Trúng Phải Bẫy Tình Với Thiếu Niên Tâm Cơ - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-02-10 12:13:43
Lượt xem: 2,336

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước đó tôi và Lục Dực cũng từng tự nghĩ cách để tác hợp cho hai người họ, nhưng cũng giống như hội chị em của tôi không được việc, hội anh em của Lục Dật cũng lực bất tòng tâm.

Cái ranh giới mỏng manh vẫn chưa thể phá vỡ.

Việc tôi và Lục Dực hẹn hò vẫn chưa nói cho họ biết, ban đầu chúng tôi định đợi sau khi thi xong sẽ công khai.

Nhưng kế hoạch không theo kịp sự thay đổi.

cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️‍🔥❤️‍🔥❤️‍🔥

Khi kỳ thi cuối cùng kết thúc, tôi chỉ còn một bài luận phải lo, hạn nộp còn vài ngày, nên tôi hẹn Lục Dực đi ăn một bữa.

Trên đường về, chúng tôi đã hôn nhau ngay trên một con đường vắng vẻ, tối om ở ngoài trường.

Tôi rất thích hôn Lục Dực, có cảm giác cậu ấy rất mềm mại, thơm tho, mặc dù mỗi lần cậu ấy đều không thừa nhận, mà lại khoe cơ bắp, nói mình mạnh mẽ.

Nhưng không thể phủ nhận, trong chuyện hôn hít, chúng tôi đều rất say mê thích thú.

Trong thời gian ôn tập, chúng tôi không chỉ ít gặp nhau mà còn ít có cơ hội thân mật hơn.

Dưới ánh sáng mờ ảo, tôi và cậu ấy hôn nhau không muốn dừng, ngón tay thon dài của Lục Dực đặt lên sau cổ tôi, lòng bàn tay nhẹ nhàng chà lên da tôi.

Chúng tôi dây dưa mãi cho đến khi nghe thấy tiếng gọi tên tôi từ phía sau: "Phi Phi?"

Giọng nói đó nghe có vẻ khá quen thuộc, khiến tôi ngẩn người một lúc.

Quay lại, tôi bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của Mạnh Minh Kiều và Từ Cảnh Thước.

Họ nhìn như vừa mới hẹn hò về, đi gần nhau, tay cũng gần nhau nhưng vẫn chưa nắm tay.

Nụ hôn bị gián đoạn, Lục Dực cũng ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn về phía họ.

Khóe môi cậu ấy vẫn còn vết son môi của tôi.

11.

Tôi và Lục Dực chưa cần phải nói rõ ràng về chuyện hẹn hò, hai người kia đã trực tiếp phát hiện ra mối quan hệ của chúng tôi.

Sau đó, Mạnh Minh Kiều khó tin hỏi: "Hai người bắt đầu yêu nhau từ khi nào vậy? Mới quen nhau chưa được bao lâu?"

Tôi cạn lời nhìn cô ấy: "Bảo bối à, không phải ai cũng có thể như các cậu, mập mờ suốt một năm."

Thường thì, giai đoạn mập mờ chỉ kéo dài trên sáu tháng, kết quả cuối cùng thường là hoặc tiến tới yêu nhau, hoặc cắt đứt liên lạc.

Nếu không hiểu rõ Mạnh Minh Kiều, và cũng không hiểu một phần về Từ Cảnh Thước, tôi chắc chắn sẽ nghĩ ít nhất một trong hai người họ là đồ tồi.

Nhưng thực sự, hai người chậm rãi và thuần khiết như vậy mà có thể đến được với nhau cũng là điều hiếm có.

Mạnh Minh Kiều suy nghĩ một lúc rồi lại ngước lên hỏi tôi: "Phi Phi, vậy cậu nghĩ cậu ấy thích tớ không?"

"… Nếu cậu ấy không thích cậu, tại sao lại đi học ở thư viện với cậu, chơi game với cậu, thức đêm với cậu, và cuối tuần lại hẹn hò với cậu?"

Có một thời gian, tôi thậm chí phải tranh giành lịch hẹn của Mạnh Minh Kiều với Từ Cảnh Thước.

"Vậy tớ coi như đã chiếm được cậu ấy rồi chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/trung-phai-bay-tinh-voi-thieu-nien-tam-co/chuong-7.html.]

Tôi: "…"

Có đôi khi, làm quân sư tình yêu thật sự rất khó, nhưng giờ tôi cũng không biết mình còn có thể được gọi là quân sư nữa không.

Dù sao, người ta vẫn nói quân sư không bao giờ lên chiến trường.

Nhưng tôi thì lên rồi, mà lại còn chiếm được quân sư bên đối phương.

Vào kỳ nghỉ đông, tôi không vội về nhà, vì nghe nói Lục Dực có một người bạn thân đang chuẩn bị tỏ tình.

Chắc chắn là do chúng tôi đã làm họ bị kích động, nên tiến độ của họ nhanh chóng tăng lên.

Tôi đang ở trong một căn hộ nhỏ ngoài trường của Lục Dực, một hôm, tôi bất ngờ tìm thấy một bức ảnh trong phần mục yêu thích của cậu ấy trên WeChat.

Bức ảnh chụp tôi, nhưng thời gian lưu lại, lại là từ năm ngoái.

Trùng hợp là tôi đã từng nhìn thấy bức ảnh này.

Khi đó trường tổ chức đại hội thể dục thể thao, tôi tham gia cuộc thi chạy 200 mét, lúc đó, tôi mặc đồng phục của khoa.

Lúc đó tôi không trang điểm, không biết ai đã chụp ảnh tôi rồi đăng lên confession, khiến chỉ trong thời gian ngắn, tôi nhận được hàng loạt lời mời kết bạn từ những người không biết có được thông tin liên lạc của tôi từ đâu.

Tôi cầm ảnh đi tìm Lục Dực đang ngồi trên ghế máy tính, đối chất với cậu ấy, rồi ngồi lên đùi cậu ấy: "Bức ảnh này là sao đây? Thời gian lưu lại là trước khi chúng ta quen nhau, đúng không?"

"Đừng bảo là bức ảnh này là do anh chụp nhé."

Lục Dực hôn tôi một cái, cười tươi nói: "Anh lưu về từ trên confession, sao thế?"

Cậu ấy nói: "Ai mà quan tâm bức ảnh là ai chụp, lúc anh nhìn thấy trên confession, anh đã crush người trong ảnh rồi.”

Thật thẳng thắn, đúng là kiểu đàn ông dễ thương.

Vậy là tôi đã giải được bí ẩn, tôi nhìn chằm chằm vào cậu ấy: "Quả nhiên anh đã âm mưu tiếp cận em từ trước."

Không lạ gì khi lần đầu gặp cậu ấy, tôi đã cảm thấy cậu ấy có vẻ muốn quyến rũ tôi, nhưng lúc đó tôi còn tưởng cậu ấy thực sự chỉ muốn lo lắng cho tình cảm của bạn bè.

Lục Dực cười nhẹ, đôi mắt đào hoa của cậu ấy lại nhìn tôi, mang theo vẻ đầy quyến rũ:

"Làm sao mà gọi là âm mưu được, đó chính là duyên phận của chúng ta, nếu không thì trường lớn như vậy, tại sao bạn của anh lại vừa khéo nhìn trúng cô gái ngốc nghếch đó chứ?"

Lời cậu ấy nói như chuyện cổ tích.

Lục Dực nói, thật ra yêu thầm như một người lạc vào chiến loạn, nhưng cậu ấy là kiểu người không tin vào số phận, nếu không cố gắng sao biết được liệu sẽ có thể ở bên nhau không?

"Em không tin, ai muốn ở bên anh suốt ngày chứ?"

Bạn trai tôi, người có thể dùng ánh mắt phóng ra điện lại thở dài: "Hôm qua em còn sờ bụng và n.g.ự.c của anh, còn gọi anh là 'baby', giờ không lại muốn sờ nữa à?"

"…"

"Không sờ bụng, có phải muốn sờ chỗ khác không? Có phải hơi nhanh không? Anh không phải loại đàn ông dễ dãi như vậy đâu."

"…"

Loading...