Ngoại trừ những món đồ thuộc về thế giới quỷ dị, còn đều vô cùng lạ lẫm.
Đây là đạo cụ từ cửa hàng hệ thống.
“Chậc chậc, Mộ Trì , phó bản của ông tàn nhẫn thật đấy. Nghĩ đến chuyện Tiểu Mộ Trì ở trong đó hẳn là đang hả hê lắm, tấm chân tình chà đạp năm xưa coi như cũng trả thù sòng phẳng .”
Triển Lê lắc đầu chỉ trỏ mặt .
Tôi thu dòng suy nghĩ, ném cho cái liếc xéo đầy khinh khỉnh: “Cũng kẻ tám lạng nửa cân thôi.”
Tôi dời tầm mắt sang đám đồng nghiệp thương tích đầy . Do Triển Lê đ.á.n.h cho một trận nhừ t.ử nên bọn họ chỉ co rúm trong góc tường, trông đến là t.h.ả.m hại.
Tôi chút chột , chẳng dám thẳng. Suy cho cùng, việc họ thất nghiệp cũng một phần nguyên nhân do mà .
Triển Lê phẩy tay, đám đồng nghiệp lập tức biến mất.
Tôi cau mày thằng bạn.
Triển Lê vội giải thích: “Có bọn họ ở đây, chuyện tiện.”
Tôi đưa mấy món đạo cụ bất thường cho Triển Lê: “Mấy thứ đổi hệ thống đấy.”
Theo lời Tề Túc, hệ thống đang trong tay Bạch Vụ. Vậy mấy món đạo cụ chắc chắn là do Bạch Vụ đưa cho .
Hắn dựa chúng để càn quét bao nhiêu phó bản cấp cao, chứng tỏ sức mạnh khắc chế phó bản của chúng là cực lớn.
Hệ thống trở nên nghịch thiên đến như thế hả?
Tề Túc bảo Bạch Vụ lừa tất cả bọn họ, thế mà giao đạo cụ hệ thống cho vượt ải. Sự tình chắc chắn uẩn khúc.
Chẳng qua Tề Túc giở trò ám , lén lút tìm về để tiếp tục làm cái thịt cho hút máu, sẵn tiện thoát khỏi sự khống chế của Bạch Vụ...
Trong lòng lờ mờ hiện lên một suy đoán khiến bản đau đầu nhức óc.
“Quỷ chủ bây giờ chắc vẫn tỉnh nhỉ? Đợi ngài tỉnh , ông đưa mấy thứ cho ngài , chuyện bên ngoài cứ để ngài tự xem xét mà giải quyết.”
Triển Lê nhận lấy, hềnh hệch với điệu bộ xem kịch vui: “Mạch Trần tỉnh đấy, ngài đang sôi m.á.u lên kìa, còn bắt ông đích về chịu tội.”
Nghe đến tên là thấy ong hết cả thủ.
“Ổng giận cái quái gì chứ? Tôi còn thèm tính sổ chuyện ổng lén lút cài đồ theo dõi lên đây!”
Hại suýt chút nữa thì bại lộ hành tung!
Triển Lê lầm bầm: “Còn do ông để con lợn gặm một miếng ? Ông cho ngài gần, giờ ngài đang dỗi đấy. Nếu ông mau chóng qua đó thì khi ngài sẽ đích tới đây trói... nhầm, đón ông về đấy! Đến lúc đó đừng trách báo nhé!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trum-pho-ban-quy-di-tep-riu-la-ke-dien-sau/chuong-7.html.]
Tôi bực bội đập mạnh tay xuống bàn: “Còn đều do của ông hả! Nếu ông cứ nằng nặc đòi đưa quán bar mở mang tầm mắt thì mơ màng vớ quỷ chủ chứ?”
Cứ nghĩ đến quỷ chủ là đầu nổ tung.
Nói cũng , bản là quỷ chủ mà quán bar làm cái gì cơ chứ?
Đã thế còn khiêm tốn trong một góc khuất, chẳng là chờ lúc say rượu tới tán tỉnh !
Mặc dù đúng là mượn rượu làm càn ngủ với một đêm, nhưng khi tỉnh rượu cũng đề nghị bồi thường còn gì. Thế mà giả vờ chốn dung , cứ nhất quyết đòi bám theo .
Mấy chuyện đó cũng chẳng vấn đề gì to tát.
Điều khiến cay cú nhất chính là việc dám giấu nhẹm phận trùm cuối thế giới quỷ dị!
Đã thế, còn dám đe dọa Triển Lê, cấm tiệt cho hé răng nửa lời về phận quỷ chủ với .
Tôi lăn lộn trầy vi tróc vảy bao lâu mới leo lên cái ghế trùm phó bản tép riu, còn làm công cho bao nhiêu bận. Lừa tình thì thôi , đằng còn định lừa cả tiền mồ hôi nước mắt của nữa chứ!
Chuyện tày đình như làm mà nuốt trôi cho ?
Hơn nữa, chúng vốn dĩ chẳng cùng chung một con đường.
Tôi nào xứng... cạnh .
“Chuyện đó trách ? Nếu ngài ưng cái bụng thì còn khuya mới cho ông gần!
“Nếu quỷ chủ thừa lòng ông khác, thì với cái kiểu quan hệ mập mờ của hai đứa , e là ngài diệt khẩu từ đời tám hoánh nào .”
Triển Lê bắt đầu càm ràm, than vãn: “Quen hai đúng là xui tận mạng, chạy đôn chạy đáo lo chuyện cho cả hai đầu mà chẳng tiếng thơm gì. Ông tự ngẫm xem rốt cuộc điểm nào thu hút ngài sửa là , nếu thì...”
Anh ấp úng, định gì đó im bặt.
Tôi gặng hỏi: “Nếu thì ?”
Đột nhiên, một giọng trầm thấp lạnh lẽo vang lên từ lưng: “Tôi cũng đấy, rốt cuộc là nếu thì làm ?”
9
Tôi gật gù tán thành, tò mò Triển Lê, bụng bảo moi bằng chút thâm cung bí sử từ miệng .
Chẳng hạn như hóng hớt xem tình sử của quỷ chủ hoành tráng cỡ nào...
đầy một giây , hồn vía lên mây, sợ đến mức nhảy phắt về phía Triển Lê.
Gương mặt Mạch Trần hầm hầm sát khí, ánh mắt ghim chặt như ăn tươi nuốt sống đến nơi.