TRÚC MÃ TỪ TRÊN TRỜI RƠI XUỐNG - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-02-24 14:05:52
Lượt xem: 110

13

“Rốt cuộc thầy Sở và cô gái đến nghe giảng hôm nay có quan hệ gì? Trông có vẻ như có gì đó mờ ám?”

Tôi đọc từng chữ một trên confessions, thậm chí miếng thịt bò béo ngậy cũng nuốt không trôi: “Sở Tự anh đúng là chó……thanh danh đời này của em bị anh huỷ hoại hết rồi!”

“Tiểu tiểu tiểu tiểu Khâm, cậu quen thầy Sở hả——ồ chắc chắn có quen biết, cậu rất thân thiết với thầy Sở hả?”

Lý Tư Thuần giống như nhớ ra cái gì đó, trợn tròn mắt:

“Hôm nay chắc chắn Thái Hoà Vãn đã nhìn thấy dáng vẻ tình thâm ý đậm của thầy Sở đối với cậu rồi! Hôm nay chúng ta có tính là đã diễn vở kịch vả mặt rồi không? !”

……tính.

……Nhưng mà Sở Tự tình thâm ý đậm với tôi khi nào vậy? Anh ấy chỉ mong chọc tôi tức c.h.ế.t thôi.

“Tớ và Sở Tự à……không thân lắm.”

“Chỉ là phụ huynh biết nhau mà thôi, không tặng quà sinh nhật cho anh ấy mẹ tớ sẽ đánh tớ……”

Nói ra lời này tôi còn cố tình liếc mắt xung quanh, đảm bảo sẽ không phát sinh thảm họa “Nói sau lưng kết quả bị đương sự nghe thấy”

Rất tốt, trong bán kính 20 mét không có sự tồn tại của Sở Tự.

Thế là tôi càng thao thao bất tuyệt: “Không thân, thật sự không thân, vừa rồi chỉ là đồng hương hỏi thăm nhau thôi……”

“Sao tớ xứng với anh ấy chứ.”

“Không giấu gì cậu, từ nhỏ tới lớn anh ấy chính là ‘con nhà người ta’ tớ hận còn không kịp……”

“Aaa thanh danh đời này của tớ bị huỷ hoại rồi tớ phải lên confessions giải thích mới được, nhưng mà như vậy thì hình như đã không đánh mà khai rồi——“

“Xem ra hôm nay tôi đã gây rắc rối cho bạn học An rồi?” Thật tình cờ, một giọng nói tràn ngập sự phẫn nộ mà có hoá thành tro tôi cũng có thể nhận ra vang lên bên tai, “Vậy tôi xin lỗi em?”

Người có thể dùng giọng điệu g.i.ế.c người nói ra hai từ xin lỗi mà vẫn có thể giữ thái độ nho nhã lịch sự, có lẽ cũng chỉ có mình Sở Tự mà thôi.

Biểu cảm của Lý Tư Thuần đã không thể dùng từ đơn giản là trố mắt đứng nhìn để hình dung nữa.

Tôi hả một tiếng: “Hai ngày trước còn phớt lờ em đấy, hôm nay liền đuổi theo em khắp trường, quả thật không thích hợp lắm.”

“Hai ngày trước cô An còn tha thiết với tôi như vậy, kết quả thả thính xong liền bỏ chạy không chịu trách nhiệm ……xem ra người quá đáng hơn chính là cô An nhỉ?”

14

Hừ!

Tôi tha thiết với anh ta hồi nào chứ!

Rõ ràng lúc nào cũng đem chữ “Sở Tự thật phiền phức “ viết lên mặt đấy!

“Thầy coi trọng em quá rồi. Về phương diện níu kéo, thầy mãi là thầy, sao một sinh viên bình thường như em có thể sánh bằng chứ.”

“Bạn học An đọc qua ‘Sư thuyết’ chưa?”

Mặt anh ta tràn ngập ý cười, rõ ràng là muốn trêu tôi: “Đệ tử không hẳn là thua thầy, thầy cũng không hẳn là hơn đệ tử.”

“Tôi thừa nhận không biết níu kéo như bạn An, dù sao làm người phải có sao nói vậy.” Sở chó liếc nhìn tôi, “Em nói có đúng không?”

Hừ!

Nếu chó có thủ lĩnh, chắc chắn đó chính là Sở Tự.

Tôi lẩy ba lẩy bẩy nhìn Lý Tư Thuần, xác nhận cậu ấy không ngất xỉu vì quá sốc, sau đó mới dồn sức lực vào cuộc cãi vã này: “Thầy Sở, thầy xem thầy cũng là người trưởng thành rồi, sao lại lươn lẹo cãi nhau với học trò thế này.”

Sở Tự hừ một tiếng, có vẻ như khá xem thường màn thay đổi chiến thuật của tôi: “Bạn học An cũng đâu phải là học trò của tôi nhỉ.”

Nói đến chuyện tôi không phải học trò của anh ấy thì tôi phấn chấn hẳn lên.

Lớp học của phó giáo sư Sở-thiên tài-soái ca ngàn năm có một-độc thân, gần đây rất hấp dẫn, có giành giật cũng không giành được.

——Là cảnh giới mà chỉ hai giây liền bị cướp mất.

Là tôi không muốn trở thành học trò của Sở Tự sao? Không phải.

Trở thành học trò của anh ấy tôi có thể không biết xấu hổ mà năn nỉ anh đút lót (mặc dù căn bản không hề có tác dụng), còn có thể thuận tiện dùng thẻ cơm của anh ấy hơn, thật là tuyệt vời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/truc-ma-tu-tren-troi-roi-xuong/chuong-4.html.]

Đáng tiếc tốc độ tay của tôi không đủ nhanh để ấn vào cái nút ghi danh màu đỏ kia trong vòng hai giây gió tanh mưa máu.

Nhưng tôi có thể lấy chân tướng ra phàn nàn với Sở Tự không? Dĩ nhiên không thể.

Nếu như tôi nói như vậy, đoán không chừng anh ấy sẽ tưởng rằng tôi yêu anh ấy sâu đậm đến không dứt ra được.

15

Tôi thoi thóp liều mạng phản kháng: “Không thể nói như vậy được nhé, hôm nay thầy còn dạy em trên lớp nữa đấy——“

Anh ấy điêu luyện xuất chiêu cuối cùng: “Ồ, em không nói chắc tôi cũng quên mất——bản kiểm điểm của em đâu?”

Tôi xanh mặt không tưởng tượng nổi: “Sở chó, anh có biết xấu hổ không vậy? Không phải nói là nộp trước ngày mai sao? ? ?”

Anh ấy bật cười, lại giống như chắc chắn cái gì đó, cả người thả lỏng: “Cuối cùng cũng bình thường lại rồi? Ban nãy nói chuyện kỳ kỳ quái quái.”

Tôi trợn to mắt, thật muốn úp nồi lẩu cay trước mặt lên chiếc áo sơ mi đắt tiền nhưng trông khá giản dị kia: “Không phải anh đến tìm em gây chuyện trước sao? ? ?”

“Lẽ nào không phải em gieo rắt tin đồn nhãm sau lưng tôi trước?”

Dáng vẻ uỷ khuất của Sở Tự giống như oán phụ ở trong khuê phòng chờ đợi tướng công mười năm trời sau đó phát hiện ra anh ta ngoại tình vậy, xác ướp Ai Cập cũng không bực dọc như anh.

Tôi muốn ói ghê.

“Em làm vậy chỉ là muốn xúc tiến tình hữu nghị của chúng ta trở nên nghệ thuật và khoa học hơn mà thôi……”

Tôi tính toán nguỵ biện liền bị anh ấy trừng mắt, thế là trong khoảnh khắc ấy trong ánh mắt của anh hiện lên ‘cả đời này tôi sẽ không cho em dùng thẻ cơm nữa’ , tôi yếu ớt ngậm miệng lại.

Tôi nói, chúng tôi quả thật có thể gọi là không thân thiết.

Nhưng cũng có thể gọi là rất thân.

Dù sao từ tiểu học là đã là tay sai đắc lực chạy theo anh, cấp hai là người số khổ chơi với bạn học nữ nên không còn để ý đến anh nữa thế mà lúc nào cũng bị anh kéo đi học bù, cấp ba thì làm bạn bè bình thường cùng anh ấy đi dạo chơi, đại học làm kẻ ăn hại ngày ngày bám theo dùng thẻ cơm của anh ấy.

——Không.

Nói chính xác hơn, trước khi yêu đương và sau khi chia tay tôi mới là kẻ ăn hại nương tựa vào anh ấy, lúc yêu đương tôi liền không nhận người quen, anh ấy cũng tự giác tránh hiểu lầm.

Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy tiếc hùi hụi.

——Vì Lâm Hằng An, tôi đã bỏ lỡ bao nhiêu bữa cơm chứ!

16

Kết quả cuối cùng cãi nhau thua càng không muốn mất mặt ở căn tin nữa, tôi kéo Lý Tư Thuần đang kinh ngạc thành đầu gỗ trở về ký túc xá.

“Cậu cậu cậu……hoá ra quan hệ giữa cậu và thầy Sở thân thiết như vậy?” Lý Tư Thuần vừa về đến cửa ký túc xá liền luyên thuyên hỏi tới tấp, “Trời đất ơi, có người đàn ông chất lượng như vậy ở bên cạnh, vậy mà cậu vẫn nhìn trúng Lâm Hằng An?”

……Được thôi.

Là tôi bị bệnh.

Tôi nên nói với Lý Tư Thuần như thế nào, trong lòng tôi Sở Tự là chó, là tên biến thái thích chọc ghẹo người khác, dù sao cũng không phải là một người đàn ông bình thường.

Lý Tư Thuần rất vui vẻ thay tôi: “Cậu thân với thầy Sở như vậy, mau thông đồng với nhau, tàn nhẫn vả nát mặt Thái Hoà Vãn!”

“Thật ra, đã vả rồi.”

Tôi kể cho cậu ấy nghe chuyện bắt ghen trong thư viện.

“Trời ạ.”

Lý Tư Thuần nghe xong câu chuyện giống như tiêm ba ống m.á.u gà(*), đột nhiên tràn đầy năng lượng, đẩy tôi ra ngoài.

yyalyw

(*) Trước đây ở TQ cho rằng lấy m.á.u gà bơm vào cơ thể sẽ có lợi cho sức khỏe; mỗi khi bơm xong thì người lâng lâng, trạng thái hưng phấn, phấn khích. | Chỉ người đang có trạng thái hưng phấn, phấn khích, sức lực tràn đầy.

“Tớ không làm lỡ thời gian của cậu nữa. Không phải cậu muốn tặng quà cho thầy Sở sao? Mau đi đi.”

Tôi bị đẩy ra khỏi cửa, mù tịt nhìn túi quà trong tay: “……”

Ha?

Nếu tôi đoán không lầm, cậu ấy đang……đẩy thuyền tôi và Sở Tự?

Tại sao? ?

Loading...