TRÚC MÃ TỪ TRÊN TRỜI RƠI XUỐNG - Chương 6
Cập nhật lúc: 2025-02-24 14:06:54
Lượt xem: 104
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
23
Dường như anh ta bị câu này chọc tức, giận dữ giơ nắm đ.ấ.m lên định đánh xuống: “Bỏ cái gì, vậy mà cô vẫn còn mặt mũi bảo tôi bỏ cô ra——đồ đàn bà c.h.ế.t tiệt, cô đã huỷ hoại cả cuộc đời tôi!”
“Không phải chỉ là ngoại tình thôi sao? Có tên đàn ông nào mà không ngoại tình, cũng chỉ có cô hết sức ngang ngược.”
“Từ lâu tôi đã không ưa cái dáng vẻ giả vờ tư thái của đại tiểu thư như cô, ngày qua ngày chảnh gì mà chảnh?”
“Thật sự cho rằng tôi bằng lòng bỏ qua cho cô? Nếu không phải cô có vài phần nhan sắc thì có làm phước tôi cũng không vừa ý.”
Tôi có chút thẫn thờ nhìn anh ta bóc ra từng mảng ôn hoà, ở nơi xó xỉnh không có ai để ý mà lộ ra nội tâm bẩn thỉu và ghê tởm.
Tôi sớm đã nghĩ đến anh ta sẽ tức giận dậm chân.
Nhưng không ngờ anh ta lại lật mặt thẳng thừng như vậy, đến hình ảnh vẫn luôn đắp nặn cũng không cần nữa, chỉ cần sướng cái miệng.
Tất cả giống như một cái tát khổng lồ tát thẳng vào mặt tôi, nói với tôi hai năm nay rốt cuộc đã buồn cười như thế nào.
Tôi cảm giác có cái gì đó từ trong cơ thể tôi tách ra theo tiếng chửi bới của anh ta, tôi biết rồi, đó là hai năm thanh xuân của tôi, là tình yêu mà tôi không còn xót lại thứ gì, kể cả sự để tâm tôi dành cho anh, tan biến dần dần bặt vô âm tín.
Không đáng kể.
Ngoại tình, keo kiệt, nhục mạ, tất cả đều không đáng kể nữa.
Tôi bình thãn nhìn anh ta: “Tôi đang ghi âm đấy, Lâm Hằng An. Anh cứ đánh tôi đi.”
“Chỉ là trách nhiệm thì tự anh gánh.”
Giống như tôi đã tự mình trả giá cho sự nhiệt huyết hai năm nay.
“Cô——“
Anh ta vẫn muốn nói gì đó, nhìn thấy ánh mắt thờ ơ của tôi cuối cùng mới bình tĩnh lại,nhưng vẫn không c.h.ế.t tâm mà thấp giọng mắng:
“Lẽ nào cô thì trong sạch? Vừa yêu đương với tôi, vừa liếc mắt đưa tình với giáo sư Sở khoa văn học, cô cho rằng tôi không biết?”
“Tôi khuyên cô nhanh chóng xoá bài đăng trên confessions, nếu không chúng ta sẽ cùng nhau thân bại danh liệt, Chân đất không sợ chân giày!”
?
yyalyw
Anh vu khống tôi thì thôi đi, tốt xấu gì cũng phải tìm một người xứng đáng làm “gian phu” của tôi chứ?
24
“Lời nói nhảm của anh sẽ không thay đổi được bất cứ sự thật nào, nên nát thì vẫn phải nát.”
“Tôi nói lại lần nữa, bỏ tôi ta, Lâm Hằng An.”
Ngay khi tôi cảm thấy lực tay anh ta nới lỏng một chút, tôi liền cởi bỏ xiềng xích thoát ra: “Hy vọng sau này anh hãy an phận một chút.”
Đây có lẽ không tính là một lời tạm biệt chân chính, càng không tính là một lời cảnh cáo có sức răn đe quá lớn, chỉ là lời thật lòng của tôi mà thôi.
“Tiểu Khâm, Tiểu Khâm nghe anh giải thích ……Anh không phải đến để cãi nhau! Chúng ta làm hoà không được sao? Không còn một chút cơ hội nào hết sao? Em để tâm chuyện anh ngoại tình như vậy chắc chắn em vẫn còn yêu anh có đúng không?”
Mọi chuyện mãi mãi không phát triển theo hướng tôi hy vọng.
“Tôi.……”
Nhận thấy những ánh mắt xung quanh dồn dập quét qua, tôi xém chút đã hỏi mượn dì sau bếp miếng giẻ lau để nhét vào mồm anh ta.
25
“Tránh xa cô ấy ra một chút.”
Ngay lúc tôi đang muốn tiếp tục giảng đạo lý, một âm thanh lạnh lùng mà quen thuộc truyền đến.
Là Sở Tự. Sở Tự đến rồi.
Trong nháy mắt tôi ổn định lại nhiều, dường như chỉ khi anh ở đây, tất cả vấn đề mới có thể được giải quyết dễ dàng.
Sở Tự kéo tôi ra phía sau anh——động tác rất tự nhiên, dường như những xung đột giữa chúng tôi hai ngày trước chưa từng xảy ra.
“Chuyện gì vậy……” Tôi hỏi Lý Tư Thuần đi theo phía sau anh, “Sao anh ấy đột nhiên lại đến căn tin số 3? Không phải giáo viên ở căn tin số 2 sao?”
“Ồ, lúc cậu gửi tin nhắn cho tớ, tớ vừa hay đang hỏi bài giáo sư Sở.” Lý Tư Thuần sờ sờ mũi, “Sau đó không cẩn thận bật voice chat lên……”
“Cậu.……”
Tôi nghi ngờ con bé này cố tình.
Hai ngày nay cậu ấy luôn tích cực tác hợp cho tôi và Sở Tự, không biết đang giở trò gì.
“Ai da, tớ sai rồi tớ sai rồi.” Lý Tư Thuần câu tay tôi, chớp chớp đôi mắt sáng như sao của mình, “Cậu không bị tên điên đó làm cho bị thương chứ? Tớ nghe đám người trong trường nói hai người cãi nhau nên liền nhanh chóng chạy đến, bài cũng chưa hỏi xong.”
“Tớ yêu cậu quá.” Cậu ấy vô cùng tự tin nói.
“Đúng đúng đúng, cậu yêu tớ nhất rồi.” Tôi bất lực để mặc cậu ấy ôm tay mình, xoay người nhìn chiến trường của Sở Tự và Lâm Hằng An.
Theo như tôi biết, Lâm Hằng An có lẽ vẫn không dám đá chọi đá với giáo viên.
(*) Đá chọi với đá (硬碰硬 ): ví với dùng thái độ cứng rắn đối phó với thái độ cứng rắn.
“Thầy Sở, đào góc tường của học sinh cảm giác thế nào?”
(*) Là từ ngữ ẩn dụ chỉ việc cướp người yêu của người khác.
Không lường trước, tôi vừa mới tập trung lắng nghe được một câu, âm thanh ảm đạm cùng với nội dung lời nói của Lâm Hằng An liền truyền vào tai.
Người này chắc là điên rồi.
26
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/truc-ma-tu-tren-troi-roi-xuong/chuong-6.html.]
Vào thời khắc quan trọng Sở Tự vô cùng bình tĩnh: “Bạn học này, nói chuyện cần phải có bằng chứng.”
“Bằng chứng? Đàn ông hiểu đàn ông nhất, tôi vừa nhìn ánh mắt liền biết toàn bộ trái tim anh đã dán hết lên người con đàn bà c.h.ế.t tiệt này rồi, làm gì cần phải có bằng chứng?”
Tên Lâm Hằng An bị ma ám này đã cân hai, không những dám mắng tôi mà còn dám mắng cả giáo viên trước mặt toàn trường.
Thật sự là phản diện nam——không xem học bạ ra gì.
Sở Tự vẫn đứng đó, dường như ngạc nhiên về dũng khí không tầm thường của “bạn học này”: “Đừng lấy đầu óc có hạn của cậu đo lường tôi, hãy lấy bằng chứng thật sự ra.”
“Lần trước……lần trước …” Lâm Hằng An nhìn bạn học xung quanh, dường như cuối cùng cũng nhận ra hành vi của mình đã thu hút quá nhiều ánh mắt, nhớn nhác chỉ vào tôi-người đứng sau lưng Sở Tự, “Cô giỏi lắm, hãy đợi đó, xem tôi trị cô thế nào.”
Thật ra tôi khá hứng thú với cách “trị” tôi của anh ta.
Suy cho cùng, trong một xã hội thượng tôn pháp luật, có lẽ không có nhiều người dũng cảm như anh.
“Không sao chứ?”
Đợi anh ta đi rồi, Sở Tự mới ngoảnh đầu nhìn tôi: “Nói xem, em không đón sinh nhật cùng tôi, tôi còn giúp em đuổi hắn đi, em nên báo đáp tôi thế nào?”
“Em mời anh ăn cơm?” Thật ra trực giác nói với tôi, anh ấy không hề muốn nghe đáp án này, nhưng tôi không dám đi sâu hơn vào cái gọi là “trực giác” này.
“……”
“An Khâm, em ngốc thậy hay đang giả vờ với tôi?”
“Ngốc thật ạ.” Tôi vô cùng không có khí phách mà thú nhận, “Dù sao em cũng không có năng lực 15 tuổi đã học Đại học như anh.”
Sở Tự ghét bỏ trừng tôi, dường như muốn nói gì đó, nhưng do dự cuối cùng vẫn không nói: “Không ăn đồ ăn rẻ tiền.”
“……Vâng vâng vâng, nghe anh hết.”
27
Tôi ngồi trong quán đồ Tây cao cấp nhất lướt confessions.
Không phải tôi chấp mê bất ngộ vào trò đùa vô nghĩa này, thật ra dưa ở trường tôi quá to quá nhiều quá hấp dẫn, tôi ăn dưa còn ngon hơn ăn bò bí-tết.
“An Khâm.”
Sở Tự ngồi đối diện cuối cùng không nhịn được nữa mà mở miệng: “Em đi ăn cùng điện thoại à?”
Đang yên đang lành sao lại tức giận rồi.
Tôi chia cho anh chút sự chú ý, khó hiểu nói: “Sao anh lại tức giận rồi?”
“Không phải em thật sự cho rằng tôi bảo em mời tôi đi ăn chỉ vì tôi muốn ăn thứ mà chúng ta đã ăn đến ngán ngẩm từ bé nhỉ?”
Ánh mắt anh đặt trên người tôi, một lúc sau đột nhiên thở dài, dường như vứt bỏ thứ gì đó vẫn luôn kiên trì.
“Tôi thích em, em không nhìn ra sao?”
……?
????
Thế này là sao? Tỏ tình?
Tôi cảm giác m.á.u toàn thân đều dồn hết lên mặt, có lẽ đến não cũng toàn là máu, bởi vì tôi đã hoàn toàn không thể suy nghĩ nữa rồi.
28
Tôi nhìn ra tình cảm anh dành cho tôi không?
Thật ra tôi nhìn ra.
Nói đúng hơn thì là lúc đầu không nhận ra, sau khi chia tay Lâm Hằng An mới thấy có gì đó không đúng lắm.
Nhưng màn “tỏ tình “ này nằm ngoài dự đoán của tôi.
Vì mỗi khi tôi rung động với anh, sẽ luôn có giọng nói vang vọng trong đầu tôi, nó nói:
“Mày và Sở Tự chỉ là anh em bình thường, sao anh ấy có thể có tâm tư khác với mày được, đừng nghĩ nữa, an phận làm thanh mai đi.”
Nói trắng ra là trong lòng tôi rụt rè, chỉ muốn chạy trốn chứ không dám tiến xa hơn.
Tôi nghĩ rằng anh ấy sẽ đắn đo nhiều như tôi, cũng nghĩ rằng anh ấy sẽ diễn tốt vở kịch bạn bè này đến hết đời.
Chỉ là không nghĩ rằng anh ấy sẽ chủ động tiến về phía tôi thêm một bước.
“……nhìn ra.”
Tôi nhìn ly đồ uống trước mặt, đột nhiên có chút choáng váng, thấp giọng nói lại lần nữa: “Em nhìn ra.”
Nhưng tôi không biết nên tiếp nhận tình cảm này như thế nào.
Bởi vì tôi thật sự nghĩ không thông, sự thân thiết và rung động của mình nên được xếp vào loại nào, tình bạn, tình thân, hay là tình yêu.
Nếu như chỉ có tình bạn hoặc là tình thân, vậy đồng ý rồi thì sẽ làm lỡ cả đời anh ấy; Nhưng nếu là tình yêu, những hành vi thiếu ý thức và vô trách nhiệm của tôi trước đây ……thật sự đã làm tổn thương người khác.
Tôi vẫn không biết đối mặt với anh như thế nào.
“Anh để em bình tĩnh một lúc, Sở Tự.” Tôi không ngờ bản thân mình sẽ có ngày cảm thấy áy náy khi được tỏ tình, chỉ có thể sốt ruột mà gãy đầu, “Em……”
“Không sao, anh có thể đợi.”
Sở Tự dường như hài lòng khi tôi không xem điện thoại nữa, nụ cười cũng tươi hơn vài phần: “Em đừng chạy trốn nữa là được.”
Tôi biết.
Tôi đã chạy trốn rất nhiều lần.
Vậy nên Sở Tự, anh đợi em……đợi em nghĩ thông suốt, đợi em giải quyết xong xuôi những phiền phức vì não yêu đương của mình để lại, em lại chọn xin lỗi anh, hoặc là——chấp nhận anh