Nó rít lên bằng chất giọng the thé, âm thanh chói gắt làm ong cả đầu: [Cậu dan díu với quỷ chủ đấy ? Sao dám!]
Chưa kịp hồn, cổ họng bàn tay nó siết chặt.
Chỉ với một tay, nó nhấc bổng lên trung, dễ dàng tựa như xách một con gà con.
Khi dưỡng khí trong phổi sắp cạn kiệt, nó vung tay ném mạnh sang một bên. Cả va bức tường lạnh lẽo, chấn động đến ê ẩm.
Tôi dựa lưng tường, ho khan dữ dội.
Nó tiến gần xổm xuống, một tay siết lấy cằm , ép ngẩng lên đối diện.
Ở tư thế hiện tại, buộc ngước nó đầy yếu thế.
Trong đáy mắt nó lóe lên tia sáng quỷ quyệt, soi mói như thể đang định giá một con cừu non chờ lên thớt: [Hừ, thế cũng . Chiếm xác thì cũng đỡ bao nhiêu phiền phức!]
quái lạ, tại trong ánh mắt đó pha lẫn chút... e thẹn của thiếu nữ mới lớn thế nhỉ?
Hình như phát hiện điểm mấu chốt.
Không lẽ nó... lòng quỷ chủ ?
Tôi đ.á.n.h liều ướm hỏi: “Cậu... thích quỷ chủ ?”
Hệ thống chẳng thèm chối quanh, nó nhếch mép : [Cậu quả nhiên khôn hơn tên Mộ Trì nguyên bản một chút. Tất cả những gì làm, đều là vì ngài quỷ chủ cao quý!]
Tôi vẫn thấy chuyện đó quá đỗi hoang đường.
Cả nhân giới lẫn thế giới quỷ dị nó quấy cho gà bay ch.ó sủa, náo loạn một phen long trời lở đất, hóa chỉ vì nó mê quỷ chủ?
Đối với thứ sinh vật ngoại lai như nó, nhân loại đơn thuần là món đồ chơi để tùy ý nhào nặn thôi hả?
Quỷ dị ít còn quy tắc trói buộc, đằng hệ thống ký sinh ai là ký sinh, dễ như trở bàn tay.
Hèn gì quỷ chủ cứ ấp úng, chẳng chịu tiết lộ cách đối phó với nó.
Nếu hệ thống, Tiểu Mộ Trì chẳng dây dưa với Tề Túc, cũng chẳng chịu tổn thương hai.
Thà c.h.ế.t quách trong thế giới quỷ dị ngay từ đầu còn hơn.
Ít nhất cái c.h.ế.t đó còn ý nghĩa hơn việc chính đồng loại xát muối vết thương.
Ngặt nỗi nó chọn Mộ Trì?
“Cậu thích quỷ chủ thì trực tiếp ký sinh lên một tên quỷ dị nào đó, đường đường chính chính theo đuổi ? Mắc mớ gì chui rúc trong xác Mộ Trì?”
Hệ thống nổi điên, nó siết c.h.ặ.t t.a.y hơn nghiến răng nghiến lợi, giọng điệu sặc mùi nanh nọc: [Còn tại biến c.h.ế.t tiệt là hả? Vào thế giới quỷ dị cái là lột xác thành khác, hút hết sự chú ý của ngài quỷ chủ! Hại tìm đường khác!]
Nó âm hiểm: [Cũng may khỏi thế giới quỷ dị, hiện nguyên hình là thằng ngốc đó, đừng trách thừa nước đục thả câu.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trum-pho-ban-quy-di-tep-riu-la-ke-dien-sau/chuong-9.html.]
Tôi chẳng hiểu nó đang lảm nhảm cái gì.
Lột xác thành khác là ?
Rõ ràng là sinh khi ném thế giới quỷ dị cơ mà.
Làm chuyện thu hút ánh của Mạch Trần ?
Hay là... ký ức vẫn khôi phục ?
Sao thể?
Thấy ngơ ngác hiểu, hệ thống khoái trá phá lên sằng sặc: [Ha ha ha ha ha, cứ tưởng quỷ chủ thích đến mức nào, xem cũng là vui chơi qua đường thôi! Có điều, đợi chiếm xác , vui chơi qua đường cũng sẽ thành thật!]
Nó như đang chìm đắm trong mộng , ánh mắt dại vì những suy nghĩ lẳng lơ đầy sắc dục.
Đây chính là cơ hội ngàn vàng để tay !
“Ủa khoan? Sao đ.á.n.h sắp c.h.ế.t tới nơi mà ngài quỷ chủ vẫn xuất hiện nhỉ?”
Ngay khoảnh khắc nó còn đang ngẩn vì câu hỏi đó, một cây kim bạc mảnh như tơ găm thẳng giữa trán nó.
11
Hệ thống mất kiểm soát, cánh tay buông thõng, cả khối năng lượng cưỡng ép tách khỏi cơ thể Bạch Vụ.
Nó c.h.ử.i đổng lên định tháo chạy, nào ngờ đ.â.m sầm một bức tường vô hình, giam cầm chặt chẽ.
Không còn nơi trốn chạy, vật chứa, cũng chẳng dùng điểm tích lũy, giờ đây nó trở thành phế vật.
Mất vật chủ chống đỡ, khí thế của nó chỉ còn to bằng quả dưa hấu, nhưng nó vẫn cố nhe nanh múa vuốt: [Đồ tiểu nhân bỉ ổi!]
Tôi phủi bụi liếc xéo nó: “Mắc bẫy hai cùng một kiểu, do quá tự tin thì là do ngu hết phần thiên hạ.”
Mạch Trần bước từ bóng tối, dịch chuyển ngay đến bên cạnh, cuống quýt kiểm tra xem sứt mẻ miếng nào .
Tôi giữ tay để hiệu vẫn .
Gương mặt xụ xuống, giọng điệu pha lẫn chút tủi xen lẫn bực dọc: “Mộ Trì, thừa sức xử lý nó mà, tại em ...”
Tôi chịu nổi cái điệu bộ nũng nịu oan ức của nên vội vàng cắt ngang.
“Đã gọi là diễn kịch thì diễn cho tới bến chứ. Không làm căng như , nó lòi cái đuôi cáo ? Với cả, là trùm cuối, xuất hiện ở màn chốt hạ mới dáng quỷ chủ uy phong lẫm liệt chứ lị!”
Tôi nhún vai, tỏ vẻ bất đắc dĩ mặt Mạch Trần.
Thực , hôm đó gì cũng bỏ ngoài tai hết. Ngày nào cũng mặt dày mày dạn bám đuôi rời nửa bước.
Khoảnh khắc phát hiện Bạch Vụ lù lù dẫn xác tới phó bản, chẳng chẳng rằng, tống ngay Mạch Trần một góc khuất để ẩn nấp.
Giờ ngẫm , thấy nước của thật cao tay. Nếu nhờ , làm lén nhiều chuyện thâm cung bí sử đến thế.