Trùm Phó Bản Quỷ Dị Tép Riu Là Kẻ Diễn Sâu - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-04 13:46:08
Lượt xem: 19
Tôi là trùm một phó bản quỷ dị cấp thấp.
Ngày tháng trôi qua nhàn hạ, rảnh rỗi thì lôi mấy con yếu bóng vía dọa cho vui cửa vui nhà.
Nghe phong thanh tin vỉa hè đồn rằng dạo gần đây, phó bản của mấy đồng nghiệp cấp cao liên tục cùng một gã đàn ông công lược, báo hại tỷ lệ thất nghiệp ở thế giới quỷ dị tăng vọt!
Tôi thở phào. May phước cái ổ của là phó bản hạng bét, chắc mẩm sẽ chẳng xui xẻo đụng độ gã hung thần đó .
Ngặt nỗi, tính bằng trời tính, hôm nay phó bản đón tiếp một vị khách khí thế ngút trời.
Hắn chẳng thèm năng gì, xông thẳng hang ổ của !
Đám đồng nghiệp cấp cao đang thất nghiệp tin thì tức nổ phổi. Bọn họ hận thể bay tới ngay trong đêm, nghiến răng nghiến lợi chỉ đạo làm thế nào để nuốt chửng gã đàn ông nọ bụng!
Cơ mà nào gan đó!
Dưới ánh mắt hằn học như ăn tươi nuốt sống của đám đồng nghiệp, đành nén nỗi sợ, thi triển tuyệt học bình sinh nhe nanh múa vuốt với gã đàn ông mặt!
Hắn ngẩn giây lát, đáy mắt dần chuyển sang sắc đỏ ngầu ngông cuồng.
Hắn l.i.ế.m môi, đưa tay vuốt ve khuôn mặt buông một câu kinh : “Cuối cùng cũng tìm thấy em !”
1
Nếu chọn nữa, sống c.h.ế.t gì cũng khuất phục sự uy h.i.ế.p của lũ đồng nghiệp tệ hại nọ!
Rõ ràng bọn họ đều là bại tướng tay thế mà xúi dại!
Tôi phận là trùm phó bản tép riu, lấy trứng chọi đá với thế nào ?
Khác gì tự dâng đầu cho c.h.é.m !
Y như rằng mới chiêu, đàn ông tóm gọn trong nháy mắt.
Giờ còn đang sờ soạng, cọ loạn mặt đây !
Có lẽ, biểu cảm của quá kinh hãi nên mới chịu dừng tay. Hắn chằm chằm, ánh mắt nóng rực như thấu tâm can.
Cái sặc mùi nguy hiểm đó chứng tỏ chẳng lành gì!
Không định nuốt chửng , mà là róc xương lột da thì !
Hắn sấn tới gần với đôi mày nhíu chặt.
Tôi nuốt nước miếng, ngoảnh mặt dám , trong lòng thầm rủa xả đám đồng nghiệp thêm một lượt!
Người đàn ông bóp cằm, xoay mặt ép thẳng mắt : “Tại sợ ?
“Em… nhớ ?”
Dù trai đến mức vô thực, nhưng cứ nhớ đến những thành tích tàn bạo là chân mềm nhũn.
“Cái chạm của làm em chán ghét ?”
Đáy mắt sâu thẳm u tối, dường như còn ẩn chứa một nỗi bi thương khó hiểu nào đó?
“Được… nhớ cũng …”
Tôi chả hiểu đang lảm nhảm cái gì.
Hình như đang tìm ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trum-pho-ban-quy-di-tep-riu-la-ke-dien-sau/chuong-1.html.]
Tìm trong thế giới quỷ dị, còn nhận nhầm ?
Nực quá thể!
Tôi là trùm một cõi đấy nhé!
Dù thế giới quỷ dị mới giáng lâm xuống nhân gian mười năm, nhưng thâm niên của ở đây cũng ngót nghét hai mươi năm !
Chưa bàn chuyện khác, trông trẻ măng thế , tính thế nào cũng khớp!
Tôi ha hả lảng sang một bên tránh né, gượng gạo bảo: “Ha ha, trai khéo đùa, đây là phó bản quỷ dị, cần tìm , chắc chắn nhầm !”
Thấm thía cái đạo lý nước xa cứu lửa gần, mặc kệ đám đồng nghiệp trời đánh.
Tôi nghiêng dựa tường, định bụng chuồn theo lối bí mật: “Tôi làm phiền tìm nữa, nhá!”
Nói xong, định chuồn lẹ.
Nào ngờ chống tay lên tường, chặn đường lui.
Hắn áp sát, bao trùm cả trong lồng n.g.ự.c vững chãi!
Hơi thở nóng hổi phả bên tai. Hắn thu vẻ bi thương ban nãy. Không hiểu lồng n.g.ự.c thấy đau tức, một luồng hỏa khí khó tả chạy rần rật trong .
“Trùm phó bản hử?”
Người cứng đờ, hỏa khí bay biến sạch trơn.
Cuối cùng cũng nhận sự đáng sợ của . Quả nhiên là kẻ công lược bao nhiêu phó bản cao cấp.
Tôi mang theo đạo cụ che giấu thở mà đồng nghiệp đưa, thế mà vẫn nhận phận thật sự.
Rốt cuộc đây là quái vật phương nào ?
Hắn cợt, thì thầm: “A, xem đoán đúng .
“Đoán đúng thưởng nhé.”
Tôi sáng mắt lên. Ý là sẽ tha cho một mạng hở?
“Có điều, còn xem em ngoan .”
Đương nhiên đời nào chịu nhận: “Anh đang gì hiểu, nhưng chắc chắn là , chuyện thương thiên hại lý từng làm bao giờ !”
Cùng lắm là nhốt con vài ngày thôi, hết giờ là thả ngay. Cho nên đàn em trong phó bản của đều đến hai ngày là chạy mất dép, chẳng thuộc hạ nào cố định cả.
Giờ dùng giấy, thanh toán một , về đỡ trả lương, hời chán!
“Tôi tên Tề Túc, nhớ kỹ tên , cấm quên!”
Tôi dám chậm trễ, gật đầu lia lịa.
Hắn bật .
Lồng n.g.ự.c dán chặt lưng cứ rung lên bần bật làm thấy sai sai thế nào , nhưng vùng vẫy mãi chẳng thoát khỏi gọng kìm của .
Tôi xoay đối mặt với .
Hắn cao hơn nửa cái đầu, ngước lên suýt chút nữa thì chạm môi.
Chẳng hiểu gian xung quanh bỗng lạnh toát.
Tôi hoảng hốt che miệng, vội vàng đẩy : “Rốt cuộc là thưởng cái gì? Có thể thả ? Ở đây vẻ an , ha ha…”