gặp ở trung tâm chỉ huy, sự ăn ý trong cuộc họp chiến thuật, xung đột bên hồ bơi, những lá thư từng hồi đáp và gương mặt tái nhợt trong khoang y tế.
Nếu lúc đó trả lời thư...
Nếu lúc đó thừa nhận sức hút ...
Nếu như...
Tất cả quá muộn.
Sáng sớm ngày thứ ba, phi thuyền đến thủ đô đế quốc. Arthur thẳng hoàng cung.
Trong thư phòng, Carl đang phê duyệt văn kiện. Nhìn thấy bộ dạng của em trai, ngài đặt bút xuống. Sắc mặt Arthur tái nhợt, tia sáng cuối cùng trong đôi mắt tím vụt tắt.
“Em đồng ý.” Giọng Arthur khô khốc như sỏi đá: “ em một điều kiện.”
Carl em trai, hiệu cho tiếp.
Arthur với giọng khàn đặc: “Làm ơn hãy bảo đảm an cho Lâm Ân. Cậu nhiệt huyết với quân đội, chí hướng rộng lớn và tài năng hơn . Cậu phế trùng, xứng đáng trọng dụng.”
Carl lập tức đồng ý, đôi mắt tím chiếc kính một mắt thoáng hiện một cảm xúc phức tạp. Hồi lâu , ngài mới lên tiếng: “Đương nhiên, em thể yên tâm.” Tiếp đó, ngài nhẹ giọng hỏi: “Arthur, em yêu vị trùng đực đó ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trung-phe-vat-nghich-tap-cuoi-duoc-tuong-quan-de-quoc/chuong-11.html.]
Arthur mím chặt môi, khẽ cúi đầu. Một lát , mới ngẩng lên hỏi: “Hôn lễ diễn khi nào?”
Dáng vẻ của em trai khiến hoàng đế đau lòng, nhưng ngài vẫn đáp: “Mười ngày , tại Đại thánh đường hoàng gia. Toàn đế quốc sẽ phát sóng trực tiếp.”
“Em .”
Trang Thảo
Carl rốt cuộc đành lòng, ngài dậy đến mặt em trai: “Arthur, đôi khi sự sắp đặt của vận mệnh còn kỳ diệu hơn những gì chúng tưởng tượng. Hãy tin một .”
Arthur trả lời, chỉ gật đầu xoay rời .
Ba ngày hôn lễ, Arthur đến tẩm cung của Thư hậu.
Adrian đang ở trong thư phòng, trầm tư danh sách tuyển chọn Thư hầu. Dưới ánh đèn, vị Thư quân của đế quốc thẳng như tùng, bộ lễ phục kiểu quân trang màu đen một nếp nhăn. Gương mặt mang vẻ tuấn cương nghị của một trùng cái truyền thống, đôi mắt tím bình tĩnh chút gợn sóng, trông giống một thị vệ hoàng gia mỹ hơn là bạn đời của hoàng đế.
“Adrian.” Arthur khẽ lên tiếng. Anh và Thư hậu đều là trùng cái, tuổi tác xấp xỉ nên vốn thiết.
Adrian ngẩng đầu, biểu cảm hề đổi: “Tướng quân. Việc chuẩn cho hôn lễ đến ?”
“Cứ thôi.” Arthur tiến gần, danh sách và ảnh chụp trải bàn: “Anh đang chọn Thư hầu cho cả ?”
“Đây là chức trách của .” Giọng Adrian chút gợn sóng: “Bệ hạ cần thêm hậu duệ để duy trì huyết mạch hoàng thất.”
Arthur vị Thư quân mỹ tì vết , đột nhiên hỏi: “Anh yêu ? Ý là tình yêu nam nữ, chứ sự sùng kính phục tùng dành cho hùng chủ.”
Động tác của Adrian khựng trong thoáng chốc. Anh ngẩng lên, trong đôi mắt tím đầu xuất hiện một tia cảm xúc giống như hoang mang: “Tướng quân, chúng là trùng cái. Trước mặt hùng chủ, dù huyết thống tôn quý đến thì cũng chỉ là trùng cái. Đế quốc chỉ hai vị trùng đực cấp S, nhưng trùng cái cấp S hàng trăm . Có những việc là thứ chúng nên nghĩ đến.”
“ từ mấy năm , cả còn chiêu hạnh bất kỳ Thư hầu nào nữa.” Arthur chằm chằm : “Anh ?”
Adrian cúi đầu, tiếp tục sắp xếp danh sách: “Đó là ý của Bệ hạ. Tôi chỉ cần tuân theo.”
Khoảnh khắc đó, Arthur thấy một thứ gì đó chợt lóe lên trong mắt vị Thư quân mỹ nhất đế quốc . Không thống khổ, cũng bi thương, mà là sự tê dại thâm trầm của kẻ từ bỏ đấu tranh từ lâu.
“Tôi hiểu .” Arthur khẽ : “Cảm ơn , Thư hậu.”