TRÚC MÃ TỪ TRÊN TRỜI RƠI XUỐNG - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-02-24 14:05:19
Lượt xem: 132

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

5

Thật suy sụp.

Những ngày tháng không có thẻ cơm của thầy Sở Tự thật suy sụp.

Rút kinh nghiệm sương m.á.u tôi quyết định chạy đến giảng đường tóm lấy anh ấy.

Ánh mặt trời chiếu sáng dãy hành lang, khi đến cửa phòng học, học sinh vừa đúng lúc đổ ùa ra.

Ngăn cách bởi đám đông nườm nượp, tôi vừa nhìn liền nhận ra họ Sở nào đó đang thu dọn giáo án trên bục giảng.

——Và hai cô gái xinh đẹp bên cạnh anh ấy.

Hình như anh ấy đang giải thích cái gì đó, tuy không có biểu cảm gì, nhưng tôi vẫn có thể nhìn ra sự dịu dàng và nhẫn nại.

Giảng bài cho tôi thì “Ngu dốt” “Ngốc c.h.ế.t đi được” “An Khâm em có thể chú ý một chút không”, giảng bài cho em gái xinh đẹp thì kiên nhẫn chứ gì!

Tiêu chuẩn kép thật sự.

Do tôi không xinh sao?

Cơn thịnh nộ vô duyên vô cớ khiến tôi không thể tiếp tục suy nghĩ, chỉ biết xoay người, nhắm mắt, sải bước dài bỏ đi giống anh ta.

Tôi mới không thèm vài bữa cơm của anh!

6

“An Khâm, bên phòng bảo vệ có chuyển phát nhanh của cậu, gần một tuần rồi chưa lấy, chú bảo vệ bảo tớ đưa cho cậu.”

Người tốt bụng mang đồ đến cho tôi cười cười: “Tớ thấy hình như là giày ấy.”

Tôi mới nhớ lại trước đây đã mua giày làm quà kỷ niệm hai năm yêu nhau tặng cho Lâm Hằng An.

Tiêu tiền vì đàn ông đúng là xui xẻo ba đời.

Giày nam căn bản không hợp với quần áo của tôi, bán đi thì lại lỗ không ít tiền, tôi đau lòng——! !

Nếu đã như vậy.

Nếu đã như vậy, vậy tôi cứ để đó.

Chỉ cần tôi không đụng nó, người lỗ sẽ không phải là tôi.

“Vãn Vãn, sinh nhật thầy Sở cậu định tặng quà gì đấy?” Bạn cùng phòng Lý Tư Thuần hỏi.

——Chuyện Thái Hoà Vãn yêu thầm Sở Tự, bị cô ta khoe khoang không hề e dè, ít nhất là cả lớp đều biết.

Đáng tiếc những người khác không thể chứng kiến bộ dạng cô ta mất hết thể diện trước đối tượng yêu thầm Sở Tự.

“Ồ……tặng, tặng bút máy .”

Ánh mắt Thái Hoà Vãn lay động, dường như đoán ra tôi vẫn chưa nói rõ chân tướng với bạn cùng phòng, tưởng rằng tôi vẫn kiêng dè, liền ưỡn n.g.ự.c nói tiếp:

“Dù sao thầy Sở cũng rất cần bút máy, lần này tớ đặc biệt mua bản kinh điển của thương hiệu X.”

Tôi xém chút nữa cười thành tiếng.

Nhãn hiệu này tôi biết, ít nhất có thể nói là quen thuộc.

Bởi vì năm lớp 10 tôi đã lấy hết tiền tiêu vặt của mình để mua nó làm quà sinh nhật tặng Sở Tự.

Không sai, tôi giàu.

Điều đó không là gì với tôi cả.

Còn lý do tại sao tôi nhớ rõ chiếc bút máy đó như vậy, có lẽ là vì khi đó Sở Tự 1m7 đã xoa xoa đầu tôi, cười nói:

“Bạn nhỏ à, lên đại học rồi không cần dùng bút máy đâu.”

7

Thật ra trước kia tôi và anh ấy không hoà hợp gì mấy——đương nhiên, hiện tại cũng không.

Khi đó tôi 16 tuổi, xém chút nữa đã ném hộp bút vào mặt anh ấy.

Không phải chỉ là 19 tuổi học đại học thôi sao! Ngông gì mà ngông!

Không phải chỉ lớn hơn tôi có ba tuổi thôi sao! Ngông gì mà ngông!

Từ nhỏ đến lớn đều như vậy, ỷ lại tuổi của mình mà ăn h.i.ế.p tôi, mẹ tôi vậy mà còn hết lần này đến lần khác mời anh ấy đến nhà ăn cơm làm gia sư cho tôi ——

Sau đó anh ấy có thể lấy danh nghĩa thầy giáo mà làm mưa làm gió, sai bảo tôi chạy tới chạy lui, bắt tôi bưng trà rót nước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/truc-ma-tu-tren-troi-roi-xuong/chuong-2.html.]

Tôi hận ! ! !

Ai ai cũng biết, căm thù có thể cộng dồn, căm thù cộng dồn mỗi năm khiến tôi mỗi khi nhìn thấy Sở Tự liền bực bội.

Nhìn thấy Thái Hoà Vãn yêu thầm Sở Tự càng bực bội hơn.

“Có lẽ thầy Sở sẽ thích đấy.”

Điều kiện gia đình Lý Tư Tuần không tệ, vì vậy không quá kinh ngạc bởi giá mấy trăm hoặc mấy nghìn tệ của một chiếc bút máy, tò mò hai câu liền bỏ đi.

Cũng may tiểu tam vừa bị tôi vạch trần hiểu đạo lý làm người, hành quân lặng lẽ, bỏ qua chủ đề này.

Cũng may nhờ cô ta nhắc nhở, nếu không tôi thật sự quên mất vài ngày nữa là sinh nhật Sở Tự.

(Giả đấy, thật ra tôi nhớ mà ψ(`∇´)ψ nhưng cô gái bị Sở Tự chọc tức sẽ không bao giờ chịu thua)

Hahaha! Giày thể thao có đất dụng võ rồi! Đúng là ông trời cũng ra tay giúp đỡ tôi mà!

Tôi hí hửng gói giày vào hộp, lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Sở Tự: “Thầy Sở có nhận quà sinh nhật của nữ sinh viên thanh thuần không?”

yyalyw

Hai giờ đồng hồ trôi qua, đối phương vẫn chưa trả lời.

Ít nhất cũng chẳng có hiển thị “Đối phương đang nhập……”

Anh vẫn luôn trả lời tôi ngay lập tức nên giờ đây có chút rối ren trong lòng——tôi chắc chắn bây giờ anh ấy không lên lớp.

Nhưng tại sao anh ấy không trả lời tôi?

Tôi có chút mất mát đặt điện thoại lên bàn, an ủi bản thân: Anh ấy không là gì của tôi cả, không có nghĩa vụ trả lời tôi, càng không có nghĩa vụ trả lời tin nhắn của tôi nhanh.

Tôi……

Vẫn rất tức giận! <(`^´)>

Tôi nổi trận lôi đình bấm điện thoại lốp bốp: “Sở ca ca, anh không yêu người ta nữa rồi sao <mèo khóc> <mèo khóc>”

Mèo khóc là lòng tự tôn cuối cùng của tôi.

Còn phớt lờ nữa tôi sẽ tức giận thật đấy! !

8

“Chưa từng yêu.” Lần này anh ấy trả lời ngay lập tức.

“……”

Thật muốn đ.ấ.m anh ta một cái.

“Sở ca ca của chúng ra có muốn món quà sinh nhật nào không? Không muốn em sẽ tuỳ tiện chọn đấy nhé?”

Theo hiểu biết của tôi về anh ấy, anh ấy chắc chắn sẽ trả lời một câu “Không.”

Như vậy tôi liền có thể đem giày thể thao dúi cho anh ấy, lại có thể đạt được mục đích buôn chuyện với anh.

“Có.”

Sở Tự trả lời, chỉ là đáp án không giống như tôi tưởng.

Thầy Sở với trái tim thuần khiết từ bé tôi tặng thứ gì cũng đều vui vẻ nhận vậy mà lại kén chọn rồi.

Nhưng cũng đã nói vậy rồi, tôi chỉ có thể kiên trì tiếp tục nhập chữ: “Là thứ gì? Em tặng anh.”

“Em không tặng nổi.”

Lại trả lời rất nhanh, lại là đáp án không như tôi tưởng.

Đừng nói là bảy chữ số, món quà trong vòng sáu chữ số bổn thiếu nữ đây còn không tặng nổi sao?

Lẽ nào anh ấy muốn ngôi nhà trên đường vành đai số ba ở trung tâm thành phố?

Không đến mức đó chứ.

Anh ấy cũng đâu phải là không có.

“Nhanh gọn lên chút được không? Sợ cái miệng sư tử của mình há ra doạ em à?” Tôi hào phóng, “Không sao, cô An đây cả đời này không sợ thứ gì cả.”

“——tiêu tiền gì đó, càng không sợ.”

“Đến lúc đó rồi nói.” Anh ấy vẫn ba phải như vậy, “bảo quản của hồi môn của em cho tốt.”

……Đa số người lớn tuổi đều không muốn nói thẳng lòng mình.

A, đàn ông già.

Loading...