Trúng Phải Bẫy Tình Với Thiếu Niên Tâm Cơ - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-02-10 12:13:36
Lượt xem: 2,224

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/aVFQElRZZj

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi cất gọn đồ cá nhân, bốn chúng tôi xếp thành hàng, mỗi người đặt tay mình lên vai người phía trước.

Từ Cảnh Thước đi đầu, tiếp theo là Mạnh Minh Kiều, sau đó là tôi, cuối cùng là Lục Dực.

Bị bịt mắt dẫn vào căn phòng tối om, ban đầu không có vấn đề gì, nhưng đến khi tháo bịt mắt, tiếng nhạc kinh dị đột ngột vang lên từ trên đầu khiến tim tôi giật thót.

Trước mắt là một hành lang hẹp và dài, trên tường có một chiếc đèn vàng mờ ảo, bên dưới dán đầy thông báo.

Đây là một căn phòng thoát hiểm theo chủ đề trường học.

Bên cạnh có một phòng học bị khóa, muốn vào phải tìm manh mối từ những thông báo kia.

Cả bốn chúng tôi xúm lại nghiên cứu mớ thông báo cũ kỹ đó.

[Ngày XX tháng XX năm XXXX, học sinh XXX bị kỷ luật vì trộm cắp, thông báo toàn trường.]

[Ngày XX tháng XX năm XXXX, học sinh XXX đạt giải thưởng.]

[Ngày XX tháng XX năm XXXX, học sinh XXX bị phát hiện mất tích, đến nay vẫn chưa rõ tung tích.]

[…]

Nhìn mà thấy rờn rợn.

Tôi vô thức nhìn về phía sâu trong hành lang, có cảm giác như có ai đó đang đứng ở đó, rồi vội vàng thu lại ánh mắt.

Bỗng nhiên, có người ghé sát bên tai tôi, khẽ hỏi:

"Chị sợ à?"

4.

Tôi quay đầu trừng mắt với Lục Dực, hạ giọng nói: "Ai sợ chứ?"

Mấy cái đầu tìm mật mã cũng không quá khó, chúng tôi ghép được vài dãy số, lần lượt thử từng cái, cuối cùng lấy được chìa khóa mở cửa từ một chiếc hộp mật mã.

Đúng lúc này, cửa sổ bên cạnh đột ngột bị đẩy ra.

Một NPC cao lớn, nghiêm nghị quát lên: "Sắp đến giờ vào lớp rồi, sao còn chưa vào lớp?"

Tim tôi suýt nữa nhảy lên tận cổ, theo phản xạ lùi về sau một bước, đụng phải một lồng n.g.ự.c rộng rãi vững chắc.

Người phía sau đỡ lấy tôi.

Phía trước, Từ Cảnh Thước lại cười hì hì, chẳng có chút gì là sợ hãi, thậm chí còn có vẻ hơi phấn khích.

"Được rồi thầy ơi, bọn em vào ngay đây."

Không chỉ có cậu ấy, tôi lờ mờ thấy Mạnh Minh Kiều trong ánh sáng lờ mờ cũng bình tĩnh chẳng kém.

"?”

Bạn tôi à, ít nhất cũng phải giả vờ sợ một chút chứ?

Trời ạ, chẳng lẽ trong cái phòng này chỉ có mình tôi nhát gan?"

"Không sao chứ?"

Lục Dực hỏi.

Mạnh Minh Kiều cũng quay đầu lại, lo lắng hỏi: "Phi Phi, cậu ổn không?"

Tôi nghiến răng: "Không sao, vào thôi."

Một quân sư tình yêu trưởng thành tuyệt đối không thể kéo chân đồng đội.

Từ phía sau vang lên tiếng cười nhẹ, gần như không thể nhận ra, cứ như chỉ ảo giác của tôi vậy.

---

Bên trong phòng học không có nhiều chỗ ngồi, chỉ tầm mười mấy cái bàn.

NPC giáo viên đứng trên bục giảng, lạnh lùng nhìn chằm chằm chúng tôi. Da mặt hắn tái nhợt, hơi xanh xao, trông rất đáng sợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/trung-phai-bay-tinh-voi-thieu-nien-tam-co/chuong-3.html.]

Tôi chọn một bàn rồi ngồi xuống, Lục Dực cũng ngồi xuống phía sau tôi.

"Tiết tự học này, các em giữ trật tự. Đừng để tôi bắt gặp ai nói chuyện riêng."

Vừa dứt lời, NPC liền khỏi lớp học.

Hắn vừa đi, bầu không khí liền thoải mái hơn hẳn.

Mạnh Minh Kiều nói: "Mọi người xem thử trên bàn có manh mối gì không."

Trên bàn tôi có một cuốn sách giáo khoa, có ghi tên chủ nhân. Lật ra, bên trong bị vẽ bậy lộn xộn, còn có vài dòng nguyền rủa ai đó. Chỉ cần nhìn qua là có thể đoán được chủ nhân cuốn sách từng có mâu thuẫn với ai, và có ác cảm với giáo viên lẫn trường học.

Từ Cảnh Thước và Mạnh Minh Kiều đã rời chỗ, tìm kiếm manh mối ở các vị trí khác.

Đột nhiên, ở phía sau, có người dùng bút chọc nhẹ vào lưng tôi.

Tôi quay đầu lại, chạm phải đôi mắt sáng ngời của Lục Dực trong bóng tối.

"Nhát gan thế mà cũng đòi chơi phòng thoát hiểm?"

Cậu ta hất cằm về phía hai người kia, giọng điệu mang theo ý cười.

"Vì muốn giúp bạn thân yêu đương mà chẳng màng sống c.h.ế.t luôn sao?”

Tôi mặt lạnh như tiền, nói: "Tôi chưa từng chơi."

Trước khi vào đây, tôi chưa từng nghĩ một căn phòng bé tí lại có thể tạo ra bầu không khí đáng sợ đến vậy.

Cảm giác này hoàn toàn khác với lúc xem phim kinh dị.

Hơn nữa, vì ở đây ít người, nên tôi cứ có cảm giác bất cứ lúc nào cũng có thể có ai đó nhảy ra hù dọa.

Lục Dực khẽ cười, giọng điệu có chút lười nhác: "Đừng sợ, tôi sẽ bảo vệ chị."

Nhưng nhìn cậu ta cười kiểu đó, tôi chẳng tin tưởng chút nào cả.

Tôi không ngồi yên mà cũng đứng dậy tìm manh mối.

Cuối cùng, cả bốn người chúng tôi, về cơ bản đã ghép nối được một câu chuyện hoàn chỉnh.

Phòng thoát hiểm chủ đề học đường, nội dung cũng xoay quanh các vấn đề quen thuộc như bạo lực học đường, yêu sớm, mâu thuẫn thầy trò…

Tôi có làm thêm nghề viết tiểu thuyết, nên khoản suy luận tình tiết có thể xem như là chuyên môn.

Đúng lúc này, từ phía sau đột nhiên vang lên giọng của NPC giáo viên:

"Mấy em đang làm gì vậy? Tiết tự học mà không chịu ngồi vào chỗ học bài, các em như thế có xứng đáng với công lao dạy dỗ của thầy cô và cha mẹ không? Ra ngoài đứng hết cho tôi!"

Cả người tôi run lên.

Giây tiếp theo, Lục Dực nắm lấy cổ tay tôi.

"Được thầy ơi, bọn em ra ngay đây."

Vừa ra khỏi cửa, cửa phòng học lập tức đóng sầm lại.

cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️‍🔥❤️‍🔥❤️‍🔥

Ngọn đèn trên hành lang vụt tắt một cái, phía sâu bên trong, một ngọn đèn khác bật sáng.

Chúng tôi sắp bước vào vòng tiếp theo.

Càng đi vào trong, cảm giác rờn rợn càng tăng lên.

Từ Cảnh Thước và Mạnh Minh Kiều lại mải mê suy luận đến mức quên cả sợ, vừa đi vừa bàn luận về cốt truyện.

"..."

6.

Tôi và Lục Dực đi dọc theo hành lang tối mờ, tiến vào một không gian ở cuối một ngã rẽ. Chưa kịp nhận ra đây là nơi nào, cánh cửa phía sau đã bất ngờ đóng sầm lại. Tôi giật mình hoảng hốt.

Lục Dực quay người lại, vặn cửa nhưng cửa đã bị khóa. Trên cửa có ổ khóa mã số. Cậu ta cười, bảo: "Bạn học Trang, có vẻ như chúng ta phải tìm mật mã để mở khóa rồi."

"..."

Loading...